Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Mùa hạ giấu thương



 Ngày … tháng … năm
Em nhìn anh ăn, nhìn anh uống, ba ngày cứ thế trôi qua. Có lúc nhìn thấy anh cười, có lúc lại thấy anh trầm ngâm suy  nghĩ. Em nhìn mãi, nhìn mãi, nhìn đến khắc vào trong tim.
Em muốn ở bên anh vào sáng sớm. Được thấy anh, mình cùng đi ăn sáng. Anh biết không, mỗi sáng nhìn thấy anh, là ngày của em bình yên.
Em muốn ở bên anh vào lúc cuối ngày. Để biết ngày hôm nay của anh thế nào, mọi thứ có tốt đẹp không.
Em muốn ở bên anh trước và sau khi em ngủ. Ở trong lòng anh, để em nhìn anh, anh sẽ hôn lên trán em và nói: “Yêu em”.
Em tham lam, lúc nào cũng muốn ở bên anh, thật gần. Bởi anh là ấm áp, là dịu dàng, là an ổn, là vững chãi, là tròn đầy, là yêu thương nhung nhớ - của em.
Thế nên khi mọi thứ đã ngăn nắp hơn nhiều, em lại thấy một khoảng lòng mình chông chênh, bừa bãi. Để rồi sau đó, vào lúc cô đơn như khoảng trời không nhau vây lấy em mỗi giờ, chỉ cần nghe anh nói qua điện thoại một câu thôi, tâm tình em lập tức vui vẻ ngay trở lại. Hạnh phúc đối với em là giây phút anh nói “Anh yêu em”, là giây phút anh kéo em vào lòng, em bỗng nhiên có cảm giác cuộc đời mình đủ đầy và sung túc… Thành phố rộng lớn với hơn 7 triệu người, thế nhưng em chỉ nhìn thấy anh, từng chút một đều là anh.
Cuối tuần, sẽ ăn chocolate Ukraine và uống cùng trà Lipton bombay bazaar :))

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Viết cho tháng 7





Ngày… tháng… năm
Mùa đi cùng năm tháng
Cô đơn như đồng hồ kim 11 giờ 30 phút 15 giây bị chết nhịp, giờ-giây-phút, rời rạc và cách xa…
Cafe đen không đường. Cafe nâu nhiều sữa. Nỗi cô đơn của tôi khắc tên anh, như một sự ngẫu nhiên đầy lôgic. Những nỗi nhớ mê man, cồn cào, giông bão. Xô tôi dụi ngã. Trong những giấc mơ dài, tôi thấy mình được ở bên anh hai mươi bốn giờ một ngày, bảy ngày một tuần, bốn tuần một tháng. Từng ngày trôi qua, nỗi nhớ anh giống như những cơn gió cuộn giữa lòng thành phố, vừa đau lòng vừa an yên. Tôi sợ mình sẽ khóc. Cho tôi được nhớ anh… Ngay cả khi anh bảo tôi đừng nhớ nữa. Trên đời này, có một người để ta nhớ đến không phải đã là hạnh phúc lắm rồi sao?.
Tôi thích nhìn sâu thật sâu vào đôi mắt anh. Đôi mắt màu nâu hổ phách  phản chiếu toàn bộ hình ảnh của tôi lúc đó, nơi mà tôi có thể cảm nhận được sâu sắc sự dịu dàng, ấm áp, thân thuộc, bình yên và yêu thương từ trái tim anh.
Tôi thích ủ mình trên ngực anh. Ép tai mình thật chặt vào lồng ngực săn chắc ấy. Để nghe xem có nỗi cô đơn nào mang tên tôi đang giãy dụa hay không. Ngày giữa tháng Bảy, Hạ đang nhòa dần bước chân cho mùa thu dịu dàng ghé đến. Ngón tay tôi dài và mảnh, thỉnh thoảng lại xoay thành những vòng vô định trên vòm ngực anh. Những vòng tròn dài lưu luyến. Như là dấu ấn của riêng tôi.
Có ai đó từng nói, mùi café nóng, mùi bánh mới và mùi của những trang sách mới là những mùi thơm hấp dẫn nhất. Nhưng thực chất hấp dẫn nhất vẫn là mùi cơ thể của người mình yêu, phải vậy không?.
Tôi muốn gửi đi dòng tin nhắn: “Em đã rất dũng cảm khi chờ đợi anh đấy, anh của em có biết không?”. Tôi thấy mình vừa cô đơn vừa mạnh mẽ. Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng thật sự là như vậy, chờ đợi không bao giờ là một điều dễ dàng như mọi người vẫn tưởng. Và tôi cũng biết rằng, tình yêu, sự cố gắng, nỗi mong chờ nhung nhớ của tôi được anh ghi nhận và đặt lòng tin vào nó. Để rồi anh sẽ lại ôm tôi vào lòng thật chặt, chặt đến khi các mảnh vỡ trong tim tôi liền lại...
Phải không anh?


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Cho dù có đi nơi đâu


Hai mươi năm sau, những cánh chim từ khắp muôn phương hẹn cùng nhau bay về mái trường xưa yêu dấu. Những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt thân thương, những cái ôm, cái xiết tay bè bạn đầy lưu luyến. Mái trường ơi, chúng tôi đã về đây, Thầy cô ơi, chúng em đã về đây, bạn bè ơi, ai cũng hạnh phúc tự hào khi gắn bông hoa hồng lên ngực áo… Và rồi chúng ta cùng hứa sẽ quay trở lại, cho dù có đi nơi đâu…
“Tôi là Diễm Phương - Lớp 12A1”





 














Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

"Tự luyến"


 
 
 
“Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình 
Chị cũng xinh mà em cũng xinh 
Đôi lứa như in tờ giấy trắng 
Ngàn năm còn mãi cái xuân xanh…”
Hồ Xuân Hương