Ngày … tháng … năm
Em nhìn anh ăn, nhìn anh uống, ba ngày cứ
thế trôi qua. Có lúc nhìn thấy anh cười, có lúc lại thấy anh trầm ngâm suy nghĩ. Em nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn đến khắc
vào trong tim.
Em muốn ở bên anh vào sáng sớm. Được thấy
anh, mình cùng đi ăn sáng. Anh biết không, mỗi sáng nhìn thấy anh, là ngày của
em bình yên.
Em muốn ở bên anh vào lúc cuối ngày. Để
biết ngày hôm nay của anh thế nào, mọi thứ có tốt đẹp không.
Em muốn ở bên anh trước và sau khi em ngủ. Ở
trong lòng anh, để em nhìn anh, anh sẽ hôn lên trán em và nói: “Yêu em”.
Em tham lam, lúc nào cũng muốn ở
bên anh, thật gần. Bởi anh là ấm áp, là dịu dàng, là an ổn, là vững chãi, là
tròn đầy, là yêu thương nhung nhớ - của em.
Thế nên khi mọi thứ đã ngăn nắp hơn nhiều, em lại thấy
một khoảng lòng mình chông chênh, bừa bãi. Để rồi sau đó, vào lúc cô đơn như
khoảng trời không nhau vây lấy em mỗi giờ, chỉ cần nghe anh nói qua điện thoại
một câu thôi, tâm tình em lập tức vui vẻ ngay trở lại. Hạnh phúc đối với em là
giây phút anh nói “Anh yêu em”, là giây phút anh kéo em vào lòng, em bỗng nhiên
có cảm giác cuộc đời mình đủ đầy và sung túc… Thành phố rộng lớn với hơn 7
triệu người, thế nhưng em chỉ nhìn thấy anh, từng chút một đều là anh.
Cuối tuần, sẽ ăn
chocolate Ukraine và uống
cùng trà Lipton bombay bazaar :))

























