Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Cho mình nhớ gọi thầm tên nhau



 Hôm nay ngày gì thế?, em đi vấp mấy lần. Em vấp bậc cầu thang, em vấp ngoài hành lang… và em vấp những ngút ngàn nỗi nhớ…
Hôm nay ngày gì thế?:
- “Anh chỉ muốn được hôn lên trán em, chỉ thế thôi mà. Em có biết hôn lên trán có ý nghĩa gì không?
Là đau lòng vì em!
Là mong muốn được chăm sóc em!
Là hi vọng được bảo vệ em!
Mỗi lần nhìn thấy em kiên cường đến mức khiến anh cảm thấy đau lòng, anh lại càng muốn chiếm hữu được em…”
- “Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, tình yêu là lòng quả quyết anh có tin không?. Và em sẽ nói với anh một lần sau cuối. Trái tim em, không có cách nào tiếp nhận được ai khác ngoài anh ấy.”
- Hôm nay ngày gì thế?, em nhớ lời Cha nói với em năm nào: “Có người hỏi Chúa trời, thích so với yêu có gì khác biệt? Chúa trời liền chỉ tay về phía một đứa trẻ. Chỉ thấy cậu bé đứng trước một bông hoa, bị vẻ đẹp của hoa làm cho mê đắm, không nhịn được mà đưa tay ngắt bông hoa xuống. Chúa trời nói, đây chính là thích. Sau đó, Chúa trời lại chỉ tay về phía một đứa trẻ khác. Chỉ thấy cậu bé đang ướt đẫm mồ hôi tưới nước cho hoa, lại lo lắng hoa sẽ bị ánh nắng mặt trời gay gắt làm cho khô héo, nên tự mình đứng trước che nắng cho hoa. Chúa trời nói, đó chính là yêu. Cho nên, thích là  vì có được, nhưng  yêu  tức là  cho đi”. Anh đã dành cho em những thương yêu chăm sóc từ sâu tận đáy lòng, cả cuộc đời này em  mang ơn anh không hết.
Hôm nay ngày gì thế?, em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy những gần-gũi-thiêng-liêng của đời mình; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy vùng ngực ấy, nơi đã dung dưỡng và chứng kiến hết thảy buồn vui của cuộc đời em; em chỉ muốn thêm một lần nữa được nghe tiếng anh cười; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ngước mắt lên nhìn anh và nói: Em yêu Anh…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét