Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Bức thư ngày Thứ 6



Ivy
“Có rất nhiều thứ em ngỡ rằng đã hiểu ra cả rồi, hoặc đã suy luận ra rồi, nhưng khi tiếp nhận sự thật thì không phải thế. Cho nên, sự thật cũng là thứ vô thường, diện mạo luôn thay đổi, phải không Ivy?
Điều quan trọng nhất của một người con gái, chính là lương thiện. Bởi vì một người con gái hiền lành, mới có thể điềm tĩnh đối mặt mọi chuyện, lặng lẽ quan tâm chăm sóc, kiên trì và nhẫn nại.
Một người con gái tốt, không nhất thiết phải cực kỳ xinh đẹp, cũng không cần phải mặt thon đôi mắt to tròn. Điều quan trọng nhất của một người con gái là tao nhã, có tư chất bên trong, đẹp nhưng không dung tục.Ưu tú không phải chỉ điều kiện bên ngoài, mà là thế giới tâm hồn bên trong.
Em ngỡ rằng đã tìm thấy một người con gái có những phẩm chất ưu tú như Ivy, để ở bên cô ấy trọn cuộc đời. Mùa thu năm ấy, những ngày hội thảo triền miên được nhìn thấy Ivy. Mùa đông năm ấy, được nghe những tâm sự sâu kín từ  ông lớn bên ngành của Ivy sang bên em hội họp…
 Người em không thể quên, là Ivy.
Người em không thể không nhớ, là Ivy.
 mỗi lần nhớ đến, em đều thấy lòng mình rung lên những bồi hồi, rất nhẹ. Trong lòng mỗi người luôn có một đại dương mênh mông chứa kí ức mà không đất đá nào san lấp được, chỉ là không thể không nhớ hay không thể quên!
Em đã ly hôn rồi, Ivy ạ, và vết thương không chữa được là vết thương giết chết nhiều phần tốt đẹp nhất trong mỗi con người.
Còn chị, người đàn ông của chị có còn ở bên chị đấy không???”
Kip
 Chị như có thể nhìn thấy bầu trời phía bên em rũ xuống và em là kẻ bơ vơ cuộn tròn mình trong những âm u nghẹt thở.
Trước khi gặp anh, người đàn ông của chị mà em đã luôn muốn hỏi về, chị đã không biết đến hai từ “Hạnh phúc” trong suốt khoảng thời gian dài. Khi thực sự buồn, chị vẫn bám víu vào một câu nói thỉnh thoảng vẫn được cho là của Victor Hugo. Thậm chí, chị còn chép vào trang đầu tiên của nhật kí. Nó đại ý thế này: “Những năm tháng đẹp nhất đời người là những năm tháng ta còn chưa sống tới”.
Đàn ông theo đuổi phụ nữ, đừng chủ yếu là dựa vào gương mặt. Đấy chẳng qua chỉ là hấp dẫn nhau. Còn  hai người muốn ở bên nhau, sống một đời chủ yếu cần dựa vào đối xử với nhau có bao phần tốt đẹp. Có những hòn đá cô đơn giữa dòng suối nhưng chỉ cần nước còn chảy, còn sự quan tâm chân thành đến nhau thì hòn đá sẽ không còn cô đơn…
Cha từng kể cho chị nghe về 365 ngày xa cách đằng đẵng, khoảnh khắc gặp nhau ngắn ngủi, chỉ có nước mắt rơi xuống thay cho nỗi buồn chia ly, nhưng Chức Nữ biết rằng, phía bên kia cầu Ô Thước vẫn có một Ngưu Lang âm thầm chờ đợi…Nỗi nhớ trở thành hi vọng cho mộng ước dài lâu, mưa ngâu thay lòng khóc vơi đi những xót thương vời vợi… Lúc ấy, chị đã nhìn vào mắt Cha và hỏi: “Bên kia cầu Ô Thước, có ai đợi con không?”
Cha trả lời: “Bên kia cầu Ô Thước, có một người ưu tú đợi con”
Chị đã tin vào câu nói ấy của Cha khi gặp được anh, ở trong vòng tay bao bọc của anh ấy. Có bao nhiêu người trên thế gian này, trái tim chung nhịp nhưng không thể cùng nhau cầm tay bước vào lễ đường. Nhân duyên này sẽ buồn thương nhưng đó chính là thứ  nhân duyên  khiến ta trở nên mạnh mẽ. Chị thức đậy mỗi ngày đều mong thấy được mình bên người mình yêu. Thiên đường của chị, chính là ánh mắt, bờ vai, tấm lưng, đôi bàn tay của anh ấy.
Thân

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

"Có người, hẹn tôi cuối phương trời... "



 Đó là một ngày mùa xuân, kí ức của tôi là cả một cánh đồng hoa tím ngắt thênh thang mang trong mình những khát khao bé xíu. Không ai quy định để yêu một người phải mất bao nhiêu thời gian. Có thể một cái nhìn lướt qua cũng thấy nhớ nhung khôn nguôi. Có thể một câu nói “Chào em” ấm áp cũng chạm đến trái tim, đã thành tôi yêu người ấy mất rồi. Rồi sau đó, hạnh phúc và buồn đau chỉ khác nhau như màu hồng và màu tím của cánh đồng hoa ấy. Đứng ở xa nhìn lại, tôi sẽ không còn phân biệt được giữa hai màu, chỉ nhớ lại rằng, cả hai đều là một thứ đam mê.
Đó là một ngày mùa hạ, nếu thời gian cũng có thể chia thành những bức tranh như những cảnh quay trong phim, thì những bức tranh ấy là cả một khoảng trời bí ẩn, phức tạp, hỗn loạn mà rất đỗi thiết tha…. Vào buổi đêm mùa hạ trong lành ấy, chúng tôi cùng nhau đi dạo trên bờ biển, tay trong tay nhau, hơi thở tôi nồng nàn, giấc mơ tôi  thênh thang…
Tình yêu là gì?
Những cảm giác này là gì?
Anh là ai, mà tôi lại tha thiết muốn mình là một định nghĩa nào đó trong lòng anh?
Anh là ai cơ chứ?
Đó là một ngày mùa thu, ánh nắng chan hòa, người ấy đứng giữa quảng trường rộng lớn nheo mắt cười nhìn tôi trên một chiếc xe đạp trẻ con đạp vòng quanh anh ấy. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi tới và tôi cảm nhận được mùi hương vô cùng dễ chịu, trong lúc mơ màng, tôi không biết mùi hương đó là hương  thơm của mùa thu hay là hương thơm đến từ người ấy. Sau này, tôi có dịp đi qua quảng trường đó, vì người ấy mà tôi chăm chú nhìn về phía anh từng đứng, để tìm lại bóng dáng vững chãi và nụ cười nheo mắt của năm nào, thầm nhủ, mùa thu năm đó, tôi vẫn còn nhớ, còn người ấy thì có lẽ đã quên rồi.
Đó là một ngày mùa đông, lạnh tê tái, tôi khe khẽ rút tay ra khỏi túi áo dày để dịu dàng ôm mặt anh kéo gần về phía mình, hôn lên môi anh và nói: "Em yêu Anh… Mãi mãi”. Tôi nhìn vào đôi mắt nâu nghiêm nghị ấy, chờ đợi một chuyến tàu đi ngược về quá khứ, để có thể quên hết mọi nỗi buồn đã trải qua, mỉm cười sau biết bao đêm vùi đầu vào nước mắt. Nhưng, nơi nào đó nơi ngực trái, vẫn luôn thổn thức đón nhận những chua xót mà thời gian không thể xóa nhòa. Nếu cuộc sống dễ dàng cho chúng ta một chuyến tàu đi ngược về quá khứ, thì chúng ta sẽ không bao giờ phải khóc khi mới chào đời, phải không anh?. Và nếu phải gọi thanh xuân của em bằng một tên khác, thì đó chính là tên anh.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Một đóa vô thường

“… Sen hồng một nụ, em ngồi một thuở, một thuở yêu nhau, có vui cùng sầu, từ rạng đông cao, đến đêm ngọt ngào. Sen hồng một độ, em hồng một thuở xuân xanh. Sen buồn một mình. Em buồn đền trọn mối tình… ”


Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Mùa hè xanh thẳm



Ngày 29 tháng 5, Hà Nội nóng như một chảo lửa, hình như 40 hay 41 độ gì đó không rõ nữa. Những bộn bề cuộc sống đôi lúc khiến em tạm quên đi những góc khuất, khiến những dòng ghi chép không tên những lúc một mình ấy bị bỏ lại sau lưng. Đôi khi đơn giản chỉ là lặng yên và ngắm nhìn dòng người qua ô cửa nhỏ và để những suy nghĩ vẩn vơ được tự do bay lượn trong đầu. Em hình dung anh vất vả ngược xuôi, hình dung ánh mắt uy nghiêm và nụ cười vững chãi trên môi người đàn ông em một lòng yêu say đắm, thầm mong sẽ có một buổi sáng tháng Sáu rực rỡ nào đó, bên kia cánh cửa là khúc ca dành cho anh…
Ngày 28 tháng 5, em luôn có suy nghĩ kỳ lạ về một hình ảnh cứ lặp đi lặp lại trong đầu suốt nhiều năm qua: em nghe thấy tiếng anh, rồi nhìn thấy anh ở một khoảng cách đủ gần để thấy giấc mơ từ thời con gái của em vẫn vẹn nguyên như trước... nhưng cũng đủ xa để thấy cả nỗi đau còn sót lại... Đời người dài như thế, thế giới rộng lớn như vậy, chúng ta luôn ngỡ sẽ không gặp nhau, em ở đây, còn anh lại ở nơi nào đó, không sao mà…. Anh  là duyên phận lớn nhất của cuộc đời em.
 Em nhớ cái nắm tay và cả mùi hương của anh trong thang máy... Mùi hương không lưu giữ ở khướu giác, nó nằm ở trong tim… nồng của nắng và ấm của mưa... Rồi nơi lồng ngực, niềm thương nhớ của những ngày đầu tiên dịu dàng gõ những nhịp lách cách.
Ngày 27 tháng 5, em có một cái hư lớn, đó là mỗi lúc ở bên anh, em đều tự cho phép mình trở nên bé bỏng và được quyền vòi vĩnh nhiều điều. Hạnh phúc của em ở đấy. Em luôn muốn được ngắm nhìn anh mãi mãi, nói yêu anh mãi mãi để biết rằng mình yêu anh đến thế, để biết rằng âm thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người. Em rất muốn gửi đi dòng tin nhắn: “Anh ơi…” để nhận được dòng hồi đáp: “Anh đây, anh cũng nhớ em mà…”
Nếu có một ước mơ. Em chỉ ước anh luôn nghe thấy tiếng em trong cuộc đời này. Và trả lời bằng một vòng tay ôm tha thiết. Vậy thôi.

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Gửi những ngày ta tựa đầu vào nỗi nhớ… và cô đơn!



 … Cô đơn là thế. Là khi tôi mang một lớp vỏ mạnh mẽ bên ngoài mà không ai biết rằng tôi đang sụp đổ bên trong.... Ở gần người ấy thêm một chút, sẽ ấm áp hơn một chút, rồi sau đó, khi người ấy đi rồi, tim tôi sẽ lạnh lẽo đi vài phần. Đó là cô đơn.
Tôi biết chứ- tiếng thở dài không thể làm ngày ngắn lại! Cuộc sống luôn từng chút, từng chút dùng sự lơ đễnh để nhắc nhở tôi rằng một ngày vẫn đều đặn 24 tiếng, để bắt tôi phải cõng trên mình nỗi cô đơn và muôn phần bề bộn! Tôi luôn cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ, thật vui vẻ, nhưng cũng có hơn một lần, tôi phải tự mình cất lên tiếng than thở:" Ôi, buồn thật đấy, buồn như thể muốn tan ra"... Những lúc như vậy, thường chỉ có tôi và những vì sao... nghe thấy tiếng nhau!
Ngày hôm nay, nắng vàng lắm và trời xanh lắm… mây và nắng tháng năm của những trưa hạ oi nồng, tôi nghiêng mùa gọi buồn nơi mi mắt, có điều gì đó gợn lên sâu và dài lắm, đến mức chẳng thể giữ nổi cho mình một chút tinh khôi. Thì ra dù có yêu nhau bao lâu đi chăng nữa, bên nhau bao lâu đi chăng nữa, tôi vẫn chưa khi nào thôi chờ và chẳng bao giờ ngừng mơ những giấc mơ anh. Những giấc mơ luôn bắt đầu và kết thúc bằng câu nói: “Về đi anh, em vẫn đợi anh này!”. Để rồi khi tỉnh dậy, tôi phải tự vỗ về những yếu mềm nơi mình bằng nước mắt. Dần dà nó trở thành năm năm tháng tháng, thành một phần đời không thể khước từ, của tôi. Phải chăng, được dõi theo người mình yêu, được biết rằng trong tim người ấy có chỗ dành cho mình, thì dù bản thân phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc. Yêu thế nào để không biết nhói đau???
Ngày hôm nay, chiều nghiêng bóng nắng, cay nồng mắt phố xa lạ những câu nói bâng quơ: “Em - đẹp như một bông hoa huệ… Tôi đang say, rất say. Say là một cơ hội tốt để hành hạ bản thân, mà cũng là cái cớ để làm những điều chưa bao giờ thực hiện được. Ví dụ như... tôi muốn làm tổn thương em, cho em nếm cực đoan của tôi chẳng hạn. Để cho em không còn thơ ờ với tôi được nữa…!”
Bỗng nhiên, tôi rất muốn, rất muốn nhấc điện thoại lên gọi cho người ấy, chỉ để thủ thỉ với anh rằng: “Nếu có thể chọn lại, vào ngày tháng ba năm đó em vẫn muốn được nghe thấy tiếng nói của anh từ đằng xa, vẫn sẽ để trái tim mình đập loạn xạ trước nụ cười của anh, ánh mắt của anh cho dù ngoài mặt cứ giả vờ ra vẻ ơ hờ. Bởi vì trên đời này, không có ai có thể khiến em hạnh phúc lẫn đau khổ hơn như thế. Cuộc đời này, dễ dàng gì có được một lần được tận cùng như thế. Thế giới này, chỉ tồn tại một người, một người thôi để cho em được chân chính yêu thương!”

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

"Tháng 5 về cho giọt nắng rơi nghiêng"



Ngày… tháng… năm
Phố xá thản nhiên, ngày đêm vội vã. Như không hề có một người đã rất nhớ anh, đến mức đi đâu - nhìn đâu - ở đâu cũng thấy thiếu hẫng như mất cả địa cầu. Nơi này có tất cả, chỉ không có người thương duy nhất của em! Rõ ràng mỗi người là một cá thể độc lập, tại sao em lại có thể lưu luyến anh nhiều đến thế, đến mức nhói đau…
Ngày… tháng… năm
Với ngần ấy buồn thương trong quá khứ, em đã luôn tự dằn vặt mình và trái tim không thể mở lòng với ai được nữa. Cho đến khi gặp anh, anh như là sóng, chỉ một gợn nhẹ thôi cũng có thể khiến lòng em - mặt hồ tĩnh lặng trở nên rung động không ngừng. Em đã mang tất cả những xúc cảm trong cuộc đời, hòa yêu vào dằn vặt, hòa với nhựa cây, đậy nắp chặt, ngàn năm sau, lấy nó ra, nó sẽ thành hổ phách, phải không anh?
Ngày… tháng… năm
“Tôi không phải người em chờ đợi, nên dù có nói bao nhiêu câu "Tôi yêu em" chăng nữa, rốt cuộc cũng chỉ nhận lại sự thờ ơ từ em thôi. Buồn thay, tôi lại chỉ muốn sống trong một không gian mà mình có thể tìm thấy được điều nhã nhặn nhất trong con người mình, không gian đó có em. Em luôn là kẻ lặng yên giữa đám đông, bàn tay nhỏ mỗi khi đưa lên vuốt tóc cũng khiến tôi thấy em thơ dại …”
Em bỗng nhiên muốn giữ một sự tịch lặng cho riêng mình và để cho những tiếng nói xung quanh trở thành một sự xao động bình thường của thiên nhiên.
Ngày… tháng… năm
Em cứ luôn mơ một giấc mơ bi thương, em mơ thấy em trong một chiếc váy dài màu trắng, là cô dâu của anh trên bờ biển xanh lộng gió… Đám cưới của chúng mình chỉ nhận được lời chúc phúc từ ánh nắng, từ gió trời , từ cây cỏ. Anh đã nói rằng: “Anh rất yêu em”… Anh ah, không phải em nghĩ xa xôi, mà là trong em anh luôn là một tương lai mà em luôn giữ gìn và mong đợi như thế...
Ngày… tháng… năm
Trong tim em có một tòa thành, và có anh ở đó… Một ngày khi chúng mình từ từ già đi, quay đầu nhìn lại, trong ký ức ngọt ngào của anh, sẽ luôn có một người, từng yêu anh đến hết thơ ngây…



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Biển Nỗi Nhớ Và Em



"...Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."

 
 

  

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Quê hương


“…Quê hương ơi! Riêng gì “thuở còn thơ”
Riêng gì “hàng tre, con sông xanh biếc”
Quê hương là quãng đời mang luyến tiếc
Nén cả vào một góc của con tim…” - Ngô Hữu Đoàn

 
 
 
 
 
















Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015

Tạm biệt tháng Tư



 Anh à tháng tư, mùa bắt đầu trôi qua phố. Đóa hoa bách hợp trắng muốt vươn mình kiêu hãnh trên nóc của cây đàn piano màu đen thẫm. Những cảm xúc buồn vui của em đều trở thành con chữ, lặng lẽ như một dòng suối nhỏ chảy ra sông. Ngày hôm nay, nắng không còn buông mình hững hờ bên rèm cửa, chiếc máy tính là vật duy nhất kết nối em với thế giới bên ngoài, kết nối em và dường như cũng chính là  nó đang cô lập em, khi vắng anh, cả cái trục trái đất nơi em đang ngồi đây cũng dường như  tê liệt tại một chỗ, khi mà anh, chật chội trong tim em này…
Có một ngày tháng tư năm thứ nhất, em trở về gặp Cha: “Cha ơi, chẳng phải tình yêu vốn không có lý do sao? Anh ấy đã đi guốc trong bụng con rồi, anh tiến sâu vào tận trái tim con, gặt hái những xúc cảm mà con đã cẩn trọng gieo trồng bấy lâu nay. Con chỉ cầu xin Người một việc, khi tuổi trẻ qua rồi con nhìn lại, anh vẫn ở đó, con  vẫn ở đó, tình yêu của chúng con cũng còn ở đó, như là tri kỷ, mà thôi... và cho tới một thời điểm nào đó, ở một không gian nào đó... Anh vẫn đang nắm lấy tay con, cùng con đi qua những thương - nhớ của vô thường…”. Cha đã vuốt tóc em và nói: “Nhi của Cha, trong cuộc sống, có một vài bí mật tinh tế mà Người sẽ lặng lẽ  trao cho con, ví như,  khi thực sự  yêu thương người phụ nữ của mình, anh ấy sẽ nỗ lực rất nhiều, nỗ lực rất nhiều… để nắm lấy tay con…”
Anh à, có một ngày tháng tư năm thứ tám, em sẽ vẫn trở về nơi ấy dẫu cho người để ý đến cảm xúc của em còn nhiều hơn cả mong muốn của bản thân đã không còn nữa. Em sẽ vẫn trở về nơi ấy, để được nhìn lên bức ảnh của Cha mà nói: “Cha ơi, con đã được cùng anh đi qua những tháng năm đẹp nhất của cuộc đời, gặp được người ấy, lòng con đã đủ đầy, Cha ạ”

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Cho mình nhớ gọi thầm tên nhau



 Hôm nay ngày gì thế?, em đi vấp mấy lần. Em vấp bậc cầu thang, em vấp ngoài hành lang… và em vấp những ngút ngàn nỗi nhớ…
Hôm nay ngày gì thế?:
- “Anh chỉ muốn được hôn lên trán em, chỉ thế thôi mà. Em có biết hôn lên trán có ý nghĩa gì không?
Là đau lòng vì em!
Là mong muốn được chăm sóc em!
Là hi vọng được bảo vệ em!
Mỗi lần nhìn thấy em kiên cường đến mức khiến anh cảm thấy đau lòng, anh lại càng muốn chiếm hữu được em…”
- “Tình yêu không phải là sự chiếm hữu, tình yêu là lòng quả quyết anh có tin không?. Và em sẽ nói với anh một lần sau cuối. Trái tim em, không có cách nào tiếp nhận được ai khác ngoài anh ấy.”
- Hôm nay ngày gì thế?, em nhớ lời Cha nói với em năm nào: “Có người hỏi Chúa trời, thích so với yêu có gì khác biệt? Chúa trời liền chỉ tay về phía một đứa trẻ. Chỉ thấy cậu bé đứng trước một bông hoa, bị vẻ đẹp của hoa làm cho mê đắm, không nhịn được mà đưa tay ngắt bông hoa xuống. Chúa trời nói, đây chính là thích. Sau đó, Chúa trời lại chỉ tay về phía một đứa trẻ khác. Chỉ thấy cậu bé đang ướt đẫm mồ hôi tưới nước cho hoa, lại lo lắng hoa sẽ bị ánh nắng mặt trời gay gắt làm cho khô héo, nên tự mình đứng trước che nắng cho hoa. Chúa trời nói, đó chính là yêu. Cho nên, thích là  vì có được, nhưng  yêu  tức là  cho đi”. Anh đã dành cho em những thương yêu chăm sóc từ sâu tận đáy lòng, cả cuộc đời này em  mang ơn anh không hết.
Hôm nay ngày gì thế?, em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy những gần-gũi-thiêng-liêng của đời mình; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ôm chặt lấy vùng ngực ấy, nơi đã dung dưỡng và chứng kiến hết thảy buồn vui của cuộc đời em; em chỉ muốn thêm một lần nữa được nghe tiếng anh cười; em chỉ muốn thêm một lần nữa được ngước mắt lên nhìn anh và nói: Em yêu Anh…

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

"Rồi sau đó..." (Part 28)



 “Tôi yêu em. Yêu cái cách em cười, yêu cái cách em lẳng lặng buồn thương vì ai đó, yêu cả nỗi nhớ của em dù nó chẳng thuộc về tôi. Sao em ngốc thế, ngốc nghếch nhất mà tôi từng biết. Sao không để tôi đưa em đến Munich, cho em thăm dòng Danube uốn quanh như chiếc khăn lụa xanh trên đôi vai kiều diễm của nàng thiếu nữ; cho em thăm Nhà thờ Chính tòa Saint Peter cao chót vót và cung điện hoàng gia Herrenchiemsee lưu lại những tháng ngày vinh quang của vua Louis XI; cho em thăm Tổ đại bàng và thị trấn Rothenburg ob der Tauber lãng mạn…  
Có những người phụ nữ mà nhan sắc ngay từ  phút đầu có thể làm xao lòng người đối diện, sẵn sàng sà vào lòng, sẵn sàng làm những thứ giúp tôi tiêu khiển… Cũng có những người phụ nữ không chỉ có nhan sắc mà còn tri thức, mỗi ngày kiếm cớ sang phòng, đi lại hay ngồi đó dù  tôi không tiếp… Tôi biết họ cần gì…
Tôi yêu em. Yêu cái khí chất trong lành tao nhã ấy, yêu vẻ đẹp buồn thương dịu dàng mà thơ trẻ ấy. Tôi muốn nói với em rằng không phải thích, mà là tôi yêu em… Em từ đâu ra thế???”
Ngày mùng 6 tháng 4, những lời nói ấy khiến cho tôi thấy Hà Nội thừa tiếng ồn mà thiếu tiếng của người tôi yêu dấu.
Tôi mặc một chiếc sơ mi pyjama lụa màu trắng, thầm nghĩ mình sẽ  cứu Hà Nội khỏi những ồn ã ấy, mà không, tự  cứu lấy mình... Buổi trưa  theo chân hai chị cùng phòng đến Chợ quê trong lòng thành phố, thưởng thức vài món ăn vặt  vãnh bánh và chè, tâm trạng phần nào đó đã khá lên đôi chút… cho tới khi quán mở đĩa Khánh Ly hát những lời ca của Trịnh:
…Hãy nghiêng đời xuống
Nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim...
Tôi không hề biết trước một ngày nỗi nhớ anh làm tôi không dám thở, nhạc cũng không dám nghe: Vào ngày hôm ấy các nốt nhạc chỉ buông ra thôi cũng đủ làm tê tái hết mặt đất nơi chúng rơi xuống… Anh có nhớ tôi không?, người yêu dấu, người mà chỉ có trước anh tôi mới có thể mỉm cười giống như một nàng công chúa nhỏ; người mà  không nói nhiều lời yêu, nhưng sẽ vì yêu tôi mà âm thầm làm nhiều việc; người mà khi anh xoay người một cái, bầu trời của tôi liền trở nên ảm đạm; người mà nơi tôi muốn đến nhất vào cuối đời, vẫn là  trong - lòng - anh.

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

Tháng tư xanh

 
Nếu có cuộc hành trình nào để giải thoát bản thân khỏi những muộn phiền trong cuộc sống, em tin đó chỉ có thể là chuyến đi cùng với người em yêu dấu, tới một nơi nào đó của thế giới. Vùi mình trong lòng anh, và khóc ngon lành. Nỗi buồn giống như cơn lũ, chỉ cần tràn qua được, đổ ra biển lớn là xong.
Có bao giờ anh ở trong trạng thái này: một bài ca nào đó cất lên, anh nghe giai điệu đó, nỗi nhớ vừa được ru lòng lại ùa đến như lá khô gió cuốn, thiêu đốt trái tim anh, lan tỏa trong anh ấm áp. Anh có thể hiểu cảm giác cô đơn của em khi anh không có ở đây?. Anh có thể hiểu yêu thương của em vẫn đong đầy khi anh xa vắng?
Trưa qua em ngồi uống trà cùng bạn. Nắng mới lên. Tâm trạng dễ buông lơi. Bạn kể em nghe mình lưỡng lự trước quá nhiều sự lựa chọn. Em không muốn đưa ra bất kì lời khuyên nào. Chắc vì thời tiết đáng ghét này. Em nghĩ về cuộc đời của bạn, mỗi bước đi đều chông chênh, đầy cám dỗ, có thể còn đau đớn và bị dày vò. Nhưng đây không phải là lí do để trầm luân và buông bỏ bản thân. Bất cứ lúc nào, chúng ta đều cần giữ vững lập trường, đừng đi ngược lại bản tính thiện lương vốn có của mình, phải không anh?. Cha từng nói em giống như cái miếng bông gòn, miếng bông gòn loại xịn. Chuyện gì cũng thấm vô người. Chuyện gì cũng khắc cốt ghi tâm. Chuyện gì cũng không buông tay được… Hồi lâu em nói với bạn: “Khi đối mặt với nhiều sự lựa chọn mà không tự mình quyết định được, giải pháp cuối cùng hãy tung đồng xu lên. Không quan trọng là sấp hay ngửa. Chính lúc nó rơi xuống, sẽ nhận ra bản thân mình đang hy vọng điều gì”…
Rồi sau đó, bạn ấy hỏi vì sao tình yêu của chúng mình đẹp mãi, em đã trả lời: “Tình yêu không phải là điều chỉ đơn giản xảy ra rồi tồn tại như thế mãi. Nó bắt đầu bằng một chồi non, chồi non ấy được cả anh và mình vun xới. Và, mình chỉ biết có anh ấy. Anh ấy là người duy nhất mình nghĩ đến. Anh ấy là giọng nói duy nhất  mình muốn nghe. Anh ấy là gương mặt duy nhất mình  ngóng đợi”…

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

Tạm biệt tháng Ba



Anh, mưa sắp dài hơn cả nỗi nhớ trong những ngày cuối tháng ba, những cơn mưa chập chờn, xa xôi và gần gụi. Hơn nửa tháng qua, em không còn giữ thói quen uống trà, đọc sách khi màn đêm buông xuống. Em thường thấy mình mải miết bước đi trong những giấc mơ, đầu không ngoảnh lại, đi mãi, đi mãi, bước chân vô định... Trong những giấc mơ em, bầu trời màu lam biếc. Em thả hai từ “Vĩnh Viễn” xuống đám mây to nhất, để “Vĩnh Viễn” mặc sức vùng vẫy trong miền êm ái của riêng mình. Em cảm nhận được mọi thứ một cách rõ ràng, vạt nắng nằm im, con sẻ con ngơ ngác, chiếc lá đang đu đưa, vòm mây con con, cái chồi non bé tí, và cả chính em nữa, đều thật dịu dàng. Em biết mình sống vì ai và điều gì là quan trọng nhất, với em…
Có đôi khi, không cần quá nhiều lời nói. Chỉ là không thể nào kiềm chế nổi, em cứ muốn được gần bên anh, chạm vào tay anh, hôn lên gương mặt anh, nhìn anh nheo nheo mắt và miệng mỉm cười; em cứ muốn chạm vào anh mãi, chỉ muốn hết lần này đến lần khác xác nhận chắc chắn rằng mình đang ở bên nhau, hết lần này đến lần khác xác nhận chắc chắn rằng anh thật sự là của em. Đã tám mùa tháng ba, đã tám mùa những ký ức dịu dàng và tươi đẹp, em không nhớ đã yêu anh nhiều như thế nào. Em chỉ nhớ lúc nắm tay anh em biết rằng sẽ rất đau đớn nếu phải buông ra...
Có đôi khi, chẳng phải vươn mình thật xa mới chạm đến đại dương và cũng chẳng cần chạm đến đại dương mới thấy mình trưởng thành. Thử  nếm một hạt muối trong tay mình, cũng đủ để biết vị mặn mòi đang tan chảy và tan chảy như  thế nào. Em nhìn vào mắt anh, kể cho anh nghe những điều xảy ra trong cuộc sống, những điều xảy ra với trăm ngàn lớp tầng ngoài xã hội, cơn cớ gì đâu mà thương tổn đến em, vậy mà, cứ nhất định phải kể với anh, dẫu cho đôi mắt em khi ấy không kiềm lòng được cứ ầng ậc nước, sức mạnh của chữ KHÔNG từ anh, từ nguyên tắc sống của anh đã mang đến cho em niềm tin vào sự tôn nghiêm, rồi sau đó, không có gì ngăn cản được bản thân em cảm thấy như có ngọn lửa thắp ở trong lòng, như có một ngọn đồi, một ngọn đồi xanh thật xanh trong trái tim em…
Anh, mưa hoài, ủ rũ ghê lắm, em cứ loay hoay loay hoay…!