Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 14)


… Có phải, phụ nữ là sự phản chiếu của người đàn ông mà họ yêu? Tôi không thể lý giải được vì sao tôi yêu anh nhiều như vậy, chỉ là trước anh, lý trí không còn là tính chất đặc biệt của tôi. Không có anh bên cạnh, có thể nào khống chế được nỗi nhớ lan tràn như cỏ dại, có thể nào miễn cưỡng tôi sống một cuộc sống bình thường?
Chiều thứ 7, tôi cùng em gái đi lễ nhà thờ. Trong khi người ta nhắm mắt thành kính nguyện cầu, em đứng bên cạnh nghiêng ngó nhìn ngược nhìn xuôi. Một lát đưa sang màn hình điện thoại chụp lúc tôi đầy thành tâm và nói: “Trông Nhi này, thoát tục quá!”. Tôi cười: “Sao không lúc nào nghiêm trang được vậy?”… Tôi theo thói quen vẫn dừng lại trước mặt Cha lâu hơn một chút để nhận lấy chiếc bánh thánh thứ hai, chiếc dành cho anh, an lành cho anh…
Em gái nói, đầu của tôi có vấn đề. Không cần em nói tôi cũng biết đầu của mình có vấn đề rồi, bộ não con người thật kì lạ, nó chọn nhớ những điều không nhìn thấy điểm dừng trong tim… bằng không vì sao mỗi một ngày, mỗi một giờ, mỗi một phút, mỗi một giây đều nhớ đến anh… đến mức còn nghĩ rằng một người nếu không thể làm gì cho tình yêu của mình ngoài nỗi nhớ, thì tình yêu kia liệu có chán ghét mà vứt bỏ cô ấy không?. Hay cho tới khi tôi còn tồn tại, sẽ mãi mãi bướng bỉnh tìm môi anh trả lời cho câu hỏi: “Có phải từ ngày gặp em,  người con gái anh yêu nhất là em?”,  và rồi lặng đi vì hạnh phúc khi anh khẳng định điều đó với sự cưng chiều. Bởi vì những lời anh nói, tôi đều tin là thật. Mà lòng tin thì không phải là thứ đột nhiên vào một ngày nào đó từ trên trời rơi xuống. Nó là thứ phải tích lũy hằng ngày mới có thể thấy rõ được. Dù tôi biết, luôn luôn biết,  yêu thương nhiều bao nhiêu đi nữa, con đường tình yêu đó cũng không đủ rộng để hai đôi bàn chân bước lại từ đầu. Cho nên, tôi không chờ bình minh lên nữa, tôi chờ một cơn mưa xối ướt trái tim…
Có phải, từ lần đầu tiên gặp nhau, tôi chưa được sự đồng ý của anh, mà đã lặng lẽ đặt anh vào trái tim mình.
Có phải, những năm tháng bên nhau, tôi chưa được sự đồng ý của anh, mà đã lặng lẽ đem mọi thứ giữa chúng tôi ghi nhớ trong tâm trí.
Có phải, tất cả những may mắn trong cuộc đời này, đều được gom lại, để tôi gặp được anh.
(To be continued…)

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 13)


… Anh đi rồi, thế giới của tôi chỉ còn là những ngày chờ đợi hanh hao nắng, mặc kệ lúc nào, mặc kệ ở đâu, mặc kệ cảm giác trống rỗng và xa lạ ngay trong thành phố mình sinh sống, mặc kệ cảm giác già đi rất nhanh vì nỗi nhớ hành hạ mà nỗi nhớ thì cứ còn trẻ mãi, trong lòng tôi, mỗi phút mỗi giây đều nhớ đến anh.
Tôi không biết ai quy định tháng năm đã qua đi thì sẽ không trở về được nữa, nếu tôi luôn nhớ anh, luôn luôn nhớ anh, có thể khi đến cuối cùng, năm tháng cũng đầu hàng tôi không? Có người, cuộc đời rất dài, có người, cuộc đời thật ngắn, nhưng mặc kệ là dài hay ngắn, chỉ cần trong cuộc đời ấy, có người để nhớ thương, để chờ đợi, để gửi linh hồn của mình cho người ấy, cuộc đời đã đáng giá rồi. Cuộc đời tôi đáng giá, bởi vì có anh - người đàn ông duy nhất tôi yêu, yêu thương một đời, kéo dài mãi mãi…
Những chuyến công tác ngày nối tiếp ngày khiến cho anh hao tâm không ít. Tôi lặng lẽ dõi theo hành trình của anh, cố gắng yên ổn để cho anh an tâm làm việc, đôi khi không khỏi chạnh lòng xa xót, lo lắng và chăm chút cho tôi cũng là một trong những ngọn nguồn vất vả của anh!. Hay bắt đầu từ nhiều năm trước, với anh tôi đã là một phần trong sinh mệnh?
Chiều phai nắng, anh về đến vùng quê ôm trong mình một phần tuổi thơ tôi ở đó. Tôi nhắn hỏi anh: “Anh về đến vùng đất ấy có nhớ em không?”. Anh trả lời: “Nhớ và yêu nữa!”. Tôi ôm tin nhắn và buổi tối đầu tiên sau những chuyến đi nối tiếp của anh tôi mới có thể ngủ một giấc thật an lành… Hóa ra, có thể sống mà nghe người mình yêu nói nhớ và yêu mình, chính là một thứ hạnh phúc tựa như nằm trên mây trắng.
Sớm mai, cô bạn gọi tôi giọng trêu đùa qua điện thoại: “Đang vi vu ở Morning Market đấy à?”
“Sao lại vi vu ở Morning Market?” - Tôi hỏi lại.
“À, tưởng sang thăm nước bạn” - Cô ấy trả lời rồi ngừng một lát hỏi thêm: “ Nàng ổn không?”
“Ổn” - Tôi nói khẽ.
“Chiều qua tôi có việc nhờ nên gọi điện, người ta đang vi vu nơi góc bể chân trời, không biết đi cùng ai mà cách nói chuyện đầy kiêu ngạo.”- Cô ấy tiếp tục - “Nàng lúc nào cũng lặng lẽ như con cá vàng ấy nhỉ?”.
Tôi lắng nghe cô ấy với vẻ mặt nghiêm túc mà trên môi lại hiện lên ý cười ngọt ngào: “Anh ấy…không cho bất cứ người con gái nào cơ hội, cho dù tôi hiện không ở bên anh, cho dù anh có dư yếu tố để các cô gái say mê.. Và, kiêu ngạo cũng là chuyện mà chỉ những người có năng lực mới làm được.”…
Tôi ngồi trầm tư sau đó, hình dung gương mặt anh, thần thái của anh… Đường lông mày hơi nhướng lên, ánh mắt bình tĩnh sắc bén không dễ dàng tiếp cận, những nếp nhăn mờ nơi đuôi mắt mỗi khi anh cười nheo lại toát lên khí chất và sức hấp dẫn, vì nó đại diện cho sự lĩnh hội và trí tuệ được trau dồi… Và có lẽ, những thứ như uy nghiêm như thế luôn dễ kích động lòng người khiêu chiến. Nhưng với tôi, anh thực sự là một người đàn ông rất đỗi dịu dàng, và sự dịu dàng yêu chiều ấy, chỉ dành cho tôi.
(To be continued…)

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

"Rồi sau đó... " (Part 12)



…“Đàn cho Cha nghe đi, Nhi, bài chú đại bàng bé nhỏ!” - Cha trở về trong giấc mơ của tôi đêm qua với mái tóc bạc phơ và bộ quần áo chùng màu đen quen thuộc, nói với tôi duy nhất điều đó thôi rồi lặng lẽ bên cây đàn dương cầm phủ tấm vải nhung xanh cũ kỹ. Tôi ngồi xuống, phùng má lên thổi lớp bụi mờ bám trên nắp che những phím, mười đầu ngón tay chạm vào hư không, không một âm thanh nào cất được lên trong căn phòng ngập gió, tôi đưa hai bàn tay ôm mặt mình nức nở: “Cha, sao Cha đi mãi không về?”…
Giật mình rồi thức giấc, tôi mang tâm trạng xót xa và thêm một lần nữa những ưu phiền lại xoáy vào tim tôi, nhói buốt. “Cuộc sống giống như những phím của một cây đàn dương cầm, những phím màu trắng tượng trưng cho niềm vui, những phím màu đen tượng trưng cho nỗi buồn” - Cha từng nói. “Vậy thì Cha con mình cậy hết những phím màu đen đó nhé?” - Tôi thơ ngây hỏi. Cha mỉm cười: “Con thấy không, Nhi, những phím màu trắng luôn dài hơn những phím màu đen, đó là vì cuộc sống sẽ có nhiều niềm vui hơn nỗi buồn. Nhưng nếu Cha con mình cậy hết những phím màu đen ấy, con sẽ chẳng thể nào đàn được một bài hoàn chỉnh.”…
Năm tôi 8  tuổi, những ngày hè được về quê sống cùng ông bà nội, đôi khi có cả anh chị em con cô con bác. Một chiều bà mang về đặt giữa sân một thúng khoai lang, chúng tôi xúm lại chọn những củ khoai mình cho là đẹp nhất để xí phần. Tôi chọn được ba củ có hình tựa những con vật nhỏ, rửa sạch, đặt tên và nâng niu đặt chúng lên bàn uống nước, chạy vội ra mở cổng khi nghe thấy tiếng ông. Quay trở vào, định khoe với ông những con vật ấy, tôi không thấy chúng đâu nữa, tìm hết hơi cũng không thấy, chị con bác đứng ở ngoài hiên lén lén nhìn. Ông gọi hai đứa lại gần: “Thu, con dấu khoai của em ở đâu, lấy trả cho em.”
“ Con không dấu” - Chị nói
“Hôm qua, con cắn em vào tay hôm nay chưa hết vết, ông đã tha không phạt về tội đó, giờ lấy khoai của em, để em tìm mãi khổ thân. Nếu con không trả, ông sẽ phạt đòn con đấy!”- Giọng ông nghiêm khắc
“Không khổ thân, con thấy không khổ thân gì hết, thấy đáng đời nó. Con còn muốn nó ốm chết đi.  Ai bảo nó xinh đẹp hơn con, từng ngón tay cũng xinh đẹp hơn con, mọi người ở sân hợp tác đều bảo thế” - Chị hét lên trong sợ hãi và giận dữ rồi oà khóc. Tôi run rẩy giơ bàn tay của mình lên nhìn xem vì sao là nguồn cơn giận lôi đình của chị, tức tưởi khóc theo, cứ thế, hai đứa khóc om sòm bên ông.
Trong ký ức của tôi, không thể nhớ hết được ông đã nói những gì sau đó, chỉ còn nhớ ông đã không phạt đòn chị ấy, chỉ còn nhớ ông dẫn hai đứa ra vườn, chỉ vào một cái cây và nói: “Cháu và em, như cây và lá. Nếu cây muốn lá héo úa rồi rụng đi thì cây sẽ phải sống một mình, trơ trọi, cuối cùng cũng héo úa và rũ xuống, còn đáng thương hơn cả lá…”
Sau này, khi ông mất đi, Cha mất đi, những người tôi yêu mến dần mất đi, thêm những lần tôi ý thức sâu sắc khi thời gian đến, dù có lưu luyến cây đến nhường nào, lá cũng đành phải đi. Và, đáng thương là cây bị bỏ lại một mình,  phải chứng kiến từng bộ phận đã thuộc về mình bỏ đi từng chiếc, từng chiếc một, cuối cùng chẳng còn lại gì nhưng nó vẫn phải trơ khấc ra ở đó, luôn luôn ở đó.
Những ký ức tuổi thơ đã ám ảnh tôi suốt cả cuộc họp dài đằng đẵng. Cho tới khi ra về, bước đi như trôi về phía hành lang đợi thang máy, tôi thật sự, thật sự rất cố gắng mới có thể giữ cho bề ngoài vẻ  ung dung, để nếu như có gặp người quen và họ hỏi dạo này có ổn không, sẽ lập tức  vẽ ra một nụ cười nói“mình rất ổn”.
Tôi vào thang máy cùng những người xa lạ, có tiếng “wow” gây sự chú ý đằng sau. Tôi đứng im chăm chú nhìn vào số tầng mình xuống và thầm nghĩ họ có hiểu được rằng không có cách nào gây được sự chú ý tới một người không hề để tâm tới họ?. Giống như buổi sáng chủ nhật vừa qua café cùng cô bạn, cô ấy tự hào khi bàn chúng tôi ngồi thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt dõi theo. Cô ấy hỏi vì sao tôi không một lần nhìn ra xung quanh xem những ai chú ý tới mình. Tôi không trả lời cô ấy, cũng không nhìn theo cô ấy, chỉ là với tôi, ngay cả một dáng người giống như anh cũng không thể có…
Tôi vẫn luôn cố tình trở về trên con đường nơi toà nhà cơ quan anh toạ lạc sau mỗi lần họp hành trên bộ. Giống như ngày hôm nay, chầm chậm ngang qua toà nhà đó, anh dấu yêu, tôi tìm kiếm hình bóng anh, hình dung chạm vào hơi thở của anh, anh  sẽ biết và ngoảnh đầu nhìn tôi chứ?. Muốn dừng lại, mà không sao dừng lại. Muốn bất ngờ xuất hiện trước anh, lại không thể bất ngờ. Thật sự yêu một người không phải là điều đáng sợ, cái đáng sợ là bởi vì yêu người ấy, đến tự tin cũng không còn…
(To be continued)



Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Life's better when you smile


Thời gian qua đi, mỗi ngôi sao có đẹp đến thế nào đi nữa cuối cùng rồi cũng chỉ có thể phát ra thứ ánh sáng xanh xao, bởi vì tuổi xuân đã trôi qua không thể quay trở lại. Nhưng mà, cuộc sống đẹp biết bao khi chúng ta cùng nhìn lại những nụ cười!


Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 11)

Tháng 5 trôi qua, tôi bắt đầu mơ về những cơn mưa mùa hạ, những giọt mưa xôn xao thi nhau rớt xuống tạo thành những đường nét thẳng hàng và ngay ngắn cùng với âm thanh của bản giao hưởng ngọt ngào. Tôi bắt đầu mơ về những buổi sớm mai, khi thành phố còn chưa bị bao trùm bởi những ồn ào và khói bụi, có người đi ngang, hạ cửa kính xe xuống và mỉm cười với tôi. Tôi bắt đầu mơ về những buổi sáng cafe cùng anh ấy, dịu dàng và tinh khiết đến nao lòng. Tôi bắt đầu mơ về biển, một lần thôi, cuộn tròn trong ngực anh ngắm hoàng hôn xuống, tay trong tay anh ấm áp bình yên, những cơn sóng bạc đầu mơn man mãi đôi chân và rồi cuốn ra ngoài khơi xa tất cả những muộn phiền. Tôi bắt đầu mơ về những ngày tháng sau này, được cùng anh chầm chậm già đi, vui buồn đều chia sẻ, tháng năm có nghiệt ngã thế nào chăng nữa, tôi mãi là bảo vật trong trái tim anh… Những giấc mơ ấy đôi khi đã tìm đến tôi, và đôi khi tôi tự tìm đến chúng…
Tôi bắt đầu tháng 6 bằng những điều lãng mạn trong tưởng tượng. Để rồi trong một phút giây nào đó lại muốn lôi trái tim bé nhỏ của mình ra khỏi lồng ngực, giơ lên trước mặt mà chất vấn: “Có bệnh không?, vì sao lúc nào cũng tràn ngập hình bóng của anh?”. Để rồi sau đó lại tự nhủ với lòng mình, nếu là tưởng tượng thì sự tưởng tượng ấy cũng chỉ giản đơn và dịu dàng như thế. Sẽ như thế thôi,  là hạnh phúc rồi…
Chúng tôi ngồi một xe cùng lên hội trường Bộ tham dự cuộc họp khẩn báo cáo kết quả và triển khai việc đào tạo sử dụng thiết bị chuyên nghành của ban lãnh đạo sau chuyến công tác vừa kết thúc. Họp xong, mọi người đứng ở hành lang đợi giám đốc gặp lãnh đạo cấp trên có chút việc riêng. Tôi và chị trưởng phòng SM vừa chuyện phiếm vừa cười khúc khích cho tới khi giám đốc trở ra, nhìn tôi khoát tay nói: “Em vào đi, chủ nhiệm cần gặp, mình em thôi.”. Tôi bối rối, đứng ngây ra trong tình thế khó xử. Trưởng phòng SM đẩy nhẹ tôi về phía trước cùng cái nhìn đầy thông cảm: “Em cứ vào xem có chuyện gì, mọi người đợi em ở đây” . Tôi cắn môi nhìn chị và nói nhỏ: “Chờ em nhé”, hít một hơi thật sâu, lấy lại trạng thái lãnh đạm thường có đi về phía phòng ông, lần đầu tiên, chỉ có một mình. Tôi giơ tay gõ cửa, mắt nhìn về phía chị như muốn nói chị hãy ở yên đấy chờ tôi một lát. Dường như là hiểu ý, chị gật đầu…
Ông đứng lên đi về phía tôi, đưa tay ra bắt và hỏi: “Em khoẻ không, công việc ở nhà ổn cả chứ?”
 “Vẫn ổn ạ” - Tôi trả lời - “Mọi người đang đợi ở ngoài cửa, chủ nhiệm có việc gì giao cho em ạ?” - Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, tay ôm tập tài liệu trước ngực nhìn ông hỏi.
“Đừng trẻ con thế, Nhi, em ngồi xuống đi”
Tôi căng thẳng ngồi xuống chiếc ghế sofa, ông đi lại bàn làm việc của mình, lát sau đi về phía tôi, trên tay là một chiếc hộp màu đen thẫm buộc sợi dây lụa đỏ: “Quà cho em. Cảm ơn sự chuẩn bị chu đáo và đầy trách nhiệm với công việc. Tôi thấy em không đeo bất kỳ món đồ trang sức nào ngoài chiếc nhẫn trên ngón tay áp úp, tôi hình dung món đồ này sẽ rất hợp với con người và tính cách của em”.
Tôi ôm chặt hơn tập tài liệu vào lồng ngực, tìm từ ngữ để thoái thác, tư thế ngồi thể hiện ý muốn đứng lên. Dường như đoán chừng được ý định, rất nhanh, ông tháo sợi dây lụa đỏ, mở chiếc hộp và đưa về phía tôi chiếc đồng hồ cùng câu nói: “Chỉ có Longines là hợp với em thôi, chỉ có chiếc này là vừa với cổ tay bé xinh của em nhất, em hãy nhận lấy đi”
Bỗng dưng, tôi thấy lòng mình trở nên bình lặng hơn bao giờ hết, những bối rối và căng thẳng ban đầu bỗng tan biến đi, tôi nhìn ông, nhẹ nhàng từ tốn nói: “Cảm ơn anh, cảm ơn những đánh giá và những suy nghĩ tốt đẹp anh đã dành cho em nữa. Còn món quà này em không thể nhận, cũng như không thể đeo vừa một món đồ mà ngay từ đầu đã không phải của em. Để mọi người chờ đợi ở ngoài kia thật bất tiện. Em xin phép về đây ạ.”
“Nhi, em có biết đàn ông thất bại nhất là khi nào không? Là ở bên người phụ nữ mình yêu như thế này... nhưng tôi lại không thể có được em nên trái tim rất đau đớn.” - Ông nói - “Em không muốn trở thành người phụ nữ thành đạt sao?”
Tôi im lặng đứng lên bước về phía cửa, quay lại dũng cảm trả lời ông: “Thành đạt mà mỗi người phụ nữ muốn đạt được trong cuộc đời này thực sự có rất nhiều. Nhưng được sống với chính bản thân mình mong muốn, yêu và được yêu bởi người đàn ông duy nhất của mình mới là sự thành đạt lớn nhất, với em”. 
Tôi đi về phía mọi người, nhoẻn miệng cười thật tươi tránh những ánh nhìn nhiều hàm nghĩa: “Em xin lỗi để các anh chị phải chờ, mình về thôi.”
Trên xe, tôi trở nên lặng lẽ trước những bông đùa, lặng lẽ thu mình vào vỏ ốc đôi lúc cũng là cách để tránh những tổn thương. Có vạt nắng rơi trên ngón tay áp út, sáng bừng chiếc nhẫn anh từng nhẹ nhàng đeo vào tay tôi, để rồi từ đó giả sử hàng ngày có hàng nghìn tiếng nói vang lên bên cạnh, thì tôi vẫn chỉ chờ đợi tiếng nói của anh, chỉ có tiếng nói của anh là đi vào trái tim tôi, và những ngày chờ đợi đã không còn gì đáng kể.

(To be continued...)