Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

"Còn tuổi nào cho em"



“Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may…”
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 






Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Days



 Em nhớ Cha từng nói: “Tâm hồn chúng ta được sinh ra, là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi có ngọn gió mùa hè, dẫu là một bản nhạc rầu rĩ lúc ban trưa”. Em giống Cha ở chỗ, đã thương ai là thương tới chết, đã đợi ai là sẽ đợi cả cuộc đời. Giống gì không giống, lại giống Cha cái cô đơn, và yêu thương chính nỗi cô đơn đó, như cái miếng bông gòn nhỏ, thấm nước vào là giữ hoài không nhả, không nhả cho nhẹ bớt những muộn phiền.
Buổi đêm, những đêm cuối tháng 10 lành lạnh. Buồn ghê lắm. Nỗi nhớ của em đứt quãng. Và nước mắt thì cứ chảy nghiêng. Anh à! Em khóc một chút thôi, xong rồi em sẽ nín. Đôi lúc nước mắt trở nên đáng quý hơn cả một nụ cười, nụ cười có thể tặng cho bất cứ ai. Nhưng nước mắt thì chỉ dành cho những người mà ta không bao giờ muốn mất. Khoảnh khắc cô độc nhất là khi em phải tự nói với chính mình. Mình thương mình mà, có phải không?. Thế giới song song. Có ai gánh hộ em một chút gánh phong trần.
Ai đó đã từng nói, không có hạnh phúc nguyên chất dành cho người lớn, chỉ có hạnh phúc được thỏa hiệp. Có phải chính vì thế mà rất nhiều người vẫn luôn từ chối lớn lên?. Vào thời điểm không kìm lòng được mà khóc như đứa trẻ đã qua đi, lại ao ước với ai đó trong hành tinh bận rộn này, mình thực sự quan trọng, quan trọng đến mức anh sẽ nhìn thấy ánh mắt em u buồn, sẽ nhìn thấy trong em có một vết thương lòng còn tấy đỏ những yêu thương, sẽ ôm em và nói: “Anh xin lỗi em. Để em chờ đợi”. Và mỗi buổi sáng khi thức dậy, anh sẽ còn nhớ được, người con gái ấy, đã để lại một mùi hương như  thế, trên mình.
Hôm qua, hôm qua, đầy ắp những ngày khó nhọc. Em không thể chống cự lại cảm giác miên man ngọt ngào mỗi lúc chúng mình rời thành phố, đi đến những miền xa… Em nhớ café thơm trong quán quen, nhớ bắp ngô nướng trên con đường chúng mình đi dạo ấy. Em nhớ ngày đầy gió, bàn tay em không rời khỏi tay anh…
Anh à, mùa thu sắp cạn rồi, hãy đưa em đi đến một miền xa nào đó, nhé anh…


Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

"Bình yên một thoáng cho tim mềm"



 Tháng 10. Thành phố say ngủ trong buổi ban mai và những con đường thênh thang chạy về phía trước. Ánh sáng của ngày mới và đèn đường trong đêm nhập nhòa lẫn vào nhau. Những ban công đẫm sương. Những vòm cây đọng nước. Em ở đây, vẫn ở đây, nơi thế giới thu mình lại, nhỏ như một hạt cát, mỏng như một sợi tóc, dễ tan hơn cả con sóng biển vừa sinh ra…
Em băng qua đường trong một buổi sáng không anh. Phố dài rộng lắm, đi mãi mà chẳng qua được bờ bên  kia nỗi nhớ. Phố bắt đầu bộn bề với những mưu sinh tất bật, chỉ có em , chỉ có em là thinh lặng giữa bao người, không biết giấu nỗi buồn vào đâu. Trong đôi mắt, trong nụ cười hay giấu ở trong lòng, tựa hồ như sóng ở đáy sông?.
Tháng 10. Em theo bạn đứng trước gian hàng mỹ phẩm bày toàn son đỏ, lắng nghe cô bán hàng say sưa giới thiệu màu son mới, rực cháy trên môi: “Phụ nữ  tô son đỏ luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông và sự đố kỵ của đàn bà”...  Bạn bật cười nói vui: “Cô ấy lãnh đủ sự  quan tâm và đố kỵ rồi, để chị mua, em khỏi cần tư  vấn cho cô ấy”. Em chưa từng dùng son màu đỏ, trước giờ màu duy nhất em dùng là màu hồng san hô. Em nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng cô đơn. Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, nên mỗi sớm mai thức dậy, em không muốn quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của máu trong tim..
Tháng 10. Trong những buổi đêm khác nhau, em đã mang những mộng tưởng, những ước mơ, những hứa hẹn thầm kín nhất gửi vào trang viết, giống như một chuỗi bóng đèn nhỏ sáng lên ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ nằm dưới chân, soi rọi bóng đôi mình bên nhau khăng khít. Bàn tay nắm lấy. Chẳng thể rời xa. Dẫu trên những ngón tay run rẩy ấy không có sợi dây tơ hồng buộc lại, chỉ có chiếc nhẫn của năm nào như một lời hẹn thề đính ước, để rồi từ đó, niềm tin về tương lai lại được nảy mầm và vun xới bằng hàng vạn yêu thương. Đêm, rồi sẽ ấm êm như vòng tay anh mỗi lúc anh ôm lấy em vào lòng; rồi sẽ bình yên như vùng ngực anh mỗi lúc em bế tắc bất an dụi vào anh bao dung che chở, nụ cười trên môi tiễn em vào giấc ngủ, trán còn in dấu môi anh.
Tháng 10. Anh có biết không?. Em và chiếc bóng cô đơn của mình luôn nhớ anh.. Em nghĩ nỗi nhớ có phương thức truyền tín hiệu của riêng mình. Em nhớ anh nhiều, anh sẽ thấy ấm áp. Em nhớ anh sâu lắng, anh sẽ ở bên em. Những nỗi nhớ da diết đan cài trong khoảnh khắc mình xa cách… Anh à, anh có nhớ em nhiều như  là em đã nhớ anh?

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Hoàng hôn tím


“Má, cho con nằm gối đầu lên đùi má như ngày còn nhỏ chút nghe má?”. Tôi vừa hỏi vừa gỡ dây buộc, xõa tóc sà xuống lòng má sau bữa cơm chiều. Hoàng hôn nghiêng bóng dần nhạt nắng, lơ lửng ở tầng không. Tôi thường nghĩ mái tóc là thứ quyền lực dịu dàng của đàn bà, nhưng cũng là nơi cất giấu những nỗi buồn không dễ phôi pha. Đàn bà thích xõa tóc vì đẹp nhưng cũng vì để che dấu những nỗi buồn hoặc những nỗi cô đơn .
Má đăm đắm nhìn tôi, giấu hoàng hôn trong đáy mắt: “Hai đứa thương nhau sao?”. Má đã không dùng từ “yêu”, “thích” như bao người khác. Tôi biết khi nào má dùng từ “thương”, đó là khi má cảm nhận được rõ ràng con gái má sẵn sàng dành cả phần đời còn lại cho người đàn ông nắm giữ trái tim mình.
Má à, con  nhớ ngày còn nhỏ, má thường phải đưa con đến trường cùng với má mỗi khi có giờ giảng bài trên lớp. Má sẽ đưa cho con một cái bánh nướng mua ở cửa hàng dọc đường đạp xe chở con qua, dặn con ngoan rồi để con chơi với đám cỏ lau sậy trong vườn trường. Cứ sau mỗi 45 phút đồng hồ, má lại tất tả chạy ra tìm kiếm con lùn tỉn trong cái đám cỏ lau sậy ấy, trong cái thế giới tĩnh lặng và cô đơn ấy. Má sẽ ôm con vào lòng, hít hà thật sâu cái mùi thơm ngai ngái ở cổ con  và nói: “Má thương, má thương con”. Lúc ấy, con thấy mình là một đóa hoa nở rộ trong lòng má.
Má à, con nhớ có lần con đau nặng không thể thở. Nội vừa cấp cứu cho con vừa quát: “Thở đi, thở đi Nhi, thở đi cháu… mặc dù nó rất đau nhưng cháu hãy nhớ cảm giác được sống tuyệt vời như thế nào. Ông thương, ông thương…”. Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần nghe được từ “thương” ấy, hy vọng nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh, phải không má?
Con cũng nhớ con biết đờn ca tài tử “mùi mẫn” từ khi còn nhỏ xíu: “Má ơi! mái tóc dài óng ả, con đã từng ve vuốt ấp yêu. Rồi nơi phồn hoa trong một buổi chiều, người ta đã cắt đi của con phân nửa…”. Chiều hay hắt nắng bên hiên, ngoại bỏm bẻm nhai trầu hàm răng đen nhấp nhánh, cười mà như khóc: “Mi ca như rứa, nửa đời hương phấn nó vận vào mi, thương quá”…
Bao nhiêu năm trôi qua, thực sự con vẫn là đứa trẻ có tính cách cô độc. Bất luận vẻ ngoài có thế nào, trong lòng con vẫn chưa từng thay đổi. Đằng sau vô số chiếc mặt nạ mỉm cười hớn hở và lạc quan yêu đời, việc con thích làm nhất và hay làm nhất vẫn là ngồi một mình trong góc khuất, lặng lẽ vẽ vòng tròn trong tim. Cho tới khi con gặp anh ấy, người khiến cho con cảm thấy cuộc sống đẹp đến rạng ngời. Người với con là hoàn hảo nhất giữa vạn người, đến nụ cười cũng là thứ ánh sáng mê hoặc, mụ mị trong tiềm thức.
Má à, con thương anh ấy, thương yêu anh ấy, đến mức mà con cảm thấy có lẽ điểm tận cùng của tình yêu chính là đây, sự sâu lắng như một bản nhạc không lời, nơi mà mọi thứ âm hưởng đều được tạo nên bởi những nốt nhạc của trái tim và tâm hồn, cất lên đầy thiết tha, êm đềm và mãnh liệt. Đến mức mà con ước gì có một cỗ máy thời gian. Con sẽ lập tức quay ngược về lúc con còn nhỏ và được ở bên anh ngay từ lúc đó. Cứ có cậu bạn nào ve vãn xung quanh, anh sẽ “đá bay” chúng ngay lập tức. Anh sẽ nói với bọn chúng rằng, nhìn thấy không, đứa bé này, sau khi lớn lên sẽ  là vợ anh, vợ của anh.  Má à, rồi khi đối diện với thực tế cuộc sống, cái thực tế mà đôi khi con đã muốn được chết đi vài lần ấy, con cảm thấy điều bi ai lớn nhất của cuộc đời là khi con còn non nớt, còn chưa nhận thức được đủ đầy về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà chính con đã thay đổi hoàn toàn số phận.
Má à, giờ đã tìm thấy nhau, con đã chờ đợi chỉ để được yêu anh. Những ngày tháng đằng đẵng trôi qua, con nhớ anh, nhớ anh, rất nhớ anh. Tình yêu là thứ dằn vặt con người, con có thể hạnh phúc với hạnh phúc của anh dẫu rằng hạnh phúc đó được xây dựng trên chính nỗi đau khổ của bản thân mình. Dẫu địa ngục hay thiên đàng, con sẽ mãi yêu anh, mãi mãi yêu anh ấy, má à.
 

                         “… nhìn thấy không, đứa bé này, sau khi lớn lên sẽ  là…”