Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

"Rồi sau đó..." (Part 28)



 “Tôi yêu em. Yêu cái cách em cười, yêu cái cách em lẳng lặng buồn thương vì ai đó, yêu cả nỗi nhớ của em dù nó chẳng thuộc về tôi. Sao em ngốc thế, ngốc nghếch nhất mà tôi từng biết. Sao không để tôi đưa em đến Munich, cho em thăm dòng Danube uốn quanh như chiếc khăn lụa xanh trên đôi vai kiều diễm của nàng thiếu nữ; cho em thăm Nhà thờ Chính tòa Saint Peter cao chót vót và cung điện hoàng gia Herrenchiemsee lưu lại những tháng ngày vinh quang của vua Louis XI; cho em thăm Tổ đại bàng và thị trấn Rothenburg ob der Tauber lãng mạn…  
Có những người phụ nữ mà nhan sắc ngay từ  phút đầu có thể làm xao lòng người đối diện, sẵn sàng sà vào lòng, sẵn sàng làm những thứ giúp tôi tiêu khiển… Cũng có những người phụ nữ không chỉ có nhan sắc mà còn tri thức, mỗi ngày kiếm cớ sang phòng, đi lại hay ngồi đó dù  tôi không tiếp… Tôi biết họ cần gì…
Tôi yêu em. Yêu cái khí chất trong lành tao nhã ấy, yêu vẻ đẹp buồn thương dịu dàng mà thơ trẻ ấy. Tôi muốn nói với em rằng không phải thích, mà là tôi yêu em… Em từ đâu ra thế???”
Ngày mùng 6 tháng 4, những lời nói ấy khiến cho tôi thấy Hà Nội thừa tiếng ồn mà thiếu tiếng của người tôi yêu dấu.
Tôi mặc một chiếc sơ mi pyjama lụa màu trắng, thầm nghĩ mình sẽ  cứu Hà Nội khỏi những ồn ã ấy, mà không, tự  cứu lấy mình... Buổi trưa  theo chân hai chị cùng phòng đến Chợ quê trong lòng thành phố, thưởng thức vài món ăn vặt  vãnh bánh và chè, tâm trạng phần nào đó đã khá lên đôi chút… cho tới khi quán mở đĩa Khánh Ly hát những lời ca của Trịnh:
…Hãy nghiêng đời xuống
Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim...
Tôi không hề biết trước một ngày nỗi nhớ anh làm tôi không dám thở, nhạc cũng không dám nghe: Vào ngày hôm ấy các nốt nhạc chỉ buông ra thôi cũng đủ làm tê tái hết mặt đất nơi chúng rơi xuống… Anh có nhớ tôi không?, người yêu dấu, người mà chỉ có trước anh tôi mới có thể mỉm cười giống như một nàng công chúa nhỏ; người mà  không nói nhiều lời yêu, nhưng sẽ vì yêu tôi mà âm thầm làm nhiều việc; người mà khi anh xoay người một cái, bầu trời của tôi liền trở nên ảm đạm; người mà nơi tôi muốn đến nhất vào cuối đời, vẫn là  trong - lòng - anh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét