Tháng 8 mùa Thu, em lặng lẽ trồng thêm ở bancony nhà
mình vài chậu hoa. Đợi được ngắm sớm mai sương phủ. Em luôn nghĩ rằng mùa Thu
là mùa của yêu thương. Là mùa của lòng bao dung, che chở. Mùa Thu mọng hơn,
ngọt hơn, đằm hơn, thơm hơn từ ngày em có anh!
Em thường có những giấc mơ dài. Về một
khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên và hạnh phúc, khi bên em là anh - người
đàn ông khẽ nheo mắt đầy quyến rũ mỗi khi hút thuốc và nụ cười lấp lánh như một
sớm Thu. Hai người
ngồi đối diện nhìn nhau, cười hiểu lòng nhau mà không nói. Những ngón tay đan
nhau chập chờn theo hoa ảnh, kể anh nghe về những đêm dài vô tận khi em chỉ có
một mình, sau đó ôm anh thật chặt rồi hỏi “khi ấy anh đã đang ở đâu?”…
Cuộc đời mỗi người, phải bao gian khó, bao
hố sâu vực thẳm và phải cần bao nhiêu hạnh phúc, trùng hợp, mới có thể gặp được
anh - người nắm giữ trái tim em? Để đến khi bước qua triền dốc xuống của cuộc
đời, trí nhớ em sẽ có lúc mất đi, có lúc hỗn loạn, nhưng cảm giác vĩnh viễn sẽ
không phai nhạt, sẽ không dối lừa, cứ trở đi trở lại, mãi không thôi… Mỗi phần
hồn là một lời nguyện cầu và ước hẹn, nơi em đến có nụ cười và có cả nước mắt, nồng
nàn từ con tim…
Vậy đấy, luôn là những ngày mưa tháng
Tám, khi em ngồi ở đâu đó giữa thành phố hơn bảy triệu con người, mải
miết ngắm màn mưa, em ngẫm nghĩ về ý nghĩa của việc thuộc về và trở thành một
phần trong trái tim anh - người cho em biết tình yêu phải được cảm
thấy chứ không phải là nhìn thấy. Và em biết, bằng cảm giác của trái tim mình, rằng em chỉ cần
luôn làm cho anh cười là đủ. Đủ để xua tan những muộn phiền của anh, đủ để em
thấy hạnh phúc, đủ để chúng mình thấy kỳ diệu khi nghĩ về nhau.
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc là bảy năm về
trước, tan trường, có một cô gái đi sau lưng anh, trái tim run lên khi gửi đi dòng
tin nhắn: “Anh uống cafe cùng em nhé”. Bảy năm sau, vẫn là cô gái đó anh ôm vào
lòng, yêu thương em theo cách của riêng anh…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét