Anh à tháng tư, mùa bắt đầu trôi qua phố. Đóa hoa bách hợp
trắng muốt vươn mình kiêu hãnh trên nóc của cây đàn piano màu đen thẫm. Những cảm
xúc buồn vui của em đều trở thành con chữ, lặng lẽ như một dòng suối nhỏ chảy
ra sông. Ngày hôm nay, nắng không còn buông mình hững hờ bên rèm cửa, chiếc máy
tính là vật duy nhất kết nối em với thế giới bên ngoài, kết nối em và dường như
cũng chính là nó đang cô lập em, khi
vắng anh, cả cái trục trái đất nơi em đang ngồi đây cũng dường như tê liệt tại một chỗ, khi mà anh, chật chội
trong tim em này…
Có một ngày tháng tư năm thứ nhất, em trở về gặp Cha: “Cha ơi,
chẳng phải tình yêu vốn không có lý do sao? Anh ấy đã đi guốc trong bụng con
rồi, anh tiến sâu vào tận trái tim con, gặt hái những xúc cảm mà con đã
cẩn trọng gieo trồng bấy lâu nay. Con chỉ cầu xin Người một việc, khi tuổi
trẻ qua rồi con nhìn lại, anh vẫn ở đó, con vẫn ở đó, tình yêu của chúng con cũng còn ở
đó, như là tri kỷ, mà thôi... và cho tới một thời điểm nào đó, ở một không gian
nào đó... Anh vẫn đang nắm lấy tay con, cùng con đi qua những thương - nhớ của
vô thường…”. Cha đã vuốt tóc em và nói: “Nhi của Cha, trong cuộc sống, có
một vài bí mật tinh tế mà Người sẽ lặng lẽ trao cho con, ví như, khi thực sự
yêu thương người phụ nữ của mình, anh ấy sẽ nỗ lực rất nhiều, nỗ lực rất
nhiều… để nắm lấy tay con…”
Anh à, có một ngày tháng tư năm thứ tám, em sẽ vẫn trở về nơi
ấy dẫu cho người để ý đến cảm xúc của em còn nhiều hơn cả mong muốn của bản
thân đã không còn nữa. Em sẽ vẫn trở về nơi ấy, để được nhìn lên bức ảnh của
Cha mà nói: “Cha ơi, con đã được cùng anh đi qua những tháng năm đẹp nhất của
cuộc đời, gặp được người ấy, lòng con đã đủ đầy, Cha ạ”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét