Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Dear Tom




“Một số ngày trong tháng, luôn muốn kiếm chỗ nào đó vắng vắng mà khóc chơi.
Một số ngày trong tháng, thấy như mình đang chìm nghỉm giữa biển khơi, cứ từ từ chìm dần chìm dần xuống, thấy mình không đủ tốt, không đủ giỏi, không đủ khả năng gây thương nhớ… để thuộc về một nơi nào đó hay thuộc về một ai đó. . . của riêng mình.
Một số ngày trong tháng, không sợ người khác yêu anh, mà sợ tình cảm của người ta được anh đáp lại.
Để rồi chợt nhận ra, tình yêu là một nỗi cô đơn, chỉ có một loại thuốc đặc trị duy nhất, đó là trái tim anh; Nếu không có anh, em sẽ giống như một cái cây mất nước, dần dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ thấy mùa xuân...
Cuộc đời em, chỉ những lúc xa anh, em mới trở nên ấu trĩ và ngốc nghếch như thế. Chỉ mong là trong mắt anh, những điều đó không phải là khuyết điểm của em”

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Ngoại truyện - "Rồi sau đó..."



Bạn có mong chờ một cái kết đẹp cho câu chuyện tình yêu “Rồi sau đó…”?. Để cô gái với mối tình 7 năm của mình cuối cùng cũng được tận hưởng cuộc sống tươi đẹp bên anh. Cô gái ấy sẽ luôn yêu anh bằng sự dịu dàng, luôn kiên nhẫn với tình yêu ấy, luôn nói những điều cần nói và chia sẻ với anh những giây phút im lặng khi cần, luôn hướng về trái tim ấm áp của anh bởi nơi đó chính là ngôi nhà của cô ấy.
Bạn có mong chờ một cái kết đẹp không?. Để đừng phải thốt lên hai tiếng “giá như” đầy tiếc nuối. Bởi hai từ đó hiểu được mong muốn tột cùng của người trong câu chuyện nhưng lại buộc họ phải chấp nhận sự thật rằng mình sẽ chẳng thể nào có được. Hay điều đáng quan tâm không phải là có được hay không, không phải là đường đi bao xa, không phải là yêu bao lâu, mà là ai sẽ đồng hành cùng cô ấy, và tình đậm sâu đến đâu?
Anh và cô ấy - vay mượn hạnh phúc của người mình yêu, đong đầy hạnh phúc của mình, từ đó mà sinh thành nợ - những người dưng nợ nhau nỗi tư tình, ngược đường ngược nắng để yêu nhau. Vậy nên chúng ta sẽ không ngừng mong chờ, không ngừng hy vọng. Bởi nếu chúng ta không ngừng hy vọng, kì tích nhất định sẽ xuất hiện. Như khi tôi nhìn vào mắt anh, tôi thấy tương lai mình ở đó. Bạn hãy tin là thế, để tôi có thể viết tiếp câu chuyện của mình bằng những chương mới:
“Vào một buổi chiều mùa xuân mưa như rây hạt trong thành phố, cô lặng lẽ đến thăm anh, nhìn thấy anh ngủ thiếp đi sau chồng tài liệu trên bàn làm việc, lòng bỗng rối bời. Ôm lấy anh từ phía sau, cô dịu dàng hôn lên má, lên cổ anh…”
Hay, “Vào một buổi chiều mùa xuân, bầu trời là những đám mây xám bay lơ lửng, anh vẫn luôn nắm lấy tay cô trong lúc lái xe, cô nhìn anh, nhìn mê mẩn rồi nói khẽ: “Anh, yêu em mãi nhé?” - “Uh, mãi nhẽ” - Anh trầm ấm trả lời.

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

Tháng Ba...



Tháng ba, em đứng lặng bên đường một hồi lâu... ngắm nhìn ánh tà dương cuối cùng còn sót lại phía chân trời, hoàng hôn sắp qua đi... gió bắt đầu thổi mạnh… những hạt mưa bị gió cuốn bay ngang, cuốn tung cả những lọn tóc em buông xõa… Em nhắn rằng em rất nhớ anh, rằng hãy về sớm để ôm em vào lòng khi ngủ… Phải rồi, thương anh là quyền của em, nhớ anh là quyền của em, quan tâm anh là quyền của em .... tất cả đều thuộc về em nhưng đôi khi cái quyền "một mình" ấy lại là chuyện tủi thân biết bao. Đôi khi, một mình cũng không sao...
Trừ những lúc nhớ anh ra thì em ổn... Nhưng không ổn là lúc nào em cũng nhớ anh. Và, em biết phải làm gì với ngần ấy nỗi nhớ thương!!!
Tháng ba, mắt em dâng đầy nước khi đọc dòng tin nhắn: “Uh nhé, yêu em nhiều”… Có lẽ đến suốt cuộc đời .. em vẫn sẽ còn nhớ mãi buổi chiều ngày hôm ấy, ngày mà với em hoàng hôn chưa bao giờ đẹp hơn thế ... dù buồn thương...
Tháng ba, em yêu anh, yêu nhiều đến nỗi quên mất bản thân. Em tin anh, tin vào cái ôm vượt quá hai mươi tư tiếng, vào cái nắm tay vĩnh viễn không rời. Tình yêu và lòng tin ấy khiến cho mọi nỗ lực của đối phương đều trở nên bất lực.
 Anh ta hỏi: “Anh cần phải làm gì?”
“Anh làm gì đi nữa mà không phải là anh ấy thì có ích chi đâu” - Em trả lời người ta như thế.
Tháng ba, em buồn đến nỗi bước đi cũng ngơ ngác nhớ dáng anh bước đi thế nào, uống một ly nước cũng nhớ cách anh vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy màu nền trời cũng nhớ màu áo anh từng mặc, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài... Em nhớ từng điều giản dị mà thiêng liêng như thế, với em.
Tháng ba, em mong tình yêu của chúng mình mãi mãi đậm sâu. Như những sợi rễ của cây luôn bám sâu vào lòng đất, dẫu giông tố, dẫu phong ba cũng không chia lìa. Bởi sẽ chẳng thể rời xa nếu trái tim chúng ta không muốn thế. Giữa cuộc sống còn quá nhiều rối ren và đơn côi, thương nhau bằng cả trái tim đã là điều đáng quý nhất trong cuộc đời.