Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 17)


 “Trên thế giới này, có ai là duy nhất của ai không?
Trên thế giới này, có người gặp ai cũng có thể nói lời yêu, thì đó là yêu thương, hay đơn giản chỉ là nhu cầu sinh lý?
Trên thế giới này, biến hoá nhanh nhất là lòng người. Nhưng mà, vĩnh hằng bất biến nhất, cũng là lòng người.”
Tôi hí hoáy viết lên trang giấy những dòng như thế, bề ngoài, có lẽ trông tôi cũng giống như những người xung quanh đang rất tập trung, ghi ghi chép chép những điều quan trọng trong nội dung cuộc họp. Nhưng cuộc họp này, thật sự không liên quan gì đến lĩnh vực tôi đảm nhiệm, chỉ là buộc phải đi, buộc phải tham dự theo lệnh của cấp trên!
“Tôi có đủ quyền triệu tập em có mặt trong những vấn đề liên quan đến công việc. Ai cần quan tâm em nghĩ gì cơ chứ, chỉ cần nhìn thấy em. Mọi áp lực trong công việc dịu lại khi tôi nhìn thấy em. Hạnh phúc khi có người để mình yêu thương và mơ ước, vậy mà tôi bất lực trước em, bất lực mà không sao ghét bỏ em được. Tôi cho rằng tình cảm có thể từ từ bồi đắp, chỉ cần tôi kiên nhẫn chờ đợi, em sớm muộn gì cũng sẽ thích tôi. Hỏi em cần ở tôi điều gì nữa để em có thể đáp lại tấm chân tình ấy, em lại trả lời em chỉ cần anh ấy (em còn lặp lại mang dụng ý nhấn mạnh sợ tôi không hiểu), em chỉ cần người đàn ông của em đi đến hết cuộc đời này. Nhi, người ta là ai mà khiến em yêu tha thiết thế? Trả lời tôi đi!”
Hoá ra, trong cuộc họp này không chỉ mình tôi làm những việc riêng không phù hợp…
Tôi viết thêm dòng nữa trên trang giấy: “Anh, em nhớ anh lắm!” rồi gập tư tờ giấy lại, cẩn thận bỏ vào chiếc túi xách treo ở phía sau lưng.
Tôi nhớ khi bên nhau, ở trong vòng tay anh, anh hỏi một câu khiến tôi run lên vì xúc động: "Em có mệt nhiều không?"
Nhớ anh thường nhắc nhở tôi ăn uống nghỉ ngơi và nghiêm nét mặt nếu thấy da tôi xanh xao hoặc có dấu hiệu biếng ăn.
Nhớ anh dừng xe lại trong một tối mùa đông lạnh để mua hạt dẻ, hay một tối mùa hè anh mua nhãn cho tôi.
Nhớ những lời nói yêu thương, khi trong đám đông tôi bỗng cần anh dỗ dành an ủi... Khi ấy, những người xung quanh đều biến mất, đều không liên quan gì đến tôi cả, tôi chỉ cần có anh.
Tôi từ chối tham dự lời mời ăn trưa cùng lãnh đạo, một mình trở về, vẫn cố ý đi qua cơ quan anh… Mộng mị đi qua toà nhà ấy, tôi thầm hỏi mình, anh có đang đứng trên một tầng cao nào đó của toà nhà, châm một điếu thuốc trong gió, đặt vào môi, và nhớ em không???
(To be continued)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét