Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Tạm biệt tháng Tư



 Anh à tháng tư, mùa bắt đầu trôi qua phố. Đóa hoa bách hợp trắng muốt vươn mình kiêu hãnh trên nóc của cây đàn piano màu đen thẫm. Những cảm xúc buồn vui của em đều trở thành con chữ, lặng lẽ như một dòng suối nhỏ chảy ra sông. Ngày hôm nay, nắng không còn buông mình hững hờ bên rèm cửa, chiếc máy tính là vật duy nhất kết nối em với thế giới bên ngoài, kết nối em và dường như cũng chính là  nó đang cô lập em, khi vắng anh, cả cái trục trái đất nơi em đang ngồi đây cũng dường như  tê liệt tại một chỗ, khi mà anh, chật chội trong tim em này…
Có một ngày tháng tư năm thứ nhất, em trở về gặp Cha: “Cha ơi, chẳng phải tình yêu vốn không có lý do sao? Anh ấy đã đi guốc trong bụng con rồi, anh tiến sâu vào tận trái tim con, gặt hái những xúc cảm mà con đã cẩn trọng gieo trồng bấy lâu nay. Con chỉ cầu xin Người một việc, khi tuổi trẻ qua rồi con nhìn lại, anh vẫn ở đó, con  vẫn ở đó, tình yêu của chúng con cũng còn ở đó, như là tri kỷ, mà thôi... và cho tới một thời điểm nào đó, ở một không gian nào đó... Anh vẫn đang nắm lấy tay con, cùng con đi qua những thương - nhớ của vô thường…”. Cha đã vuốt tóc em và nói: “Nhi của Cha, trong cuộc sống, có một vài bí mật tinh tế mà Người sẽ lặng lẽ  trao cho con, ví như,  khi thực sự  yêu thương người phụ nữ của mình, anh ấy sẽ nỗ lực rất nhiều, nỗ lực rất nhiều… để nắm lấy tay con…”
Anh à, có một ngày tháng tư năm thứ tám, em sẽ vẫn trở về nơi ấy dẫu cho người để ý đến cảm xúc của em còn nhiều hơn cả mong muốn của bản thân đã không còn nữa. Em sẽ vẫn trở về nơi ấy, để được nhìn lên bức ảnh của Cha mà nói: “Cha ơi, con đã được cùng anh đi qua những tháng năm đẹp nhất của cuộc đời, gặp được người ấy, lòng con đã đủ đầy, Cha ạ”

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Cho mình nhớ gọi thầm tên nhau



 Hôm nay ngày gì thế?, em đi vấp mấy lần. Em vấp bậc cầu thang, em vấp ngoài hành lang… và em vấp những ngút ngàn nỗi nhớ…
Hôm nay ngày gì thế?:
- “Anh chỉ muốn được hôn lên trán em, chỉ thế thôi mà. Em có biết hôn lên trán có ý nghĩa gì không?
Là đau lòng vì em!
Là mong muốn được chăm sóc em!
Là hi vọng được bảo vệ em!
Mỗi lần nhìn thấy em kiên cường đến mức khiến anh cảm thấy đau lòng, anh lại càng muốn chiếm hữu được em…”
- “Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, tình yêu là lòng quả quyết anh có tin không?. Và em sẽ nói với anh một lần sau cuối. Trái tim em, không có cách nào tiếp nhận được ai khác ngoài anh ấy.”
- Hôm nay ngày gì thế?, em nhớ lời Cha nói với em năm nào: “Có người hỏi Chúa trời, thích so với yêu có gì khác biệt? Chúa trời liền chỉ tay về phía một đứa trẻ. Chỉ thấy cậu bé đứng trước một bông hoa, bị vẻ đẹp của hoa làm cho mê đắm, không nhịn được mà đưa tay ngắt bông hoa xuống. Chúa trời nói, đây chính là thích. Sau đó, Chúa trời lại chỉ tay về phía một đứa trẻ khác. Chỉ thấy cậu bé đang ướt đẫm mồ hôi tưới nước cho hoa, lại lo lắng hoa sẽ bị ánh nắng mặt trời gay gắt làm cho khô héo, nên tự mình đứng trước che nắng cho hoa. Chúa trời nói, đó chính là yêu. Cho nên, thích là  vì có được, nhưng  yêu  tức là  cho đi”. Anh đã dành cho em những thương yêu chăm sóc từ sâu tận đáy lòng, cả cuộc đời này em  mang ơn anh không hết.
Hôm nay ngày gì thế?, em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy những gần-gũi-thiêng-liêng của đời mình; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy vùng ngực ấy, nơi đã dung dưỡng và chứng kiến hết thảy buồn vui của cuộc đời em; em chỉ muốn thêm một lần nữa được nghe tiếng anh cười; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ngước mắt lên nhìn anh và nói: Em yêu Anh…

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

"Rồi sau đó..." (Part 28)



 “Tôi yêu em. Yêu cái cách em cười, yêu cái cách em lẳng lặng buồn thương vì ai đó, yêu cả nỗi nhớ của em dù nó chẳng thuộc về tôi. Sao em ngốc thế, ngốc nghếch nhất mà tôi từng biết. Sao không để tôi đưa em đến Munich, cho em thăm dòng Danube uốn quanh như chiếc khăn lụa xanh trên đôi vai kiều diễm của nàng thiếu nữ; cho em thăm Nhà thờ Chính tòa Saint Peter cao chót vót và cung điện hoàng gia Herrenchiemsee lưu lại những tháng ngày vinh quang của vua Louis XI; cho em thăm Tổ đại bàng và thị trấn Rothenburg ob der Tauber lãng mạn…  
Có những người phụ nữ mà nhan sắc ngay từ  phút đầu có thể làm xao lòng người đối diện, sẵn sàng sà vào lòng, sẵn sàng làm những thứ giúp tôi tiêu khiển… Cũng có những người phụ nữ không chỉ có nhan sắc mà còn tri thức, mỗi ngày kiếm cớ sang phòng, đi lại hay ngồi đó dù  tôi không tiếp… Tôi biết họ cần gì…
Tôi yêu em. Yêu cái khí chất trong lành tao nhã ấy, yêu vẻ đẹp buồn thương dịu dàng mà thơ trẻ ấy. Tôi muốn nói với em rằng không phải thích, mà là tôi yêu em… Em từ đâu ra thế???”
Ngày mùng 6 tháng 4, những lời nói ấy khiến cho tôi thấy Hà Nội thừa tiếng ồn mà thiếu tiếng của người tôi yêu dấu.
Tôi mặc một chiếc sơ mi pyjama lụa màu trắng, thầm nghĩ mình sẽ  cứu Hà Nội khỏi những ồn ã ấy, mà không, tự  cứu lấy mình... Buổi trưa  theo chân hai chị cùng phòng đến Chợ quê trong lòng thành phố, thưởng thức vài món ăn vặt  vãnh bánh và chè, tâm trạng phần nào đó đã khá lên đôi chút… cho tới khi quán mở đĩa Khánh Ly hát những lời ca của Trịnh:
…Hãy nghiêng đời xuống
Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim...
Tôi không hề biết trước một ngày nỗi nhớ anh làm tôi không dám thở, nhạc cũng không dám nghe: Vào ngày hôm ấy các nốt nhạc chỉ buông ra thôi cũng đủ làm tê tái hết mặt đất nơi chúng rơi xuống… Anh có nhớ tôi không?, người yêu dấu, người mà chỉ có trước anh tôi mới có thể mỉm cười giống như một nàng công chúa nhỏ; người mà  không nói nhiều lời yêu, nhưng sẽ vì yêu tôi mà âm thầm làm nhiều việc; người mà khi anh xoay người một cái, bầu trời của tôi liền trở nên ảm đạm; người mà nơi tôi muốn đến nhất vào cuối đời, vẫn là  trong - lòng - anh.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Tháng tư xanh

 
Nếu có cuộc hành trình nào để giải thoát bản thân khỏi những muộn phiền trong cuộc sống, em tin đó chỉ có thể là chuyến đi cùng với người em yêu dấu, tới một nơi nào đó của thế giới. Vùi mình trong lòng anh, và khóc ngon lành. Nỗi buồn giống như cơn lũ, chỉ cần tràn qua được, đổ ra biển lớn là xong.
Có bao giờ anh ở trong trạng thái này: một bài ca nào đó cất lên, anh nghe giai điệu đó, nỗi nhớ vừa được ru lòng lại ùa đến như lá khô gió cuốn, thiêu đốt trái tim anh, lan tỏa trong anh ấm áp. Anh có thể hiểu cảm giác cô đơn của em khi anh không có ở đây?. Anh có thể hiểu yêu thương của em vẫn đong đầy khi anh xa vắng?
Trưa qua em ngồi uống trà cùng bạn. Nắng mới lên. Tâm trạng dễ buông lơi. Bạn kể em nghe mình lưỡng lự trước quá nhiều sự lựa chọn. Em không muốn đưa ra bất kì lời khuyên nào. Chắc vì thời tiết đáng ghét này. Em nghĩ về cuộc đời của bạn, mỗi bước đi đều chông chênh, đầy cám dỗ, có thể còn đau đớn và bị dày vò. Nhưng đây không phải là lí do để trầm luân và buông bỏ bản thân. Bất cứ lúc nào, chúng ta đều cần giữ vững lập trường, đừng đi ngược lại bản tính thiện lương vốn có của mình, phải không anh?. Cha từng nói em giống như cái miếng bông gòn, miếng bông gòn loại xịn. Chuyện gì cũng thấm vô người. Chuyện gì cũng khắc cốt ghi tâm. Chuyện gì cũng không buông tay được… Hồi lâu em nói với bạn: “Khi đối mặt với nhiều sự lựa chọn mà không tự mình quyết định được, giải pháp cuối cùng hãy tung đồng xu lên. Không quan trọng là sấp hay ngửa. Chính lúc nó rơi xuống, sẽ nhận ra bản thân mình đang hy vọng điều gì”…
Rồi sau đó, bạn ấy hỏi vì sao tình yêu của chúng mình đẹp mãi, em đã trả lời: “Tình yêu không phải là điều chỉ đơn giản xảy ra rồi tồn tại như thế mãi. Nó bắt đầu bằng một chồi non, chồi non ấy được cả anh và mình vun xới. Và, mình chỉ biết có anh ấy. Anh ấy là người duy nhất mình nghĩ đến. Anh ấy là giọng nói duy nhất  mình muốn nghe. Anh ấy là gương mặt duy nhất mình  ngóng đợi”…