Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

Mùa Giáng sinh thứ 6



Anh à, năm tháng tựa như một dòng sông rất dịu dàng, bờ bên trái không có cách nào quên được những hồi ức, bờ bên phải nắm chặt những ngày tháng thanh xuân, ở giữa là dòng nước chảy muôn màu trong nắng, là những lưu luyến thương yêu thủa ban đầu, chảy mãi mãi đến ngày sau….
Anh à, ngày hôm qua ngồi bên nhau, bàn tay anh nắm lấy bàn tay em nhỏ bé, em thủ thỉ bên tai anh những câu chuyện cười con trẻ, chờ đợi nụ cười của anh, nụ cười rực rỡ cả một khúc sông, em ao ước xoa dịu dùm anh những vất vả nhọc nhằn, của cuộc sống quay quắt lo toan và trách nhiệm…
Anh à, vậy là cũng đã qua rồi mùa Giáng sinh thứ 6, trái tim em vẫn ắp đầy thương nhớ mênh mông. Có đôi khi vào những khoảng trống không anh bận rộn,  em đã luôn sợ, luôn sợ rằng ở đâu đó có người khiến anh đổi thay, khiến anh hạnh phúc và vui vẻ, đủ làm cho anh vứt bỏ thế giới, và vứt bỏ luôn em,  đôi khi tủi thân muốn khóc, không phải bởi vì em yếu đuối, chỉ là em tình nguyện bộc lộ phần yếu đuối luôn được em che giấu trong đáy mắt loang loáng và lặng lẽ ấy trước anh…
Anh à, có những đêm em ngồi lặng mình trong bóng tối, nói ra nỗi nhớ trong tim, nói cho mình em nghe tiếng: Em yêu Anh. Em tưởng tượng tiếng thì thầm đó âm vang rất lâu trong đêm tối, vọng đến tận nơi anh…, rồi em lại giấu nỗi buồn của mình trong từng hơi thở… Bởi em biết rằng anh cũng yêu em…
Anh à, anh là mọi ước mơ, hy vọng và mọi giấc mơ em từng có. Mỗi ngày chúng ta được ở bên nhau là ngày tuyệt vời nhất của cuộc đời em. Bởi vì, anh có biết không?, không có anh, mọi thứ trên thế giới này dù tốt đẹp thế nào cũng không còn ý nghĩa.

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 19)



Tôi thích viết ra cảm xúc của mình trong những khoảnh khắc lặng thinh như thế, khi ở một mình. Những giờ phút ấy tôi cảm thấy mình đang viết về tuổi trẻ; Viết về thứ ánh sáng vô cùng đẹp đẽ trong phần đời tôi có anh, thứ ánh sáng như thiên đăng bay vào bầu trời đêm tĩnh nhiên đen thẳm; Viết về hai từ “mãi mãi”…
Đôi khi, vào một buổi trưa nào đó trong tuần ngồi cùng Maica, tôi không biết làm gì ngoài lắng nghe câu chuyện của những người bàn bên cạnh, trong lúc cô ấy say sưa với trò Candy crush trên điện thoại, thỉnh thoảng mới ngước lên nói với tôi về điều nọ điều kia, kiểu như “Tôi vừa mới mua một đôi giày Salvatore Ferragamo qua mạng”. Bàn bên cạnh có hai cô gái trẻ xinh đẹp và sành điệu, tôi cứ thầm hỏi vì sao các cô gái trẻ bây giờ thích đeo lông mi giả và contact lens đến thế, nó khiến cho người đối diện cảm thấy mình đang nói chuyện với một cô búp bê có đôi mắt nhựa vô hồn vô cảm, trong khi mắt là nơi truyền tải rõ rệt nhất những cảm xúc yêu thương, lãnh đạm hay ghét bỏ của một con người.
 “Chị cũng chẳng biết mình có yêu nó không nữa, nhưng mà cứ yêu vì muốn có người để ôm, để hôn, để đưa đi chơi, để sex, để vui chốc lát!” - Tôi nghe cô ấy nói với người bạn cùng bàn. Câu nói vô tình của người xa lạ, vậy mà như muốn lụi vào tim…
Tôi không biết liệu đó có gọi là đa cảm hay không, bởi trái tim tôi luôn ấp ủ một tình yêu rất đẹp. Là thương nhau xót nhau, là nghĩa tình bồi đắp mỗi năm tháng bên nhau, là để tâm chứ không phải để ý, là luôn dõi theo nhau cả khi không ở cạnh bên, là không ngừng lớn lên theo cùng tình yêu ấy… Mà dường như trong xã hội không phải tình yêu nào cũng đẹp như tôi từng sống và yêu như thế, phải chăng, có cái đẹp khiến ta mỉm cười, có cái đẹp khiến ta phải rơi nước mắt, cũng có cái đẹp khiến ta chỉ biết thở một hơi rất dài và bước nhón chân qua. Bởi vì, không có sự phủ nhận bản thân nào đau lòng hơn cái gật đầu giả dối khi bạn biết rõ không yêu.
Thỉnh thoảng. Như bây giờ. Như lúc này. Cô đơn trong sự hoang mang khi nhận điện thoại của anh không như tôi kỳ vọng. Tôi chỉ ước giá như ngày mai là ngày cuối cùng. Không còn ai nữa. Không còn điều gì nữa. Tôi sẽ có đủ dũng cảm để bay đến bên Anh.



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

"Gió lạnh đầu mùa"





Cuộc sống có rất nhiều âm thanh, có êm, có chói, có phiền não, có tuyệt vời. Cuộc sống là vậy đấy, khiến cho bạn thấy mình đã trải qua rất nhiều giấc mơ. Để rồi sau đó, chớp mắt thôi, mọi thứ đã ở lại sau lưng rồi, chớp mắt thôi, mọi thứ đã sang trang mới, chớp mắt thôi, ngày hôm qua đã bỏ lại mình rồi …
Sẽ thật hoang đường nếu cứ nằng nặc đòi sở hữu trọn vẹn một người dù bạn gán cho họ hai chữ "người thương". Bởi thật ra, bạn có biết không "sở hữu" là một khái niệm không hề có thật. Chúng ta chẳng thể sở hữu bất kì ai đó, ngay cả bản thân. Vì đến một ngày nào đó, chính ta sẽ phải trả mình về cát bụi.
Gió lạnh đầu mùa, trái ngược với cuộc sống đầy thanh âm là căn phòng lặng lẽ, có thể nghe rõ tiếng leng keng của chiếc thìa va vào thành cốc khi tôi pha cafe cho bạn và một tách trà nóng cho mình.
“Dạo này không uống cafe nữa?” - Cô ấy ngước mắt nhìn tôi hỏi
Tôi mỉm cười: “Ừm, gần đây thích dùng trà với chút mứt gừng thôi”.
Nhấp một ngụm cafe, câu hỏi của cô ấy còn dang dở: “Mỗi ngày, tôi đều muốn biết người đó đang ở đâu, thế nào, có nhớ đến tôi không? .... Nàng không muốn biết sao?, không hiếu kỳ chút nào về người đàn ông của mình sao?...”
“Có chứ, tôi rất muốn biết, nhưng tôi không hỏi anh ấy mỗi ngày. Vì tôi biết phần lớn là anh bề bộn về công việc và túng thiếu về thời gian, anh sẽ mệt, cái mệt ấy thường ở trên giấy trắng mực đen, cái mệt ấy thường bởi những cuộc điện thoại reo liên hồi, mà đầu dây bên kia là một nửa nắm vận mệnh kinh tế của những con người anh phải lo toan. Và khi ấy, tôi sợ nhận được câu trả lời không như tôi kỳ vọng ... tôi sẽ tổn thương.” - Tôi trả lời cô ấy.
Rất lâu sau đó, tôi tiễn cô ấy rời khỏi phòng mình, quàng khăn lên cổ, cô ấy nói với tôi: “Ai đó ngoài kia cũng rộn ràng, nàng lúc nào cũng an lành, tĩnh lặng. Sao không thể học được từ nàng những cá tính ấy, sao không thể học được cách nuôi dưỡng tình yêu ấy từ nàng cho dù tôi đã không ngừng cố gắng?. Có người đã nói với tôi về nàng ngày còn đi học: Cô ấy là người phụ nữ sau khi gặp mặt lần đầu đàn ông đã muốn yêu thương”.
         
Cô ấy đi rồi, tôi đứng tần ngần ngoài hiên nhìn bầu trời không có nắng… không có anh…
Bạn sẽ nghĩ về điều gì khi nói đến hai từ “ấm áp” khi không có anh và không có nắng trong một ngày mùa đông lạnh giá? Đó là bàn tay anh nắm lấy bàn tay tôi khi tôi có cảm giác lo lắng bất an. Đó là cách anh nhìn tôi và lắng nghe đầy thương yêu trìu mến. Đó là cách anh hướng dẫn cho tôi cách giải quyết về những điều xảy ra trong cuộc sống. Đó vùng ngực anh, nơi bao dung và ấm áp nhất đối với tôi trên thế giới này…

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Nơi ấy - Dòng sông



Có lẽ vì thế, ông cháu đã rất yêu bà, cho đến cuối cuộc đời, ông và bà vẫn ngủ chung giường với nhau, vẫn cắt móng tay cho nhau. Khi cháu về quê và nằm xen vào giữa, cháu vẫn nhớ như in cánh tay ông cầm chiếc quạt mo sải dài và rộng thêm chút nữa, để gió mát cho bà…
Ông là chiến sỹ cách mạng hoạt động tình báo dưới vỏ bọc là bác sỹ. Thế rồi khi thân thế bị lộ, bị địch bao vây, ông chạy chân trần trên bãi cát của bờ sông bên này, bơi qua con sông ấy sang bờ bên kia trốn vào nhà của bà, gọi bà bằng chị và nhờ giúp đỡ… Khi quân địch lần theo dấu chân ông trên bờ cát, vượt sông sang lùng sục từng nhà. Bà, bằng trí thông minh và sự nhanh nhẹn của mình đã giúp ông chạy thoát thân… Để rồi từ đó, hai người yêu nhau và lấy nhau… Để rồi sau đó, khi đất nước thanh bình trở lại, tỉnh Thanh mới có được vị giám đốc bệnh viện Đường sắt tài hoa như ông của cháu…
Cháu có quyền tự hào lắm chứ, phải không bà?!
Cháu về quê ở với ông bà vào năm cháu học lớp 2. Ngày ấy, dịp chớm đông, lớp cháu mỗi bạn được nhà trường phát cho một chiếc áo chần bông hoa đỏ. Cháu còn nhỏ quá, không biết mình không có hộ khẩu ở quê (và cũng không biết hộ khẩu là gì) thì sẽ không được cô phát áo, cũng đứng chen chúc cùng các bạn, giơ hai bàn tay bé xíu của mình ra xin cô mãi mà không được phát cho. Các cô giải thích thế nào cháu cũng không hiểu được vì sao mình không có chiếc áo chần bông hoa đỏ đẹp đến thế, tủi thân đứng ở xó lớp ôm mặt khóc… Cháu nhớ, cháu cứ nức nở ở đó với đôi vai run lên từng đợt, từng đợt cho tới khi bóng dáng của bà quảy quả chạy vào lớp ôm lấy cháu rồi bế thốc cháu về. Dỗ dành và an ủi, đưa cháu tới chiếc giếng trong sân bà vừa tắm gội cho cháu hết nhọ nhem vừa nói: “Cháu ngoan nín khóc rồi ông bụt sẽ mang đến tặng cho chiếc áo”, cháu đã nín khóc ngay lập tức…
Tối hôm ấy, cháu ôm khư khư trong lòng chiếc áo chần bông hoa đỏ, bên cạnh bà đang cặm cụi sửa chiếc quần lụa đen vẫn còn mới thành quần cho cháu, để ngày mai, con bé còi cọc nhưng được thừa hưởng nước da của bà, chiếc mũi của bà là cháu đứng trước gương với quần đen áo đỏ ngắm nhìn mình mãi không thôi…
Bà ơi, dòng sông đầu tiên cháu được tắm mát trong cuộc đời này là dòng sông quê hương mình, cùng với bà, vào mỗi chiều mùa hạ. Ngày mai cháu sẽ đưa bà trở về bên bờ sông ấy yên nghỉ cùng ông nhé, bà ơi!
  
(Một năm)


Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Chào tháng 12





Uh nhỉ, có buồn cười không khi sau đó tôi trở về lụi cụi ngồi dán tâm hồn, vừa dán vừa tự nhủ: “Chẳng sao, mọi thứ đều có thể quen được, ngay cả những lời nói tiêu cực nhất. Đó là thứ kinh nghiệm chắng thú vị gì nhưng mỗi người đều có cách sống của riêng mình, vốn dĩ không nên đặt quá nhiều yêu cầu vào người khác”.
Vậy mà, dán một thôi một hồi, tôi vẫn thấy tâm hồn đang được bọc băng keo dày hàng lớp ấy không thể chây lì, vẫn mẫn cảm với những lời nói ấy, vẫn thấy mình dính líu quá sâu vào những lời nói ấy. Cái cảm giác mình không là gì cả, bị chối bỏ bản thân trong câu chuyện vô tư của những người xung quanh cực kỳ đau buốt… Tình yêu có ai bán để mua không?
Tôi se sẽ nắm lấy những ngón tay anh, cô đơn trong thế giới lặng câm của chính mình, tôn trọng cuộc sống nội tâm đầy sắc màu và âm thanh của họ. Tôi không sợ bóng dáng mình có thấp thoáng trong những câu chuyện đó hay không, phải rồi, có nhiều cách khác nhau để bước vào cuộc sống của một ai đó. Nhưng mà, khi đã đem tất cả tình cảm của bản thân đặt vào người ấy, tôi ở lại trong tim anh - người đàn ông duy nhất khiến cho tôi biết yêu như thế nào mới là điều quan trọng. Tình yêu đích thực là thứ được cất giấu thiêng liêng trong tim, chứ không thể là thứ để hai tay run run nắm giữ…
“Anh ah, em không hề có một lịch sử tình trường để mà che đậy… Em đã đi tìm cả cuộc đời, mới thấy anh…”
“Uh nhé. Yêu em”
Tình yêu, một khi trở nên sâu nặng, khắc cốt ghi tâm, thì trọn vẹn khối tình cảm ấy không có bất cứ thứ gì xâm phạm được nữa. Những dòng tin nhắn khiến cho trống vắng bị xua đi, để cho ngọt ngào đầy trở lại...

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Gửi thương yêu!



 Anh ah, có người nói với em, một ngày nào đó, tình yêu anh dành cho em sẽ hóa thành xưa cũ.
Lời nói thốt lên trong lúc vô tình, thốt lên trong lúc trái tim em không cứng rắn gì cho lắm. Có một sự tủi thân rất nhẹ phủ lên tâm hồn, như những giọt mưa rơi trong một đêm lặng gió.
Họ nói: “Xung quanh anh có biết bao người. Họ có tất cả những thứ mà phụ nữ chúng ta cần, phục sức đắt tiền sang trọng, vẻ ngoài xinh đẹp sành điệu, cực kỳ khéo léo trong giao tiếp xã giao…”
Em chống chế: “Anh không phải là người cần và muốn tất cả những điều như thế”, rồi đóng ngôn ngữ của mình, đóng tim mình lại, trốn kỹ bên trong chính bản thân em…
Anh ah, Có một em gái từng nắm lấy bàn tay em và nói: “ Chị biết không, là phụ nữ, thật khó có thể thừa nhận mình bị quyến rũ bởi một ai cùng giới. Nhưng mà, chị là một người đặc biệt, xinh đẹp, dịu dàng và thanh lịch từ tận trong tâm hồn…”. 
Em bỗng nhớ đến nao lòng ánh mắt của anh dành cho em rồi nói: “Em mặc gì trông cũng đài các” - lời nói ngắn gọn thôi mà sao em thấy hết được giá trị của mình trong trái tim anh. Em nhớ đến nao lòng cánh tay anh, luôn ôm trọn lấy em khi anh đang ngủ, nhớ đến nao lòng vùng ngực rộng lớn mà ầm áp, bao bọc chở che em. Em nhớ anh, luôn nhớ anh.
Anh ah, có thể nào không?, một ngày nào đó, những ấm áp chở che ấy không dành cho em nữa???

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

The letters



Ivy
Ivy, em đã quên chị rồi, vứt bỏ chị ra khỏi trái tim em. Thật khôi hài khi nói quên và vứt bỏ, vậy mà em lại đang ngồi đây gõ những dòng thư gửi chị, từ Saint Petersburg, thành phố của những đêm trắng.
Em gặp Sếp của chị tại hội thảo, chắc hẳn chị đã biết sau khi hết nhiệm kỳ ông ấy được viện hàn lâm mời về làm việc. Hai kẻ cô đơn này đã có một đêm lang thang trên những cây cầu, bến cảng và dọc bờ sông Neva… Trong suốt câu chuyện của em và ông ấy, dọc chiều dài bờ sông là hình ảnh về một cô gái, cô gái mà ông bắt đầu với em bằng một câu hỏi: “Cậu có nhớ cô gái bị chảy máu cam trong lần hội thảo về hệ thống phao trôi tại thềm lục địa Việt Nam mà cậu tham gia?”…
Ivy, tai em đã nóng lên, em có gì về chị để mà ghen tuông chứ?. Em thọc tay sâu hơn vào túi áo, nhún vai: “Tôi nhớ ông và một vài người nữa kéo ghế rất nhanh rời khỏi chỗ ngồi, cô ấy đứng lên, với một cử chỉ không thể lịch lãm hơn đưa tay ngăn ông lại, sau đó xin phép về phòng”.
“Kip, cậu không có ý mời tôi đấu súng như Pushkin mời Dantes đấy chứ?. Tôi biết cậu mến cô ấy, ấn tượng về cô ấy dù chỉ gặp cô ấy trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Trên đời luôn có một người cậu gặp rồi sẽ cảm thấy không thể dứt bỏ, dẫu cho là đơn phương, là chìm đắm trong thứ cảm giác khi nhìn ngắm người ấy. Mà, ánh mắt của họ, không bao giờ hướng về phía ta” - Ông nói.
Em tiếp tục châm chích: “Danh tiếng, quyền lực và giàu có như ông không sở hữu nổi đóa bách hợp đó sao?”
Ông ấy hít thật sâu, kéo cao cổ áo: “Đời mệt mỏi quá, ai cũng đang cố gắng sống cho trọn vẹn trước khi những thứ bất an đổ ập đến mình. Danh tiếng, quyền lực và giàu có thì có lợi ích gì? Có thể cùng cậu ngủ không? Làm đàn ông nếu cả đời không ôm được người phụ nữ mình yêu cùng ngủ, Được cả thế giới ngưỡng mộ cũng là cái gì?”

PS: Ivy, cuối tuần mới kết thúc ở đây, em sẽ trở về ngôi nhà gỗ của mình ở Maine. Táo trong vườn nhà chín đỏ rụng khắp nơi rồi. Em đã hủy hôn ước của mình cách đây 2 tháng!...

Hãy trả lời thư em

Thân

-------------------------------------------------------------

Kip

Ngày hôm qua chị ở bên anh ấy, áp gương mặt mình vào gương mặt cương nghị và từng trải của anh. Ánh mắt anh sâu thẳm, có những sự thay đổi, không cần chị phải nói ra, anh ấy cũng có thể nhìn thấu.
Ai đó đã nói thế nào là một lòng một dạ?
Chính là cho dù không lựa chọn, kết quả vẫn là anh.
Nếu như có lựa chọn, đáp án vẫn là anh.
Có anh rồi, thì sẽ không chọn ai khác.
Thân

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Rất Huế



Bao nhiêu năm rồi, sao không thể quen với cảm giác một mình trong thành phố mỗi lúc vắng anh, không thể buộc trái tim mình thôi ngơ ngác và lơ lửng, biết bao lần như thế, ngôn ngữ cuối cùng lại giống như một liệu pháp có khả năng khả năng xoa dịu sự tủi thân rất nhẹ, ở trong lòng…
Trưa vắng ngoài hiên, nhắm mắt lại cố gắng để mường tượng thấy mình, cô gái nhỏ mặc áo dài màu tím, lang thang cùng anh trong thành nội. Những con đường anh đưa em đến, sẽ giữ lại dùm em trái tim bình an và những dấu chân ngoan, sẽ  giữ lại dùm em những xao xuyến lứa đôi của một chiều hoàng hôn biêng biếc khói, chốn kinh thành.
Em sẽ hát cho anh nghe bài “Rất Huế”, bài hát mà em từng đoạt giải nhất trong một cuộc thi năm em 18 tuổi. Giám khảo ngày đó đã nói rằng thấy trọn vẹn hình bóng em trong đó, dẫu cho em không phải là người con gái được sinh ra ở đất kinh kỳ. Sẽ giữ mãi tóc thề, hiền ngoan và khuê các, sẽ nhìn anh bằng đôi mắt trong như ngọc, sẽ hôn anh bằng hơi thở thật mềm, như tấm lụa thấm đẫm khói sương…
Vậy mà, em vẫn không thể hình dung được tâm trạng mà em chưa từng nếm trải, cũng như em không thể biết chính xác cảm giác của người đi dạo giữa những con đường thơ, đi dạo giữa không gian trầm mặc của đền đài, cung điện, bởi em chưa bao giờ được đặt chân đến Huế, dẫu cho có ngoan cố và dai dẳng nắm lấy giấc mơ và kéo lại phía mình. Mở mắt ra, trước mặt em chỉ là con chim sẻ co cụm đôi cánh nhỏ, buồn hiu nhìn vạt cỏ ngả nghiêng.
Em bỗng nhớ giáo đường mùa Noel năm ấy, em chọn chiếc áo tím khoác lên mình, dạo bước trong thương yêu nhẹ và sâu như mạch suối ngầm trong lòng đất, ai đó đều ở trong tim đối phương, se sẽ cầu nguyện những bình yên, những vĩnh hằng…

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Tạm biệt tháng 10



 Em sợ cảm giác một ngày nào đó, bỗng trở thành cũ kỹ trước anh. Hình ảnh bản thân mình cũ kỹ, những nỗi buồn cũ kỹ, nỗi nhớ và niềm thương theo đó mà cũ kỹ… khiến cho anh, không muốn chạm vào!
Anh có biết không, em thường móc ngón út của bàn tay mình vào ngón út của bàn tay anh khi anh đang ngủ. Thuở bé khi chúng ta hứa với ai điều gì, anh có nhớ về ngón út? Lời hứa trẻ con ấy mà đôi khi người ta thèm được trở về thời thơ ấu, móc ngón út vào nhau, mỉm cười, giây phút đó ta thấy thật thiêng liêng, thật chân thành. Em đã móc ngón út của bàn tay em vào ngón út của bàn tay anh, thầm hứa, em mãi mãi yêu anh.
Em đã đi một quãng đường rất dài mới chạm đến giấc mơ của mình. Vào một ngày bầu trời xanh ngắt, em dừng chân lại vì anh. Mỗi một giây một phút bên anh đều có ý nghĩa trong đời em hơn tất cả những giây phút khác. Em đã yêu anh đến mức mà em chưa từng tưởng tượng nổi rằng có thể yêu ai như vậy, trong cuộc đời này.
Xung quanh em, có những mối quan hệ từ quen thành lạ, từ gần rồi xa, có những hạnh phúc lớn lấp đi hạnh phúc nhỏ, có những niềm vui mới khiến niềm vui cũ sớm bị lãng quên, như là một sự tuần hoàn bất biến của cuộc sống, nơi mà con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi trên những cánh đồng. Gió thổi trên những cánh đồng, làm sao mà nắm lấy???.
Ngày hôm qua, trong giờ nghỉ giữa chừng cuộc họp có kẻ tự tay pha một tách cà phê mang đến mời em rồi nói lời đề nghị đầy khiếm nhã. Em cầm tách cà phê im lặng đứng lên. Kẻ đó nhìn em hỏi: “Em không dùng sao?”. Em trả lời: “Cà phê đắng, cũng nguội rồi!”.
Em nhớ anh, nhìn mãi trong cái hội trường mênh mông rất nhiều người ấy cũng không thấy anh, không thấy người đàn ông em yêu tha thiết, ngời lên trong chiếc áo sơ mi màu sáng mà “bạn gái anh ấy tặng”, để cho em khi chưa nhớ ra đã thấy lòng mình dồn dập thở, lấm chấm một vết thương vô hình, để cho em lại trở nên vui như chim sẻ nhỏ, ríu rít sà vào lòng anh - người luôn cho em biết: Anh vẫn ở đây mà - như một cái cây bắt rễ vào cội nguồn của nó, mặc cho gió ngoài kia cứ mải miết cuốn đi!

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 18)




… Rồi sau đó, tôi đã hiểu vì sao mình lại chìm ngập vào một mối tình cô đơn như thế. Trên con đường trở về, có biết bao nhiêu trạm dừng xe buýt để đón và tiễn khách, cứ 15 phút một chuyến, 15 phút một chuyến, nhưng tình yêu của tôi, cả cuộc đời chỉ có một mà thôi. Người với người, đi đến tận cùng chữ yêu cũng chỉ mong kiếm được một phần hạnh phúc, bởi cuộc sống giống như một vòng tròn vẽ bằng tay, không bao giờ có một vòng tròn hoàn hảo. Việc chúng ta có thể làm là hãy vui vẻ chấp nhận cái vòng tròn không hoàn mĩ đó.
Ngày mỗi ngày, nỗi nhớ của tôi chưa bao giờ cũ. Luôn có những khoảnh khắc tôi nhớ anh đến mức chỉ muốn kéo anh ra khỏi giấc mơ để mà ôm chặt lấy. Luôn có những lúc tất cả những gì tôi cần khi mà anh bận chỉ là một tin nhắn từ anh, nói rằng "Anh nhớ Em", thì cho dù mọi thứ có tồi tệ thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ ổn thôi. Luôn có những lúc tôi tự dỗ dành mình, nhẫn nại một chút, kiên cường một chút, rồi một ngày, những nỗi buồn tôi đã từng chịu đựng sẽ giúp đỡ chính bản thân. Rồi sau đó, sau khi đã thực sự cố gắng, tôi phát hiện ra bản thân mình dũng cảm hơn tôi tưởng tượng đến nhường nào.
Thế nhưng, một vòng lại một vòng, cô đơn lại về với cô đơn. Tin nhắn hay cuộc gọi có thể nào thay thế cho nụ cười của anh, ánh nhìn của anh, một cái chạm gần, một vòng tay ấm???.  Đôi khi được ngồi bên cạnh để kể cho anh nghe vài câu chuyện vu vơ, bất chợt hỏi anh vài câu ngắn ngủi... hay đơn giản chỉ là im lặng và cùng nhìn về một hướng, tôi đã thấy rằng không có anh, tôi làm mọi thứ thật khó khăn. Vậy nên, vì sao phải khoác lên mình chiếc mặt nạ tươi rói và bướng bỉnh thất thường để che giấu đi một trái tim ắp đầy nỗi nhớ. Vì sao phải dùng cái lý trí bản thân cộng với bản năng phụ nữ mà phớt lờ nỗi cô đơn như muốn lụi vào tim? Phải chăng đó là những thứ mà người viết giấu đi với lòng mong mỏi, rồi sau đó, sẽ có những khoảnh khắc thiết tha để thấy mình không bao giờ đơn độc, để thấy mình tồn tại ở một nơi nào đó, trong trái tim anh.
(To be continued…)