“Má, cho
con nằm gối đầu lên đùi má như ngày còn nhỏ chút nghe má?”. Tôi vừa hỏi vừa gỡ
dây buộc, xõa tóc sà xuống lòng má sau bữa cơm chiều. Hoàng hôn nghiêng bóng
dần nhạt nắng, lơ lửng ở tầng không. Tôi thường nghĩ mái tóc là thứ quyền lực
dịu dàng của đàn bà, nhưng cũng là nơi cất giấu những nỗi buồn không dễ phôi
pha. Đàn bà thích xõa tóc vì đẹp nhưng cũng vì để che dấu những nỗi buồn hoặc
những nỗi cô đơn .
Má đăm
đắm nhìn tôi, giấu hoàng hôn trong đáy mắt: “Hai đứa thương nhau sao?”. Má đã
không dùng từ “yêu”, “thích” như bao người khác. Tôi biết khi nào má dùng từ
“thương”, đó là khi má cảm nhận được rõ ràng con gái má sẵn sàng dành cả phần
đời còn lại cho người đàn ông nắm giữ trái tim mình.
Má à,
con nhớ ngày còn nhỏ, má thường phải đưa
con đến trường cùng với má mỗi khi có giờ giảng bài trên lớp. Má sẽ đưa cho con
một cái bánh nướng mua ở cửa hàng dọc đường đạp xe chở con qua, dặn con ngoan
rồi để con chơi với đám cỏ lau sậy trong vườn trường. Cứ sau mỗi 45 phút đồng
hồ, má lại tất tả chạy ra tìm kiếm con lùn tỉn trong cái đám cỏ lau sậy ấy,
trong cái thế giới tĩnh lặng và cô đơn ấy. Má sẽ ôm con vào lòng, hít hà thật
sâu cái mùi thơm ngai ngái ở cổ con và
nói: “Má thương, má thương con”. Lúc ấy, con thấy mình là một đóa hoa nở rộ
trong lòng má.
Má à, con
nhớ có lần con đau nặng không thể thở. Nội vừa cấp cứu cho con vừa quát: “Thở
đi, thở đi Nhi, thở đi cháu… mặc dù nó rất đau nhưng cháu hãy nhớ cảm giác được
sống tuyệt vời như thế nào. Ông thương, ông thương…”. Nội tâm con người là thứ
có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần nghe được từ “thương” ấy, hy vọng
nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh, phải không má?
Con cũng
nhớ con biết đờn ca tài tử “mùi mẫn” từ khi còn nhỏ xíu: “Má ơi! mái tóc dài
óng ả, con đã từng ve vuốt ấp yêu. Rồi nơi phồn hoa trong một buổi chiều, người
ta đã cắt đi của con phân nửa…”. Chiều hay hắt nắng bên hiên, ngoại bỏm bẻm
nhai trầu hàm răng đen nhấp nhánh, cười mà như khóc: “Mi ca như rứa, nửa đời
hương phấn nó vận vào mi, thương quá”…
Bao nhiêu
năm trôi qua, thực sự con vẫn là đứa trẻ có tính cách cô độc. Bất luận vẻ ngoài
có thế nào, trong lòng con vẫn chưa từng thay đổi. Đằng sau vô số chiếc mặt nạ mỉm cười hớn hở và lạc quan yêu đời, việc con thích
làm nhất và hay làm nhất vẫn là ngồi một mình trong góc khuất, lặng lẽ vẽ vòng
tròn trong tim. Cho tới khi con gặp anh ấy, người khiến cho con cảm thấy cuộc
sống đẹp đến rạng ngời. Người với con là hoàn hảo nhất giữa vạn người, đến nụ
cười cũng là thứ ánh sáng mê hoặc, mụ mị trong tiềm thức.
Má à, con
thương anh ấy, thương yêu anh ấy, đến mức mà con cảm thấy có lẽ điểm tận cùng
của tình yêu chính là đây, sự sâu lắng như một bản nhạc không lời, nơi mà mọi
thứ âm hưởng đều được tạo nên bởi những nốt nhạc của trái tim và tâm hồn, cất
lên đầy thiết tha, êm đềm và mãnh liệt. Đến mức mà con ước gì có một cỗ máy
thời gian. Con sẽ lập tức quay ngược về lúc con còn nhỏ và được ở bên anh ngay
từ lúc đó. Cứ có cậu bạn nào ve vãn xung quanh, anh sẽ “đá bay” chúng ngay lập
tức. Anh sẽ nói với bọn chúng rằng, nhìn thấy không, đứa bé này, sau khi lớn
lên sẽ là vợ anh, vợ của anh. Má à, rồi khi đối diện với thực tế cuộc sống,
cái thực tế mà đôi khi con đã muốn được chết đi vài lần ấy, con cảm thấy điều
bi ai lớn nhất của cuộc đời là khi con còn non nớt, còn chưa nhận thức được đủ
đầy về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà chính con đã thay đổi hoàn toàn
số phận.
Má à, giờ
đã tìm thấy nhau, con đã chờ đợi chỉ để được yêu anh. Những ngày tháng
đằng đẵng trôi qua, con nhớ anh, nhớ anh, rất nhớ anh. Tình yêu là thứ dằn vặt
con người, con có thể hạnh phúc với hạnh phúc của anh dẫu rằng hạnh phúc đó
được xây dựng trên chính nỗi đau khổ của bản thân mình. Dẫu địa ngục hay
thiên đàng, con sẽ mãi yêu anh, mãi mãi yêu anh ấy, má à.
“… nhìn thấy không, đứa bé
này, sau khi lớn lên sẽ là…”