Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

"Rồi sau đó ..." (Part 18)


(Ngày 28.08.2013, cùng phòng đi thăm đồng nghiệp ở Bắc ninh, về qua Quốc Phương trại)
… Tôi không biết vì sao, cho đến bây giờ, mỗi lần nói chuyện với anh qua điện thoại, mỗi lần nói về nỗi nhớ, anh không biết đâu, mắt tôi thường dâng đầy nước. Khi ấy, tôi sẽ ngẩng đầu lên nhìn những áng mây đang bay trên bầu trời, rất lâu, rất lâu, như thế nước mắt sẽ không chảy xuống. Tôi không muốn anh nghĩ rằng mình yếu đuối, đôi khi người ta khóc không phải vì yếu đuối, mà vì người ta đã phải mạnh mẽ trong một thời gian rất dài. Nhưng, dường như là anh luôn biết, luôn cảm thấy những khoảnh khắc tôi đang nói chuyện rồi bỗng nhiên yên lặng, yên lặng để che dấu những ngổn ngang trong lòng. Anh nhẫn nại chờ cho những ngổn ngang trong tôi lắng xuống, nhẫn nại chờ rồi nói yêu tôi bằng những lời dịu dàng nhất, không phù hợp với quyền thế và địa vị, không phù hợp với cá tính mạnh mẽ và đầy ý chí của anh. Anh khiến cho tôi hiểu được rằng nhẫn nại cũng chính là một cách thể hiện tình yêu dịu ngọt. Vì người thực sự yêu bạn, thực chất chính là người luôn tỏ ra nhẫn nại với bạn. Cuộc đời này, tôi không cầu xin quá nhiều, chỉ cầu xin có một người như thế, tốt biết bao, tôi đã có được người ấy trong trái tim…
Tôi nhận điện thoại cử đi họp thay lãnh đạo đang công tác vào đầu giờ chiều. Vơ vội vàng cuốn sổ ghi chép, khoác túi xách lên vai, tôi lao ra đường giữa trời đầy nắng. Bước vào thang máy, bấm nút số 8 tầng họp của mình, không để ý đến những người xung quanh, tôi chăm chú nhìn vào cánh cửa cứ liên tục đóng vào rồi mở ra trước mắt.
Ai đó đã nói rằng tầm mắt của con người sinh ra vốn đã được quyết định, bất kể chúng ta chuyển động như thế nào, đều chỉ vĩnh viễn nhìn đến 180 độ, còn thế giới xung quanh là 360 độ. Vì thế luôn có một số việc xảy ra mà chúng ta không hề hay biết.
Con số trong thang máy hiện đến tầng thứ 6, chỉ còn có tôi với một người, tôi không rõ mặt người còn lại, chỉ mong sao từ tầng này lên đến tầng 8 thang sẽ không dừng lại cho người ta ra vào nữa, mỗi khi thang dừng lại rồi chuyển mình khiến cho tôi có cảm giác giống như say xe, vô cùng chóng mặt, tôi vẫn rất chăm chú nhìn vào số 8.
“Đáng lẽ phải ra từ tầng 4, nhưng chưa từng thấy đôi mắt nào thơ ngây như đôi mắt của em.” - Người đứng phía sau đột nhiên lên tiếng khiến tôi giật mình bối rối, cảm giác bất an chạy dọc sống lưng, tôi quay lại, ông ấy nhìn tôi miệng mỉm cười chào đón.
“Cõ lẽ, anh quên chưa bấm nút số tầng mình muốn đến thôi” - Tôi trả lời.
Người đàn ông không nói gì thêm nữa, lạy Chúa lòng lành, cầu thang cuối cùng đã dừng lại ở tầng số 8, tôi bước ra, ông ấy cũng bước ra, trong nhóm người đứng ở hành lang phía trái, một chị ở đơn vị khác mà tôi từng gặp trong vài cuộc họp vẫy vẫy tôi sôi nổi: “Đây mà em ơi!”. Tôi vui vẻ đi về phía chị, khựng lại khi tất cả những người đang đứng đó đều lễ phép nói rất to: “ Chào Sếp ạ” với người nãy giờ đi phía sau tôi. Tôi nghe thấy ông nói câu xin chào lại với những người ở đó rồi đi thẳng. Tôi ghé sát tai chị khẽ khàng hỏi: “Ai vậy chị?”, lập tức nhận được ánh nhìn như tôi vừa trên trời rơi xuống cùng câu nói đầy cảm thán: “Trời, em không biết sao, sếp tổng mới về đấy, sang tháng là có quyết định rồi”. Tôi im lặng, hơi lo lắng trong lòng về câu nói có chút kiêu hãnh trong thang máy, lại tự mình dẹp bỏ những lo lắng ấy đi, với người không quen, đó cũng là việc bình thường của xã giao, tôi nghĩ thế và tự tin bước vào cuộc họp…
Tôi xuống cùng với mọi người, một mình trở về con đường khác với mọi người. Tôi mong đợi, mong đợi vào sự ngẫu nhiên sẽ bất chợt nhìn thấy anh khi ngang qua toà nhà thân thiết ấy, nhưng, cô đơn nhất không phải một mình, cô đơn nhất là khi bạn đi qua nơi ấy, đi rất chậm qua nơi ấy, vẫn không thể bất chợt nhìn thấy anh. Anh thương yêu, chiều nay, có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ?...
(To be continued)

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Cho một ngày mưa giăng khắp lối


 … Có lần, Cha đọc cho tôi nghe câu chuyện cổ tích về một nàng công chúa, cô công chúa ấy ngủ trong rừng. Khi câu chuyện của Cha kết thúc, tôi đã hỏi Cha: “Vì sao nàng công chúa phải ngủ những 100 năm? Con không muốn nàng công chúa ấy phải ngủ lâu đến thế, lâu đến mức cỏ cây mọc phủ kín cả lâu đài. Nhỡ chàng hoàng tử không thể tìm được cô ấy thì sao Cha?”.
Cha đã trả lời: “Nàng công chúa ấy phải ngủ lâu đến thế, để cho chúng ta thấy rằng tìm được tình yêu thật sự chúng ta phải đợi một thời gian lâu, rất lâu, và cái gì cũng có cái giá xứng đáng với nó!”…
Tôi lớn lên, không phải là một nàng công chúa ngủ trong rừng, nhưng tôi tách biệt với những mối quan hệ xôn xao huyên náo, tách biệt với những phù phiếm cám dỗ ồn ào, trưởng thành và giữ lại được toàn vẹn bản thân, không xoay vần theo những biến cải cuộc đời. Nhưng, cũng theo thời gian,  ánh mắt của tôi nhìn cuộc đời không còn dịu dàng được nữa, không còn ngây thơ được nữa, không còn trong sáng nữa. Ánh mắt của tôi đã từ biệt thời thiếu nữ đ học được cách biết hoài nghi, biết lạnh lùng, hiểu được sự dối lừa và hiểu được cõi nhân gian. Vậy mà, những hồi ức về những điều tốt đẹp Cha đã dạy cho tôi không hề mai một. Tôi vẫn tin vào sự hiện hữu của một ai đó trong cuộc đời này. Như một con sóng nhỏ trong biển người mênh mông ấy, tôi đợi, đợi đến bạc đầu để chứng thực sự tồn tại của anh…
Cho tới khi tôi gặp anh, một người với vẻ ngoài và cốt cách đan xen hấp dẫn tôi sâu sắc, tôi yêu nhân phẩm của anh, yêu cá tính của anh, ngưỡng mộ tài năng của anh. Một người đã cho tôi bầu trời với những áng mây màu xanh lam dịu mát, để tôi có thể bay lượn tự do và hót lên những giai điệu trong trẻo như  một chú chim. Người mà khi tôi nhìn thấy gương mặt rạng r tươi cười của anh ấy, đều cảm thấy tất cả của tôi đang ở đó. Người duy nhất để tôi yêu trên thế gian…
Cuộc sống, chẳng ai có thể tồn tại đến hai lần. Hạnh phúc này, những kỷ niệm đẹp đẽ này, tình yêu này… Tôi chắp tay lại và cầu nguyện:
“Để mãi là của anh
Em nguyện được mãi là của anh”

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Viết cho tháng tám


Tôi ước mùa thu bớt nắng vàng
Ước hoàng hôn xuống bớt mênh mang
Ước người giữ lại thời gian ấy
Để giấc mơ kia khỏi lỡ làng





Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Tháng tám mùa thu


 Tháng tám mùa thu, ai đó nói rằng em khờ khạo, đừng bao giờ tìm gió giữa cánh đồng. Dẫu em có ôm chặt vào lòng cơn gió, trời tháng tám vô tình là thế, rồi sẽ có một ngày gió bỏ em đi!
Tháng tám mùa thu, em không phải người si tình, cũng không biểu diễn vai si tình. Chỉ là đứng trên một con phố nhìn người này đến người kia đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt. Em nhìn vô số người xa lạ. Chỉ duy nhất không nhìn thấy anh!
Tháng tám mùa thu, mưa vội vàng nghiêng ngả, em tự nhủ thầm chỉ cần nghĩ anh đang rất nhớ em, chỉ vậy thôi sẽ làm em kiên cường mạnh mẽ. Em đã không thể kiên cường, thế giới thiếu vắng anh khiến em rất cô đơn, cô đơn giống như người không tìm được nhà trong đêm tối vậy.
Tháng tám mùa thu, có những tình yêu, lúc yêu thì rầm rầm rộ rộ, gắn bó keo sơn, nhưng đến lúc hạ màn, trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu. Và cũng trong những buổi trà dư tửu hậu, người ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi em trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Anh đều đến bên em, ôm em, nắm lấy bàn tay em không chút do dự, nhìn em bằng ánh mắt thâm tình, chứng minh cho em thấy rằng, không phải tất cả đàn ông đều giống nhau. Đời người, chớp mắt qua cái gọi là thiên trường địa cửu, chẳng phải cũng chỉ là ở nhân gian tìm một chữ tin sao...
Tháng tám mùa thu, tại sao phải cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trong khi ngọn cỏ sinh ra đã vốn yếu mềm. Em tủi thân viết: "Em nhớ Anh…”. Em nói với anh không phải vì em muốn anh biết (vì chắc chắn là anh đã biết), mà bởi vì em muốn được thương xót bản thân mình. Tâm lý em không ổn định, anh gác bỏ mọi công việc đầu tuần, để em được áp gương mặt mình vào ngực anh, ngực anh thật rộng, chẳng trách có thể chứa đựng trái tim bao dung em đến thế.
Tháng tám mùa thu, suốt cuộc đời này, không gặp được anh là nỗi cô đơn lớn nhất. Nhưng mà gặp rồi, chỉ cần rời xa anh một chút, em lại thấy cô đơn…
Tháng tám mùa thu, khi anh ôm em, là em được bao bọc trong hạnh phúc. Và điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống này, là em có anh.

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 17)


 “Trên thế giới này, có ai là duy nhất của ai không?
Trên thế giới này, có người gặp ai cũng có thể nói lời yêu, thì đó là yêu thương, hay đơn giản chỉ là nhu cầu sinh lý?
Trên thế giới này, biến hoá nhanh nhất là lòng người. Nhưng mà, vĩnh hằng bất biến nhất, cũng là lòng người.”
Tôi hí hoáy viết lên trang giấy những dòng như thế, bề ngoài, có lẽ trông tôi cũng giống như những người xung quanh đang rất tập trung, ghi ghi chép chép những điều quan trọng trong nội dung cuộc họp. Nhưng cuộc họp này, thật sự không liên quan gì đến lĩnh vực tôi đảm nhiệm, chỉ là buộc phải đi, buộc phải tham dự theo lệnh của cấp trên!
“Tôi có đủ quyền triệu tập em có mặt trong những vấn đề liên quan đến công việc. Ai cần quan tâm em nghĩ gì cơ chứ, chỉ cần nhìn thấy em. Mọi áp lực trong công việc dịu lại khi tôi nhìn thấy em. Hạnh phúc khi có người để mình yêu thương và mơ ước, vậy mà tôi bất lực trước em, bất lực mà không sao ghét bỏ em được. Tôi cho rằng tình cảm có thể từ từ bồi đắp, chỉ cần tôi kiên nhẫn chờ đợi, em sớm muộn gì cũng sẽ thích tôi. Hỏi em cần ở tôi điều gì nữa để em có thể đáp lại tấm chân tình ấy, em lại trả lời em chỉ cần anh ấy (em còn lặp lại mang dụng ý nhấn mạnh sợ tôi không hiểu), em chỉ cần người đàn ông của em đi đến hết cuộc đời này. Nhi, người ta là ai mà khiến em yêu tha thiết thế? Trả lời tôi đi!”
Hoá ra, trong cuộc họp này không chỉ mình tôi làm những việc riêng không phù hợp…
Tôi viết thêm dòng nữa trên trang giấy: “Anh, em nhớ anh lắm!” rồi gập tư tờ giấy lại, cẩn thận bỏ vào chiếc túi xách treo ở phía sau lưng.
Tôi nhớ khi bên nhau, ở trong vòng tay anh, anh hỏi một câu khiến tôi run lên vì xúc động: "Em có mệt nhiều không?"
Nhớ anh thường nhắc nhở tôi ăn uống nghỉ ngơi và nghiêm nét mặt nếu thấy da tôi xanh xao hoặc có dấu hiệu biếng ăn.
Nhớ anh dừng xe lại trong một tối mùa đông lạnh để mua hạt dẻ, hay một tối mùa hè anh mua nhãn cho tôi.
Nhớ những lời nói yêu thương, khi trong đám đông tôi bỗng cần anh dỗ dành an ủi... Khi ấy, những người xung quanh đều biến mất, đều không liên quan gì đến tôi cả, tôi chỉ cần có anh.
Tôi từ chối tham dự lời mời ăn trưa cùng lãnh đạo, một mình trở về, vẫn cố ý đi qua cơ quan anh… Mộng mị đi qua toà nhà ấy, tôi thầm hỏi mình, anh có đang đứng trên một tầng cao nào đó của toà nhà, châm một điếu thuốc trong gió, đặt vào môi, và nhớ em không???
(To be continued)

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

"Vì em đã mang lời khấn nhỏ - bỏ tôi đứng bên đời kia" (The End)


 Cô gái khẽ khàng tựa đầu vào vai ông. Ông thẳng lưng, ngay người ở trong tâm thế sẵn sàng chở che cho cô gái, ở trong tâm thế sẵn sàng cõng dùm cô những nỗi đau vắt mình qua biết bao mùa bỏ lại. Bỏ lại cả một khoảng trời mênh mông, ám ảnh, day dứt, tha thiết, nồng nàn và quặn thắt trong đôi mắt dịu hiền thanh khiết của cô.
Cái gì mới được gọi là tình yêu sâu lắng, là khi yêu đến mất đi cảm giác giới  hạn của bản thân mình.
Cái gì mới được gọi là khoảng cách xa xôi trong tình yêu ấy, không còn là khoảng cách giữa sự sống và cái chết, mà là chưa gặp nhau đã được định sẵn không cách nào được mãi mãi bên nhau…
Ông quay đầu hôn nhẹ lên thuỳ trán của cô, thuỳ trán xanh xao, sắc mặt tái nhợt, cảm thấy rất đau lòng. Cô có còn nhớ không những chiếc hôn lên trán, những chiếc hôn từ người đàn ông mà cô đã thiết tha yêu?
“Cháu đã quên mất rồi bác ạ, cháu đã quên mất ánh mặt trời ấm áp, quên tiết trời hanh lạnh đến thấu xương, quên những ngày nắng chói chang và quên luôn cả những đêm mưa rớt rơi nhức nhối… chỉ không thể nào quên được những nụ hôn lên trán của anh, những nụ hôn mà mỗi lần cháu nhận là một lần cháu cảm thấy vô cùng xúc động, theo tháng năm đã sưởi ấm cả cuộc đời. Để rồi cháu luôn tự hỏi: Cháu có thể thôi hờn giận, thôi tuyệt vọng mà chờ đợi được hồi sinh, chờ đợi một lần được mãi mãi bên nhau ghi tâm khắc cốt, mãi mãi bên nhau mà không còn bất kỳ khoảng cách nào? Bởi vì, bác có biết không, nơi nào không có anh, nơi ấy cháu cũng không tồn tại”.
Lời nói của cô lại một lần nữa làm xúc động tới từng ngóc ngách mềm mại tận đáy lòng ông. Ông thầm nghĩ những người có trái tim tan nát là những người ở gần với Chúa trời nhất. Và có lẽ trong cuộc đời, khi một người nào đó luôn mang theo bóng hình người khác, muốn xóa bỏ cũng không được, thì có nghĩa là định mệnh đã ràng buộc họ vào nhau cho đến tận kiếp sau. Định mệnh sắp đặt cho họ nhìn thấy nhau, gặp được nhau. Rồi cũng là định mệnh sắp đặt cho họ những ngọt ngào và cay đắng, say mê và đau khổ, đợi chờ và sở hữu… đủ để cho hai linh hồn mãi mãi trầm luân… Nhưng, chỉ cần có thể ở bên nhau, thế giới của họ cũng sẽ như dừng lại, chỉ cần có thể ở bên nhau, họ suốt đời sẽ không ân hận.
Cứ như thế, hai con người một già một trẻ dựa vào nhau, thủ thỉ cùng nhau trong đêm hoang liêu cô tịch, cho tới khi ông khe khẽ  nhắc: “Đan Nhi, trời sắp sáng rồi, chúng ta đi nhé?”
Cô gái nghiêng đầu: “Cháu có thể vào chào anh lần nữa được không, thưa bác?”.
Người đàn ông lặng lẽ gật đầu.
Trong đêm, anh không dám ngủ, sợ chỉ cần chợp mắt một lúc thôi cô sẽ quên thở, chăm chú tìm từng biến động nhỏ trên gương mặt cô …
Chớp chớp mắt, cả một luồng ánh sáng trắng ùa vào giác mạc, mở mắt ra nhìn thấy anh, cô lập tức mỉm cười thật ngọt ngào: “Anh, có thể nâng em lên chút không? Em muốn dụi gương mặt mình vào ngực anh, hít thật sâu mùi hương cơ thể anh, em muốn…”
Không để cho cô kịp nói hết, anh cúi người, đón lấy hai cánh tay cô đưa về phía anh thơ ngây như trẻ nhỏ, bấu víu vào anh. Anh ôm cô, ôm vào lòng thật chặt hình hài dấu yêu ấy, tan nát cõi lòng…
  “Anh, có thể hôn em không, hôn em một lần nữa trong bệnh viện” - Cô thì thầm - “Em đã từng xấu hổ đến mức mong trước mặt mình có một góc tối nào đó để chui vào mà trốn, khi em đã cố gắng đến mức tuyệt vọng không cho anh biết em ở trong bệnh viện. Em của ngày hôm ấy, lấm lem, nhem nhuốc, không còn lấy một chút sinh khí hay thần sắc, nhớ mãi ánh nhìn xa xót của anh, nhớ mãi mùi nắng trên tóc anh, nhớ mãi vị ngọt đôi môi anh, tự nhủ đến chết em cũng sẽ không quên được”
Anh không nói nên lời, không ngừng hôn lên đôi môi đã khô rộp của cô, môi giao nhau nếm được vị mặn của nước mắt, chỉ không biết là nước mắt của anh hay nước mắt của cô.
“Em ước, có thể được cùng anh dạo chơi ở nơi nào đó, bất kỳ nơi đâu có anh, nơi ấy cũng đẹp vô ngần. Từ nhỏ, em không mấy khi được đi tới đâu. Lớn lên, em không thích đi đâu. Trưởng thành, em lại chỉ muốn được đi đến bất cứ nơi nào, có anh” - Cô ngừng lại, hơi thở trở nên gấp gáp, giọng nói trở nên xa xôi: “Anh, có thể cõng em ra ngoài chút không, để em có thể nhìn thấy chiếc lá, chiếc lá xanh non em vẫn thường nhìn mỗi khi tỉnh dậy, chấp chới chấp chới mỗi lúc gió về?”
Anh xoay người, hai cánh tay bé nhỏ của cô ôm choàng qua cổ. Còn nhớ, anh đã từng cõng cô đi cả một đoạn đường dài trên đất khách, mặc những người dân bản địa qua lại dõi mắt nhìn theo. Trên lưng, cô dụi đi dụi lại gương mặt mình vào vai anh, vào cổ anh, như một chú mèo con tìm lại hơi ấm của những ngày xưa chưa cũ, để tự trấn an mình.
“Em thấy chiếc lá rồi anh ạ, nó đã rụng rồi, rơi xuống mà vẫn đẹp làm sao” - Giọng nói của cô yếu dần, yếu dần, anh cắn chặt môi, nỗi đau vụn tan thành máu - “Anh, sao người ta lại tắt hết những ngọn đèn đi thế?, anh vẫn thường để đèn cho em lúc ngủ mà. Em sợ bóng tối, em sợ không nhìn thấy anh, em sợ lạc mất anh…”
Vòng tay của cô lỏng dần, lỏng dần rồi buông dần… Trong huyền ảo lung linh, bóng người đàn ông lớn tuổi tiến lại gần và đỡ lấy cô…
“Đan Nhi” - Giọng của anh trở nên đặc quánh - “Anh sẽ không để mình lạc mất nhau đâu”
Trong mơ hồ sương khói, cô gái nhoẻn miệng cười và thầm thì: “Anh, hứa với em như thế nhé…”
Người đàn ông lớn tuổi nắm lấy tay cô gái, bóng hai người tan biến vào hư không:“Bác sẽ đưa cháu tới một nơi, nơi có bốn mùa hoa vàng rực rỡ, nơi biển trời gió mát trong lành, ánh trăng rọi mênh mông xanh biếc và ánh trăng sẽ hiểu lòng ta, không khuyết bao giờ…”
The End
MECGHI commented
“Bác sẽ đưa cháu tới một nơi, nơi có bốn mùa hoa vàng rực rỡ, biển trời gió mát trong lành, ánh trăng rọi mênh mông xanh biếc và ánh trăng sẽ hiểu lòng ta, không bao giờ khuyết…” Mình cũng thích được đến một nơi như thế này quá! Nơi có bốn mùa hoa vàng rực rỡ.. Mec yêu hoa vàng!