Anh à, năm tháng tựa như một dòng sông rất
dịu dàng, bờ bên trái không có cách nào quên được những hồi ức, bờ bên phải nắm
chặt những ngày tháng thanh xuân, ở giữa là dòng nước chảy muôn màu trong nắng,
là những lưu luyến thương yêu thủa ban đầu, chảy mãi mãi đến ngày sau….
Anh à, ngày hôm qua ngồi bên nhau, bàn tay
anh nắm lấy bàn tay em nhỏ bé, em thủ thỉ bên tai anh những câu chuyện cười con
trẻ, chờ đợi nụ cười của anh, nụ cười rực rỡ cả một khúc sông, em ao ước xoa
dịu dùm anh những vất vả nhọc nhằn, của cuộc sống quay quắt lo toan và trách
nhiệm…
Anh à, vậy là cũng đã qua rồi mùa Giáng
sinh thứ 6, trái tim em vẫn ắp đầy thương nhớ mênh mông. Có đôi khi vào những
khoảng trống không anh bận rộn, em đã
luôn sợ, luôn sợ rằng ở đâu đó có người khiến anh đổi thay, khiến anh hạnh phúc
và vui vẻ, đủ làm cho anh vứt bỏ thế giới, và vứt bỏ luôn em, đôi khi tủi thân muốn khóc, không phải bởi vì
em yếu đuối, chỉ là em tình nguyện bộc lộ phần yếu đuối luôn được em che giấu
trong đáy mắt loang loáng và lặng lẽ ấy trước anh…
Anh à, có những đêm em ngồi lặng mình trong
bóng tối, nói ra nỗi
nhớ trong tim, nói cho mình em nghe tiếng: Em yêu Anh. Em tưởng tượng tiếng thì
thầm đó âm vang rất lâu trong đêm tối, vọng đến tận nơi anh…, rồi em lại giấu nỗi buồn của mình trong
từng hơi thở… Bởi em biết rằng anh cũng yêu em…
Anh à, anh là mọi ước mơ, hy vọng và mọi giấc mơ em từng có. Mỗi ngày
chúng ta được ở bên nhau là ngày tuyệt vời nhất của cuộc đời em. Bởi vì, anh có
biết không?, không có anh, mọi thứ trên thế giới này dù tốt đẹp thế nào cũng
không còn ý nghĩa.



