Ivy
Vậy là mùa thu đã đến rồi.
Em chợt nhận ra mùa thu đến qua tiếng khúc khích cười của một cô bé chơi trên vòng
tròn ngựa gỗ cổ trong công viên Jardin du Luxembourg. Đó là công viên lớn thứ hai ở Paris, là khu vườn đầy
hoa với các đài phun nước ấn tượng và khu vui chơi rộng lớn của thượng nghị
viện Pháp nằm trong Cung điện Luxembourg Ivy ạ..Em cũng biết rằng nếu Ivy được
đến đây, chị sẽ mê tít khu vọng lâu và các quán café nhỏ cho xem.
Ivy, nếu em nói chị đẹp
và thuần khiết như mùa
thu ở xứ sở này, chị có bĩu dài môi ra không đấy?. “Thuần khiết”, phải
rồi, cái từ ngữ ấy hợp với chị hơn bất kỳ ai mà em biết, hơn bất kỳ ai mà Sếp
lớn của chị biết. Một người đi khắp năm châu bốn bể, một người trải qua đủ cung
bậc cảm xúc của cuộc đời, một người mà quyền lực và tiền bạc là mơ ước của biết
bao người khác lại có thể nói những điều như thế này với em về chị:“Có những ngày, ta đặt
trong tim một ai đó còn quan trọng hơn bản thân mình. Vậy mà họ chẳng thèm đoái
hoài gì đến sự tồn tại của ta. Thế là tim bắt đầu đau, cơn đau âm ỉ, dai nhách
và không có điểm dừng…”
Em bắt đầu tấn công ông
ấy: “Yêu là một trò chơi mạo hiểm nhưng lại đầy hoa lệ… Muốn có một thứ gì đó,
thì hiển nhiên phải đánh cược bằng một thứ khác. Muốn có trái tim của một
người, chẳng phải ngài nên dùng những thứ ngài có sẵn để đặt cược hay sao?”
“Kip, cô ấy là một con
nhím cô đơn luôn im lặng ôm tất cả nỗi lòng của mình vào tận sâu thay vì tựa vào vai một ai đó. Và trong tình yêu, có
lẽ thứ xót xa nhất không phải nhận từ câu nói: "Tôi không yêu anh",
mà là từ câu nói: "Tôi yêu anh ấy". Nhưng, khi đã đặt cô ấy vào trong
tim, lúc nào cũng muốn dành tặng những gì tốt đẹp nhất cho cô ấy, tưởng tượng
những khi buồn, khi vui của cô ấy, thậm chí còn nảy sinh lòng thương xót cho
quá khứ mình từng không biết, cho những tổn thương cô ấy phải chịu đựng khi còn
nhỏ nên mới có một vẻ ngoài bơ vơ như thế” - Ông ấy từ tốn trả lời em.
Ivy à, em đã không biết
nói gì sau đó, chỉ thấy điểm cộng duy nhất của rượu là khi say họ sẽ không giữ
được cái mặt nạ của mình mà bắt đầu nói ra những lời trong gan ruột… .
Kip
Hà Nội cũng bắt đầu vào
thu rồi Kip ạ, và dường như đường phố đã nhuộm vàng sắc lá. Nếu em trở về Việt
nam lúc này chị dám chắc em sẽ mê tít mùi hương ổi phả vào trong gió thu se.
Sáng nay, chị đến cơ quan
và việc đầu tiên là bật bản nhạc Song From Secret Garden
rồi để mình đi lạc vào trong bản nhạc quen thuộc ấy. Chị có thể để mình đi lạc vào
trong một bản nhạc khi chị nhìn thấy câu
chuyện của mình ở đó nhưng đi lạc vào trái tim lạ không phải của mình, thì không.
Cũng như chị có thể không biết rõ hơi thở lần cuối cùng phải rời lồng ngực chị là
khi nào, nhưng chị luôn biết, mình yêu ai...
Em nghĩ, tình yêu là một
trò chơi mạo hiểm nhưng lại đầy hoa lệ… Còn với chị, tình yêu thật lớn lao,
nhưng nó không lớn lao ở cái hào nhoáng bề ngoài, ở những thứ mà chúng ta dễ
dàng gọi thành tên được. Tình yêu trước hết bắt nguồn từ những bé nhỏ khiến chị
vui, khiến anh ấy hạnh phúc mà người ở ngoài nhìn mãi không ra còn chị và anh
ấy nhìn hoài cũng không đặt tên nổi. Cha dã từng nói với chị rằng đôi lúc chúng
ta không biết được giá trị của những khoảnh khắc, cho đến khi chúng chỉ còn là
ký ức. Vây nên chị luôn ý thức được rằng mọi thứ rồi cũng sẽ qua đi, vui buồn trong đời
không bao giờ là bất tận. Nó chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, nhưng khoảnh khắc
đó lại tồn tại trong đời ta đến bất diệt, Kip à..
Người đàn ông làm trái tim
chị rung động, là người nhắc chị nhớ: Chị
chưa nhận được câu nói yêu thương từ anh ấy mỗi ngày, chỉ đơn giản là “Anh yêu
em nhiều!”, hay là khi chị đang được anh ấy ôm chặt hết mức có thể nhưng
vẫn cảm thấy chưa đủ gần.... Thế giới này, có một số thứ, một số người, sinh ra
là để dành cho nhau. Và khi tình cảm trở nên sâu nặng, người ta sợ mất người
yêu còn hơn là sợ chết, phải không em?…