Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Bên kia bờ sông Hoàng Phố ( Truyện ngắn - the end)


07/04/2012 10:59 am

           Tôi bước trở lại hội trường, lòng thầm mong cuộc họp này kết thúc đúng như thời gian đã định, để tôi có thể mau chóng trở về trước khi trời đổ cơn mưa.
“Ngài quyền lực” vẫn đang đứng cùng một vài người ngay trước cửa phòng mà tôi sẽ phải đi qua. Tôi cố gắng mỉm cười, gật đầu chào ông, bước nhanh vào trong định tìm một ghế trống ngồi trước khi tiếp tục, không ngờ ông cũng tách rời khỏi nhóm người ấy, đi ngay sau tôi nói khẽ: “Chậm thôi, đã đợi em nghe điện thoại lâu như vậy, đợi thêm một hai phút nữa cũng có là gì.”  Tôi không nén được bối rối liền về thẳng chỗ ngồi lúc đầu của mình ngồi xuống…
Cuộc họp cuối cùng đã kết thúc tốt đẹp. Hai bên quan khách trao cho nhau kỷ niệm chương, danh thiếp, những lời cảm ơn, những cái bắt tay nồng hậu, mong muốn sự hợp tác lâu dài và tích cực, mong muốn có thêm nhiều đề tài, dự án và công trình khoa học thực sự hữu ích cho đôi bên. Tôi không đi cùng cầu thang xuống với mọi người, mà cố ý đi sang phía cầu thang bên kia, cho dù có xa thêm một đoạn…
“Thuỳ Nhi, em ở lại gặp tôi chút!” - Giọng nói vang lên từ phía xa, rõ ràng rành mạch, dường như chẳng cần phải kiêng dè ai. Trong lòng tôi lúc này, cảm giác bất mãn dâng lên, tôi đứng im tại đầu cầu thang, chưa quay lưng lại cũng biết có bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn vào mình lúc đó. Tôi suy nghĩ rất nhanh, gắng suy nghĩ rất nhanh tôi sẽ phải làm gì, phải nói gì lát nữa. Tôi có nhiều không những kinh nghiệm xử lý tình huống kiểu này???
Cuối cùng, tôi chủ động đi về phía ông bằng tư thế đầy dứt khoát. Mọi người nhìn tôi, chào tạm biệt nhau thêm lần nữa rồi lần lượt tản mát ra về.
Tôi đứng trước mặt ông im lặng. Ông khoát tay: “Về phòng anh, có việc cần trao đổi với em!”. Ông nói rồi quay lưng bước đi, tôi vẫn đứng im tại chỗ đó, cắn môi mình đến đau đớn rồi bật thành lời: “Không ạ!”.
 Dường như bị câu nói của tôi làm cho đột ngột, ông lập tức quay lại đứng sững trân trối nhìn con bé to gan. Tôi cũng nhìn lại ông, cái nhìn ngay thẳng và dám đối diện. Tôi quyết định tiến lại gần ông thêm chút nữa rồi nói liền một hơi không nghỉ: “Là khi anh ra lệnh cho em trước đông người, em buộc phải chấp hành mà quay lại vì vị thế của anh và vị trí của em. Bây giờ mọi người về hết rồi, chỉ còn anh và em. Không gian ý tứ, thời gian ý tứ, em cũng không còn là trẻ con để mà bảo rằng không hiểu hết ý tứ của anh. Anh hãy nhìn vào tay em - Tôi giơ ngón tay đeo nhẫn cưới của mình lên trước mặt ông - Em muốn được ở bên chủ  nhân của chiếc nhẫn này hơn bất kỳ ai khác.”
“Thuỳ Nhi…”. Ông ngắt lời đưa tay định nắm lấy tay tôi.
“Em không tỏ vẻ cao ngạo trước anh, chỉ là bằng một cách nào đó, khi em đã có dự cảm rõ ràng, và rằng em vẫn luôn tôn trọng và kính nể anh, thì em mong muốn những tốt đẹp ấy sẽ còn mãi mãi” - Tôi cầm vào quai túi né tránh cái nắm tay và nói tiếp.
“Anh chỉ muốn dành cho em những điều tốt đẹp, em thực sự thờ ơ, trong lòng không dành chút tình cảm nào cho anh?” - Ngữ khí của ông có phần ảm đạm.
“Có ạ, đó là sự kính trọng!”
Sau câu nói này của tôi, không khí lặng lẽ bao trùm. Vừa hay vụ trưởng vụ kế hoạch tài chính vội vàng đi tới: “Thưa thầy, mọi người đang đợi thầy rồi ạ”, rồi quay sang tôi: “Em đi ăn trưa cùng đi”.
“Dạ thôi, em cảm ơn các anh, trưa nay em có hẹn với bạn rồi ạ!” - Dường như, tôi đã dập tắt nốt tia hy vọng cuối cùng trong mắt ông.
Tôi cúi đầu lễ phép chào họ rồi ra về. Trời bắt đầu lất phất những hạt mưa mà không khí vẫn oi nồng đến thế. Hai mắt tôi cay cay, đầu óc thì váng vất, có phải là mình ốm rồi không - tôi thầm hỏi - nước mắt nóng hổi lại rơi không kiểm soát được trên gò má, lúc này đây, tôi rốt cuộc không cần che giấu nữa: “Về đi anh! Em nhớ…” - Tôi thầm gọi tên anh.

Bên kia bờ sông Hoàng Phố ( Truyện ngắn - Part 2)


06/29/2012 04:22 pm


 Trên trái đất này, con người nhiều đến mức không thể đếm hết được. Thế mà, tôi và anh vẫn gặp nhau. Nghĩ về điều ấy, dường như đã khiến cho con tim tôi vui trở lại. Ngoài sân nắng chói, tôi che bàn tay nghiêng dõi mắt nhìn theo, tâm trạng lại nảy sinh sự mong chờ khôn tả, thầm đếm, ngày  thứ nhất cũng đã qua rồi!
“Thuỳ Nhi!”
Hai vai tôi bị tiếng gọi đột ngột từ phía sau bỗng nhiên so lại. Tôi cuống cuồng lau vội những giọt nước mắt còn chưa khô, trấn tĩnh rồi mới quay đầu. Trước mặt tôi, người đàn ông cao lớn và đứng tuổi, cũng có thể gọi là người có quyền lực nhất trong nghành khoa học này đứng đó, nét mặt thoáng chút bối rối, băn khoăn.
“Có căng thăng quá không?, em mệt đấy à” - Người đàn ông tiếp lời không để cho tôi kịp giữ phép xã giao chào lại.
“Dạ thưa, không ạ!”- Tôi cảm nhận rất rõ ngữ điệu trong giọng nói của mình lúc đó, cho dù cảm xúc của tôi đã hoàn toàn ổn định, tâm trạng đã quay trở về với thực tại, sao vẫn không thể nào giấu nổi sự hoang mang?
“Yên tâm, anh sẽ không hỏi em về những từ chối bất cứ lời mời hay lời đề nghị nào của anh với em nữa đâu. Chỉ là vừa nãy, anh nhìn em rất lâu, thấy em quan sát từng người từng người một, như tìm kiếm điều gì đó mà rồi thất vọng cúi xuống, lại quan sát tìm kiếm rồi lại thất vọng..., thực sự rất đáng yêu…”
Trong phút chốc, tâm trạng tôi hốt hoảng: “Em nhìn họ chỉ để phân biệt và định hình trong đầu cần phải đưa ra những đề xuất gì với nước bạn cho phù hợp thôi”- Tôi bỗng có thể  nói dối một cách trơn tru để nhanh chóng ngắt lời, hay là để che dấu đi phần yếu đuối và nhạy cảm nhất trong tôi, trước người đàn ông đã quá từng trải này? .
“Thuỳ Nhi, giỏi bao biện lắm, nhưng ánh mắt mơ màng lúc vừa rồi không phải là ánh mắt sáng thông minh mà tôi vẫn thường thấy khi em tự tin trong công việc. Mà thôi, chúng ta không đi đến cùng ý nghĩa của những cái nhìn. Anh lại càng không phải là người muốn dồn người khác phải làm những điều khiên cưỡng, nhất là đối với người như em. Bởi vì với anh, trong tình cảm, quan trọng nhất không phải là làm mọi cách để chiếm hữu được ai, mà là muốn được ai đó dành cho ta những ánh mắt chứa chan như thế”.
Tôi đã cảm thấy mình như một con chim nhỏ, bị người đi săn lành nghề dồn vào một bụi cây, con chim nhỏ ấy lùi mãi, lùi mãi, lùi cho đến khi người đi săn kia không hiểu vì ý thức được sự chống trả đến kiệt cùng của nó có thể gây nên những điều đáng tiếc, hay cuối cùng tâm hồn sắt đá ấy cũng đã có sự lay động mà xót thương, vẫn muốn có thể nhìn thấy nó hót líu lo dưới ánh mặt trời nên đã dừng cuộc đi săn lại?
Điện thoại trong tay tôi rung lên, trái tim tôi cũng như đang rung lên bởi những linh cảm quá đỗi ngọt ngào: chỉ có thể là anh, luôn là anh mỗi khi tôi thương nhớ nhất, mỗi khi tôi cần anh nhất.
“Xin lỗi anh, em nghe điện thoại riêng một chút” - Tôi nói rồi xoay người bước nhẹ về phía sau hành lang rộng thênh thang, bấm phím nghe, ngọt ngào lúc này đã tăng lên gấp bội.
“Anh đang ở bên bờ sông Hoàng Phố, trời mù sương, sang thu rồi em ạ!”
 “Có nhớ em không?”
“Nhớ nhiều!”
...
“Giữ gìn sức khoẻ cho em nhé!”- Tôi chu đáo dặn
Mãi rồi, tôi mới đồng ý mà cúp máy. Tôi biết nếu có một cái gương trước mặt tôi bây giờ, nếu nhìn vào trong đó, sẽ  thấy hai vì sao sáng lung linh trong đáy mắt tôi. Chấn chỉnh lại tâm trạng, tôi bước về phía trước, trong lòng thầm hỏi: “Thu đã về rồi sao anh? Bên kia sông Hoàng Phố?”
(To be continued)

Cho giấc mơ sâu nặng nhất của cuộc đời!


Một ngày, cô chăm chú nhìn vào bức ảnh của anh, anh đang đứng bên bờ sông Hoàng Phố, gương mặt đẹp trai tươi sáng tựa ánh mặt trời, thần thái ưu nhã và cao quý. Nụ cười của anh, với đuôi mắt khẽ nheo lại, cả bầu trời xanh lam phía sau anh... Từ khi có anh, cả thế giới của cô đều là những ngày nắng...
(Tôi gói ghém những câu chuyện, bài viết của mình rồi mang sang ngôi nhà mới, để tất cả những ký ức thiêng liêng đẹp đẽ kia không bao giờ phai nhạt, trong tôi) 


 Bên kia bờ sông Hoàng Phố ( Truyện ngắn - Part 1)
  06/28/2012 12:46 pm

                Anh xa tôi, khoảng cách xa xôi ấy là cả đôi bờ Hoàng Phố. Từ trong sâu thẳm trái tim, tôi có thể chạm vào nỗi nhớ, chạm vào những bơ vơ…
Anh xa tôi, 8h sáng đã ngồi giữa những nhà khoa học, thực hiện nhiệm vụ khá quan trọng trong cuộc họp, lần đầu tiên tôi để hồn mình đi lạc mãi nơi đâu không thể trở về…
Anh xa tôi, bỏ ngoài tai những khả năng, cơ hội hợp tác với nước bạn về chuyên nghành khoa học phù hợp, tôi cứ miên man mãi với những dòng suy nghĩ, hình dung người ấy của tôi lúc này nơi đó đang làm gì, có nhớ tôi như là tôi đã nhớ anh?
“Please invite you to tea break for 30 minutes, then let's continue” - Tôi đứng lên nhỏ nhẹ với quan khách khi nhận được cái gật đầu của lãnh đạo ra hiệu có thể ngừng phần 1, lập tức tìm một góc riêng không phiền đến ai và cũng tránh để ai phiền tới. Tôi không dùng Capuchino như mọi lần nữa, tự pha cho mình một tách trà nhài thơm dìu dịu, muốn dùng hương thơm vương vấn này xoa dịu nỗi nhớ anh. Tự nhiên, những tủi buồn đã nằm ở đâu đó rất sâu trong tiềm thức, không dưng lúc này sao cứ dâng lên, dâng lên như thuỷ triều hết đợt này đến đợt khác,  khiến cho tôi dù đã cố gắng hít một hơi thật sâu vào trong lồng ngực, cố gắng mở to đôi mắt và quay mặt về phía khoảng sân rộng lớn trước hội trường... Nhưng có lẽ, sự cố gắng quá sức này đã bật thành nước mắt, để tôi nhất thời có được cảm giác dễ chịu hơn, thoải mái hơn? Hay trái tim tôi lúc này đã giống như một khối pha lê trong suốt, chỉ cần chạm nhẹ vào là vỡ, là nhói buốt?
Ngày hôm nay, tôi đã có một hành động vô thức bất thường chưa từng thấy giống như tôi trước đó. Nghĩa là, khi hình ảnh của anh choán ngợp hết tâm trí tôi, khi ngồi xuống cùng với tất cả khách mời, tôi đã đưa mắt nhìn lần lượt từng quan khách, cả quan khách của nước mình, cả quan khách của nước bạn. Tôi hy vọng có thể tìm thấy một người nào đó, có dù chỉ là một nét nhỏ nào đó giống anh. Tôi đã nhìn họ rất lâu, tôi đã tìm kiếm rất lâu, tìm hoài mà không thấy!
Tôi không thể tìm được ai đó có gương mặt với những nét đẹp và thần thái vừa nghiêm nghị thông minh vừa hồ hởi. Và với riêng tôi, anh hấp dẫn và gợi cảm bởi sự cao ngạo mà hài hước, trầm ấm và quá đỗi dịu dàng. Khi ở bên anh, khi nhìn vào mắt anh, tôi đã tin là có thiên thần, có tình yêu thật sự từ một người đàn ông định mệnh. Xưa nay, anh là người đàn ông duy nhất khiến cho tôi có thể cười nhiều đến thế, là người đàn ông duy nhất khiến cho tôi có thể yêu đến thế!
(To be continued)

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Tha thứ cho mùa thu bé dại



Nếu như, việc chuyển từ yahoo blog sang đây được các Blogger ví von như là việc chuyển nhà, tôi không muốn trang trí cho ngôi nhà mới của mình bằng những bức tranh mang sắc màu u tối, nhất lại là trong những ngày xuân mới đầu năm. Thế nhưng, cuộc sống cũng là một bức tranh, và một bức tranh đẹp bắt buộc phải có những gam màu sáng tối. Những gam màu sáng tươi rực rỡ, đẹp như những ngày hạnh phúc của tôi, những gam màu u tối, mỗi khi tôi nhìn vào nó sẽ ý thức hơn để trưởng thành, để biết nâng niu trân trọng hơn những ngày hạnh phúc.
Ngày hôm qua, dường như chỉ có thể dùng công việc hay nói những câu chuyện không đầu cuối cùng người nào đó để tạm thời làm tê liệt bản thân, tạm thời không nhớ tới, nhưng khi nó hết tác dụng, cảm giác yếu đuối bất lực trong tôi lại sống dậy, mạnh hơn gấp bội.
Tôi từng có một sở thích, đó là quan sát anh khi chúng tôi vui đùa trêu chọc, dịu dàng dây dưa lẫn nhau. Khi đó, tôi luôn muốn suy đoán từ cử chỉ của anh, giống như một nữ gián điệp, một nữ gián điệp chỉ theo dõi một người. Thế nhưng ngày hôm qua, tôi lại hối hận vì mình có sở thích này. Sự trêu đùa vô ý khiến cho chính tôi đau khổ, giống như việc làm mang khuynh hướng tự sát thương, giống như bị một cơn gió xoáy quất lên, cuốn tung trái tim đã bị nghiền thành bột phấn của tôi tan ra bốn phía…
Trưa, tôi đi bộ ra ngoài phố, định bụng sẽ mua cho mình thứ gì đó dù thực sự đâu cần thiết. Đi mãi, mưa dày hạt hơn, những hạt mưa nặng trĩu thi nhau rơi xuống, mặc cho quần áo và đầu tóc đã bị ngấm mưa hơn phân nửa. Giống như cảm thấy tôi còn chưa đủ xui xẻo, gần đến cửa nhà chiếc túi đột nhiên bị rách, những thứ bên trong lăn ra trên nền xi măng, tôi nhặt lên, phát hiện chiếc túi rách quá lớn không thể giữ được, vì thế nản lòng ném xuống đất, người cũng ngồi đó không đứng dậy.
Trên mặt ướt sũng, chảy tới bên miệng vừa đắng vừa mặn, có người nói khóc trong mưa là tốt nhất, như vậy người khác không nhìn thấy bạn rơi lệ, nhưng đối với tôi, khóc ở đâu bây giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi, bởi vì, người duy nhất quan tâm tôi khóc hay cười, người duy nhất nhìn thấy rõ niềm đau cùng sự giãy dụa của bản thân, đã giận thật rồi.
Khi tình yêu nồng nàn mãnh liệt, bất cứ chuyện gì nhìn bề ngoài đều có vẻ thật giản đơn, thế nhưng, chỉ cần trong thoáng chốc không suy nghĩ, nói những lời vô tình vô ý để thoả mãn hờn giận trẻ con, mọi trắc trở và mâu thuẫn trong đó sẽ trồi lên mặt nước, dẫn tới địa chấn và sóng thần, tuyệt vọng hơn cả nước mắt…
Toàn bộ, toàn bộ giống như đang nói cho tôi một việc.
Tôi yêu anh đến mức nào.
(From a love story)