Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 6)


 … Trước ngõ nhà tôi có một bóng đèn, từ đó vào nhà là 570 bước. Nếu nói thời gian đã bước sang năm thứ 6, vậy thì càng khiến cho tôi mong chờ khoảng cách này xa hơn nữa mỗi khi được trở về cùng anh, tay trong tay anh, cho đến khi chúng tôi nói lời tạm biệt.
Đôi khi, rất sợ phải ngoảnh lại phía sau, sợ phải biết sau lưng là trống vắng, sợ anh sẽ không quay đầu nhìn tôi thêm lần nữa, vì thế mà bước hụt chân… “Anh sẽ quay lại chứ?”, tôi thầm nghĩ, “Sẽ quay lại và ôm lấy tôi lần nữa chứ?”… Anh quay trở lại, ôm tôi vào lòng thêm lần nữa và nói yêu tôi. Anh quay trở lại, bởi cho đến tận bây giờ những âm thầm lo lắng và yêu thương của anh dành cho tôi vẫn vẹn nguyên như thế. Anh quay trở lại, chỉ đơn giản bởi một điều thôi, một khi người đàn ông thương người phụ nữ của mình, chắc chắn là anh ấy sẽ quay trở lại.
Tôi chìm vào giấc ngủ với những mộng mị đan xen, nhìn thấy anh làm lễ kết hôn, nhìn thấy anh bên cô dâu mới. Cuộc sống bình yên tĩnh lặng trôi đi, tôi làm mẹ nuôi của các con anh, thật thương yêu các bé. Cuộc sống như thế không phải cũng rất đẹp sao?, không oán hận, không đau đớn, tình yêu cũng không thể nào phai nhạt, dịu dàng buồn bã như mùa thu. Tôi cùng anh chuyện trò, trải qua những ngày tháng, rồi sau đó, khi màn đêm xuống, tôi xoay người, nước mắt rớt xuống trong đêm tối nơi anh không nhìn thấy, còn dưới ánh mặt trời… anh nhìn thấy… là nụ cười tươi sáng của tôi. Rồi sau đó, khi những phồn hoa náo nhiệt phai mờ, tôi và anh, sẽ cùng già đi…
Tôi gặp cả người đàn ông mà tôi rất mực kính yêu trong giấc mơ của tôi nữa, anh thật giống ông, thần thái, khí chất, đôi mắt, sống mũi, lông mày… Ông nói: “Nhi, sao không khóc lấy một lần để rồi bác đón con đi, để rồi tái sinh và thản nhiên yêu thương anh ấy?... Nhi, có đôi khi trong cuộc sống, kết hôn chỉ là kết hôn thôi!”...
Kết hôn chỉ là kết hôn thôi?, tôi đã chưa từng có lấy một giấc mơ nào cả cho riêng mình, cho đến khi gặp anh, và như thế, dẫu cho tình yêu không kết quả, chỉ cần nở hoa, màu sắc đã rực rỡ rồi. Được trông thấy màu rực rỡ ấy, kết quả không quan trọng, quan trọng là không để cho bản thân mình tiếc nuối…
9h sáng thứ hai đầu tuần, cơ quan tôi và một vài đơn vị cùng ngành có cuộc họp đấu thầu với Nga về việc cung cấp dữ liệu chuyên ngành tại những trọng điểm ngoài khơi. 8h sáng, sếp gọi tôi lên, vẻ mặt đầy quan trọng: “Đây là dự án lớn, khẳng định năng lực của cơ quan, nếu trúng thầu sẽ gây tiếng vang trong toàn bộ. Như em đã biết, mỗi đơn vị có một đại diện để phát ngôn về chức năng, nhiệm vụ cùng sự cạnh tranh để trúng thầu. Ngày hôm nay em sẽ đảm nhiệm vị trí ấy.”. Sếp dừng lại một vài giây rồi nói tiếp: “Quả thật không dám gây áp lực cho em, nhưng mọi người đều kỳ vọng có được dự án. Em cố gắng. 9h có mặt tại hội trường”.
Tôi đứng lên và nói: “Em sẽ cố” rồi bước xuống phòng mình.
Năng lực hay chức năng nhiệm vụ để có thể đảm nhiệm được những công việc trên… tất cả mọi thứ đều được liệt kê rất chi tiết trong bộ hồ sơ rồi. Tôi nghĩ người phát ngôn đại diện ngoài việc trong thời gian có giới hạn phải diễn đạt về tất cả những gì liên quan đến chuyên môn khô khốc ấy cần phải tiếp cận họ theo một cách nào đấy khác với những đơn vị bạn. Mà cách nào, cách nào nhỉ?. Tôi bối rối và không hiểu sao cầm máy điện thoại lên gọi về cho mẹ: “Mẹ, có thể khái quát cho con đặc tính của người Nga trong tác phẩm Sông Đông êm đềm bây giờ được không?”
“Có chuyện gì thế con?” - Mẹ tôi hỏi.
“Con còn nhớ những tâm hồn Nga, những cá tính đặc biệt của họ trong những tác phẩm mà con được đọc như Puskin, Chiến tranh và hoà bình, Thép đã tôi thế đấy… Cho con thêm kiến thức về họ nữa đi, con phải làm việc với họ trong 45 phút nữa…”
Giọng của mẹ hồi hộp qua điện thoại, khái quát về những con người trong tác phẩm nổi tiếng Sông Đông êm đềm. Sau cùng mẹ hỏi: “Mà con có biết tiếng Nga đâu?.”
“Con không biết, tiếc quá, nhưng họ thông thạo tiếng Anh mẹ ạ…”
(To be continued)

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

"Rồi sau đó... " (Part 5)



 












 (Chiều tối thứ 7, trước giờ đi lễ, tại Sống. Sơ gửi cho hai búp bê được đặt tên Linh Đan, khâu tay từ vải vụn)
 … Một lát, lại quay đầu về phía có anh, không thấy anh đâu, tôi cũng rời khỏi chỗ ngồi mà đi ra ngoài cửa. Gặp anh ở đây, tôi gọi khẽ: “Anh”.
“Nhìn thấy xe của em, đoán là em đang ở đây mà” - Anh mỉm cười nói với tôi như thế.
“Hôm nay phòng em đón nhân viên mới, em đi đặt chỗ thay cho cô lễ tân, cố tình chọn nơi này hy vọng được gặp anh, không ngờ em được gặp anh đúng như em mong đợi”.
“Em vào đi, lát anh qua chúc rượu mọi người nhé”.
“Vâng” - Tôi hạnh phúc khi nghe anh nói rồi vui vẻ đi vào, lòng thầm nghĩ: Anh, cho dù gai góc mạnh mẽ cỡ nào, có phải khi bên người phụ nữ anh yêu thì vẫn cứ dịu dàng như thế?...
Sự khác biệt giữa uống rượu và uống nước là gì? Rượu càng uống có lẽ sẽ càng ấm, nước càng uống có lẽ sẽ càng lạnh. Khi người ấy ở đây mà không cách gì để được ở gần bên người ấy, càng muốn tỏ ra bình thường thì thực ra lại rất bất bình thường. Tôi chờ đợi người ấy sang bàn nơi chúng tôi đang ngồi, chờ đợi phút giây hiện diện của người ấy trước những người đang ngồi cạnh tôi đây và tự hỏi: Vì sao trong sinh mệnh có một người với mỗi một ánh nhìn, mỗi một nụ cười, mỗi một câu nói lại đặc biệt với tôi đến thế?. Và, trong khoảng không chờ đợi chỉ mình tôi biết ấy, tôi cảm thấy nỗi nhớ  anh đến sâu tận trong tim, vô cùng vô tận, không thể tách rời…
Anh đến bàn tôi chào hỏi mọi người và chúc rượu. Họ bất ngờ, ngạc nhiên và dường như cảm thấy mất đi sự tự tin trước anh. Còn tôi khi ấy, cố gắng trong tuyệt vọng dùng cái đầu lạnh để chế ngự sự tự hào, đếm trái tim mình đang gõ những nhịp nồng nàn và mãnh liệt  yêu thương…
 Tiệc tan, tâm trạng tôi không hiểu sao có phần sa sút. Tôi qua bàn anh chào tạm biệt, anh đứng đậy tiễn tôi ra cửa và chu đáo dặn: “Em về cùng mọi người, lát anh điện thoại em nhé”. Tôi vâng anh rất khẽ, cố gắng che dấu tủi thân từng bước từng bước xuống những bậc cầu thang, xốc lại tinh thần quay trở về thực tại…
Chiều có một cuộc họp tôi không buộc phải tham gia,  nhưng theo như lời trưởng phòng lúc gặp tôi ở ngoài hành lang nói: “ Em nên tham dự”. Tôi ngầm hiểu có  ý tứ gì sâu xa trong đó liền từ chối: “Dạ thôi, để em làm nốt những việc của sáng nay”.
Cánh cửa phòng làm việc khi tôi về đến nơi đã thấy mở rộng hơn thường lệ. Bước vào phòng không ngờ người nắm giữ vị trí chủ tịch của buổi họp chiều nay cùng hai người nữa luôn theo ông như hình với bóng đang có mặt tại đây. Có lẽ ông vào đây đã khá lâu nên khi tôi chào ông theo phép tắc, tôi nghe một trong hai người kia nói: “Người mà Thầy phải đích thân vào tận đây thăm hỏi cuối cùng cũng xuất hiện rồi”. Ông bắt tay tôi nhưng quay lại nói với tất cả những người bên cạnh: “Phấn đấu đi”. Sau đó, ông cùng họ bước vào phòng họp.
Có lẽ vì câu nói của một trong hai người kia, và cả câu nói đầy khó hiểu của ông nữa, mọi người trong phòng nhìn nhau bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, những ánh mắt như xô tôi ra một ngã tư đường, đau nhói bởi cảm giác vô duyên cùng cực. Có lẽ cũng đã quen rồi, tôi cũng từng tập nhìn thấy mình cô đơn, để mình quen với sự cô độc, để những ngày như thế sẽ bớt hụt hẫng khi tôi đối diện với những bản năng rất con người ấy.
Điện thoại của tôi reo, là trưởng phòng đang  gọi: “Em lên đi”.
“Em xin phép, thực sự cuộc họp này không cần thiết sự có mặt của em mà” - Tôi nhã nhặn trả lời và ngồi xuống bàn làm việc, hai tay chống cằm suy tư, lặng lẽ nhìn sự lạnh lẽo của những người xung quanh, hít sâu, nhắm mắt thầm nói với bản thân: Mình có thể kiên cường đối diện...
Điện thoại của tôi reo báo tin nhắn vừa gửi đến: “Anh đã đi rất nhiều nơi, gặp gỡ rất nhiều người, uống qua nhiều loại rượu, lại chỉ nhớ duy nhất một người thôi”. Lòng tôi như một thung lũng sâu bị ai đó ném vào hàng trăm viên đá cuội…
Điện thoại của tôi reo lên lần nữa, trái tim tôi mềm lại khi thấy số điện thoại của anh, chờ tiếng anh, đợi tiếng anh, đột nhiên nỗi nhớ không cách nào kìm nén, đột nhiên có cảm giác dám bới tung thế giới này vì anh. Bới tung thế giới này vì anh ấy, vì người đàn ông mà rồi sau đó, khi đọc được những tủi buồn trong giọng nói của tôi, đọc được những tủi buồn trong đôi mắt tôi đã trì hoãn lại mọi công việc, dành cho tôi tất cả yêu thương…  
   (To be continued)

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

"Rồi sau đó... " (Part 4)


… Trung tuần tháng 4, phòng tôi đón thêm một nhân viên mới. Cô lễ tân chuyên lo việc ăn gì và ở đâu lại đang nghỉ vì con ốm, thế nên buổi trưa có chỉ thị tôi đi đặt phòng. Tôi rủ một đồng nghiệp nữ đi cùng, tới chỗ mà gần đây anh thường đưa tôi đến, trong lòng không hiểu vì sao cứ nhen nhóm một tia hy vọng, được gặp anh ở đây. Tâm trạng lại nảy sinh sự hồi hộp trong mong đợi, nếu gặp anh ở đây, tôi sẽ thế nào?.
Buổi trưa mọi người cùng đến, phòng tiệc đông người ồn ào và náo nhiệt. Trên bàn rượu, ai cũng đều uống rất vui vẻ, tôi mơ hồ dõi mắt nhìn ra bốn phía chung quanh, vẫn mong chờ không thực tế, bỗng nhìn thấy một gương mặt vừa lạ vừa quen, tôi nhận ra một người bạn của anh, khẽ nghiêng đầu chào anh ấy, đồng thời nhìn thấy bóng dáng anh, đang ngồi quay lưng lại phía chúng tôi…Không phải trong mơ, anh rõ ràng đang ở rất gần, cho dù tôi quay đầu vào mà định thần lại, lại quay ra nhìn về phía ấy, tôi nghe thấy tiếng nói của anh, tiếng nói với âm vực sâu và rộng đầy nam tính, không thể lẫn với bất cứ người nào. Tôi ngơ ngẩn mãi nhìn về phía ấy, vô thức thầm gọi trong lòng: “Anh. Sao anh ở đây?”.
“Sao cứ nhìn mãi thế?, cháy áo người ta rồi”- Chị đồng nghiệp huých vào vai phải khiến cho tôi giật mình quay lại, trong lòng dường như đột nhiên xuất hiện thêm một vài thứ vừa bối rối vừa hạnh phúc, đè lên lồng ngực nơi trái tim tôi đang đập, khiến tôi không biết thế nào mới ổn.  Anh xuất hiện làm tôi muốn bỏ mặc tất cả, rất lâu rất lâu tôi mới có thể bình tâm trở lại…
Tôi quay đầu để  được nhìn thấy anh thêm lần nữa, anh đã ngồi sang phía bên kia, đối diện với tôi. Tốt biết bao.
Chắc là việc công ty đang rất bận, má anh hơi gầy đi, dáng vẻ rực rỡ của anh, thần thái ưu tú của anh, trong lòng tôi ghi nhớ biết bao lần. Chúng tôi nhìn nhau… nhìn nhau, hạnh phúc bởi bí mật ngọt ngào không ai hay biết ấy. Trong mắt anh, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình…
(To be continued)


Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

"Tuổi hồng thơ ngây"


Bạn: Cuối mùa thu năm ấy, thứ hai đầu tuần đi học, chúng tớ chú ý đến một người phụ nữ mảnh dẻ, trao tận tay cho cô giáo chủ nhiệm một cô bé ở ngoài cửa lớp, dặn dò cô bé đôi chút, chào cô giáo chủ nhiệm  rồi dời đi.
Cô dắt tay bạn vào giữa lớp, nói rằng hôm nay lớp chúng ta đón một bạn mới chuyển về, tên bạn ấy là…. Cô mong các em đoàn kết và cùng giúp nhau học tập thật tốt. Chúng tớ cùng vâng ạ rõ to và hoan hô chào đón bạn.
Bạn đứng cạnh cô, mặc một chiếc quần vải xanh chéo, chiếc áo dài tay màu trắng với chiếc cổ lá sen được thêu một khóm hoa nhỏ xinh, mắt không nhìn chúng tớ mà nhìn về khoảng tường cuối lớp. Tóc bạn cắt rất ngắn, lộ cái cổ cao và khẳng khiu. Tớ ngồi đầu bàn thứ hai, có thể nhìn thấy rõ vệt gân xanh nối từ đuôi lông mày đến thái dương của bạn. Ngoài cái mái tóc bị cắt ngắn đến mức cũn cỡn kia, chúng tớ thấy bạn thật trắng, thật xinh, thật thơ ngây.
Cô xếp cho bạn ngồi ở đầu bàn thứ ba, bạn Huy phải dịch sang bên cạnh. Vậy mà vừa ngồi vào chỗ, bạn gấp rút lôi ngay ra một cái thước kẻ đặt lên bàn phân chia ranh giới với Huy. Chúng tớ hiếu kỳ thi nhau nhòm ngó bạn…
Tôi (thầm nghĩ): Tớ vừa trải qua một mùa hè dữ dội… vết thương trên đầu vẫn chưa lành, mái tóc bất hợp lý kia là do ông nội cắt để phẫu thuật khỏi nhiễm trùng. Bố mẹ chuyển nhà và chuyển trường cho tớ. Chuyển tới lớp mới khi vừa qua cơn sang chấn tinh thần, tớ vẫn chưa thể hoà nhập được với tất cả mọi người, luôn tự mình tạo ra một hàng rào chắc chắn ngăn cách chính mình với thế giới xung quanh, tự mình bảo vệ lấy mình…
Bạn: Bạn ít nói ít cười, hầu như không tham gia vào bất kì trò chơi nào cùng chúng tớ. Chúng tớ tha hồ chơi chuyền chơi chắt, chơi trồng nụ trồng hoa… Bạn đứng hay ngồi ở ngoài xem, thi thoảng mới nhoẻn miệng cười. Lúc đầu chúng tớ vô cùng khó chịu, mách với cả cô chủ nhiệm. Cô bảo đừng giận bạn, bạn vừa ốm dậy nên còn mệt, cố gắng để bạn hoà nhập và thích nghi, bạn hát rất hay đấy.
Một buổi lao động quét dọn vườn trường, giải lao, khi chúng tớ thi nhau xin xỏ cắn một miếng trong một vài que kem mà một số bạn được bố mẹ cho tiền mua ấy. Tớ và Oanh cùng nhìn về phía bạn đang ở một góc vườn dùng cành cây đào bới gì hăng lắm. Tớ rủ Oanh đến chỗ bạn xem, thì ra, bạn đang đào một cái hố nhỏ để chôn một con chim sẻ chết, bị kiến bu đen. Bạn giật mình khi chúng tớ đi đến, ngẩng lên nhìn bằng đôi mắt ầng ậc nước. Chúng tớ giúp bạn đuổi bọn kiến đi rồi gói con chim nhỏ bằng một chiếc lá bàng, cùng nhau chôn nó… Từ đó, bạn rẽ một lối nhỏ cho chúng tớ bước vào thế giới riêng của bạn, bước vào tâm hồn bạn… Từ đó, chúng mình thân nhau cho tới khi mỗi đứa một nơi rồi ngày hôm nay gặp lại, sau hơn 20 năm…
Tôi bất ngờ và xúc động khi các bạn vẫn còn nhớ từng kỷ niệm nhỏ về tôi như thế, sau hơn 20 năm…
  (Mùa thu trôi qua, mùa đông trôi qua, mùa xuân, ngày tết bố đưa đến nhà bạn của bố chơi mà tóc vẫn còn ngắn thế này, hỏi sao mùa thu năm ấy khi mẹ đưa vào lớp mới các bạn không thắc mắc?)





 
(Hơn 20 năm sau)

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 3)


  … Tôi dựa vào lòng anh, dán môi mình lên ngực anh, cuộn mình trong nỗi nhớ lắng nghe từng âm thanh của thành phố khi những tia nắng mặt trời cuối cùng rơi xuống. Những tháng năm này, những tháng năm chứa đựng tình yêu  sâu đậm, nồng nhiệt và lãng mạn, trong anh có tôi, trong tôi có anh, dẫu cho có đôi khi thấy nỗi cô đơn len vào từng chân tóc, tôi vẫn kiên trì rằng, tôi vẫn nhất định rằng nỗi cô đơn ấy không phải là vĩnh cửu, ở bên anh mới là vĩnh cửu. Tôi muốn nói với anh rằng trên thế giới này luôn có một người mãi mãi chờ đợi anh, bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu. Tôi muốn nói với anh rằng tôi mãi mãi chờ đợi anh, như là một thói quen, nó tự nảy sinh, và tôi không thể cưỡng lại, cũng không muốn cưỡng lại…
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khi chúng tôi thì thầm cùng nhau những lời chỉ có hai người hiểu, chia sẻ những bí mật và niềm vui chỉ có hai người biết với nhau. Rồi sau đó, tôi để mình chìm vào vòng tay ấm áp này, yêu thương này, an ổn này, để rồi khi mặt trời lặn xuống sâu thăm thẳm, tôi là một cô gái bé nhỏ lọt thỏm và hoang mang giữa dòng người và xe giăng mắc mênh mông. Tâm trí hoài rong ruổi, mải miết đuổi theo hình bóng của người còn hằn sâu trong nỗi nhớ một cách quá rõ ràng…
Là vậy đấy, dường như đã qua mấy đời. Tôi yêu anh, yêu anh như sinh mệnh. Bởi chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, và có mấy ai đang sống một mình, nhưng rồi tất cả chúng ta đều sẽ chết một mình, phải không? Thế nên, trước khi những giây phút cuối của cuộc đời xuất hiện, tôi muốn được anh ôm tôi thật chặt trong lòng bao nhiêu thì tôi sẽ ôm anh thật chặt bấy nhiêu. Là vậy đấy, cách mà chúng tôi yêu nhau và gìn giữ tình yêu ấy là để cho người mình yêu được sống đúng như bản thân mong muốn…
“Về đến nhà chưa em?” -  Anh gọi điện chu đáo hỏi
“Em về rồi ạ”
“Ăn tối rồi uống thuốc đi nhé, anh về sau”
“Vâng… Em yêu anh”
“Yêu em”
(To be continued)
 (Hoa sinh viên của bố tặng vào dịp 20.11 năm ngoái. Bố chăm lại nở hoa vào tháng 4 này)