Ngày… tháng… năm
Mùa đi cùng năm tháng
Cô đơn như đồng hồ kim 11
giờ 30 phút 15 giây bị chết nhịp, giờ-giây-phút, rời rạc và cách xa…
Cafe đen không đường. Cafe
nâu nhiều sữa. Nỗi cô đơn của tôi khắc tên anh, như một sự ngẫu nhiên đầy lôgic.
Những nỗi nhớ mê man, cồn cào, giông bão. Xô tôi dụi ngã. Trong những giấc mơ
dài, tôi thấy mình được ở bên anh hai mươi bốn giờ một ngày, bảy ngày một tuần,
bốn tuần một tháng. Từng ngày trôi qua, nỗi nhớ anh giống như những cơn gió cuộn
giữa lòng thành phố, vừa đau lòng vừa an yên. Tôi sợ mình sẽ khóc. Cho
tôi được nhớ anh… Ngay cả khi anh bảo tôi đừng nhớ nữa. Trên đời này, có một người để ta nhớ đến
không phải đã là hạnh phúc lắm rồi sao?.
Tôi thích nhìn sâu thật sâu vào đôi mắt
anh. Đôi mắt màu nâu hổ phách phản chiếu
toàn bộ hình ảnh của tôi lúc đó, nơi mà tôi có thể cảm nhận được sâu sắc sự dịu dàng, ấm áp,
thân thuộc, bình yên và yêu thương từ trái tim anh.
Tôi thích ủ mình trên ngực
anh. Ép tai mình thật chặt vào lồng ngực săn chắc ấy. Để nghe xem có nỗi cô đơn
nào mang tên tôi đang giãy dụa hay không. Ngày giữa tháng Bảy, Hạ đang nhòa dần
bước chân cho mùa thu dịu dàng ghé đến. Ngón tay tôi dài và mảnh, thỉnh thoảng
lại xoay thành những vòng vô định trên vòm ngực anh. Những vòng tròn dài lưu
luyến. Như là dấu ấn của riêng tôi.
Có ai đó từng nói, mùi café
nóng, mùi bánh mới và mùi của những trang sách mới là những mùi thơm hấp dẫn
nhất. Nhưng thực
chất hấp dẫn nhất vẫn là mùi cơ thể của người mình yêu, phải vậy không?.
Tôi muốn gửi đi dòng tin nhắn: “Em đã rất
dũng cảm khi chờ đợi anh đấy, anh của em có biết không?”. Tôi thấy mình vừa cô
đơn vừa mạnh mẽ. Nghe có vẻ mâu thuẫn nhưng thật sự là như vậy, chờ đợi không
bao giờ là một điều dễ dàng như mọi người vẫn tưởng. Và tôi cũng biết rằng, tình yêu, sự cố gắng, nỗi
mong chờ nhung nhớ của tôi được anh ghi nhận và đặt lòng tin vào nó. Để rồi anh sẽ lại ôm tôi vào lòng thật
chặt, chặt đến khi các mảnh vỡ trong tim tôi liền lại...
Phải không anh?
Phải không anh?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét