Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Mùa hè xanh thẳm



Ngày 29 tháng 5, Hà Nội nóng như một chảo lửa, hình như 40 hay 41 độ gì đó không rõ nữa. Những bộn bề cuộc sống đôi lúc khiến em tạm quên đi những góc khuất, khiến những dòng ghi chép không tên những lúc một mình ấy bị bỏ lại sau lưng. Đôi khi đơn giản chỉ là lặng yên và ngắm nhìn dòng người qua ô cửa nhỏ và để những suy nghĩ vẩn vơ được tự do bay lượn trong đầu. Em hình dung anh vất vả ngược xuôi, hình dung ánh mắt uy nghiêm và nụ cười vững chãi trên môi người đàn ông em một lòng yêu say đắm, thầm mong sẽ có một buổi sáng tháng Sáu rực rỡ nào đó, bên kia cánh cửa là khúc ca dành cho anh…
Ngày 28 tháng 5, em luôn có suy nghĩ kỳ lạ về một hình ảnh cứ lặp đi lặp lại trong đầu suốt nhiều năm qua: em nghe thấy tiếng anh, rồi nhìn thấy anh ở một khoảng cách đủ gần để thấy giấc mơ từ thời con gái của em vẫn vẹn nguyên như trước... nhưng cũng đủ xa để thấy cả nỗi đau còn sót lại... Đời người dài như thế, thế giới rộng lớn như vậy, chúng ta luôn ngỡ sẽ không gặp nhau, em ở đây, còn anh lại ở nơi nào đó, không sao mà…. Anh  là duyên phận lớn nhất của cuộc đời em.
 Em nhớ cái nắm tay và cả mùi hương của anh trong thang máy... Mùi hương không lưu giữ ở khướu giác, nó nằm ở trong tim… nồng của nắng và ấm của mưa... Rồi nơi lồng ngực, niềm thương nhớ của những ngày đầu tiên dịu dàng gõ những nhịp lách cách.
Ngày 27 tháng 5, em có một cái hư lớn, đó là mỗi lúc ở bên anh, em đều tự cho phép mình trở nên bé bỏng và được quyền vòi vĩnh nhiều điều. Hạnh phúc của em ở đấy. Em luôn muốn được ngắm nhìn anh mãi mãi, nói yêu anh mãi mãi để biết rằng mình yêu anh đến thế, để biết rằng âm thanh đẹp nhất của cuộc sống là tiếng của một người nói yêu một người. Em rất muốn gửi đi dòng tin nhắn: “Anh ơi…” để nhận được dòng hồi đáp: “Anh đây, anh cũng nhớ em mà…”
Nếu có một ước mơ. Em chỉ ước anh luôn nghe thấy tiếng em trong cuộc đời này. Và trả lời bằng một vòng tay ôm tha thiết. Vậy thôi.

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Gửi những ngày ta tựa đầu vào nỗi nhớ… và cô đơn!



 … Cô đơn là thế. Là khi tôi mang một lớp vỏ mạnh mẽ bên ngoài mà không ai biết rằng tôi đang sụp đổ bên trong.... Ở gần người ấy thêm một chút, sẽ ấm áp hơn một chút, rồi sau đó, khi người ấy đi rồi, tim tôi sẽ lạnh lẽo đi vài phần. Đó là cô đơn.
Tôi biết chứ- tiếng thở dài không thể làm ngày ngắn lại! Cuộc sống luôn từng chút, từng chút dùng sự lơ đễnh để nhắc nhở tôi rằng một ngày vẫn đều đặn 24 tiếng, để bắt tôi phải cõng trên mình nỗi cô đơn và muôn phần bề bộn! Tôi luôn cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ, thật vui vẻ, nhưng cũng có hơn một lần, tôi phải tự mình cất lên tiếng than thở:" Ôi, buồn thật đấy, buồn như thể muốn tan ra"... Những lúc như vậy, thường chỉ có tôi và những vì sao... nghe thấy tiếng nhau!
Ngày hôm nay, nắng vàng lắm và trời xanh lắm… mây và nắng tháng năm của những trưa hạ oi nồng, tôi nghiêng mùa gọi buồn nơi mi mắt, có điều gì đó gợn lên sâu và dài lắm, đến mức chẳng thể giữ nổi cho mình một chút tinh khôi. Thì ra dù có yêu nhau bao lâu đi chăng nữa, bên nhau bao lâu đi chăng nữa, tôi vẫn chưa khi nào thôi chờ và chẳng bao giờ ngừng mơ những giấc mơ anh. Những giấc mơ luôn bắt đầu và kết thúc bằng câu nói: “Về đi anh, em vẫn đợi anh này!”. Để rồi khi tỉnh dậy, tôi phải tự vỗ về những yếu mềm nơi mình bằng nước mắt. Dần dà nó trở thành năm năm tháng tháng, thành một phần đời không thể khước từ, của tôi. Phải chăng, được dõi theo người mình yêu, được biết rằng trong tim người ấy có chỗ dành cho mình, thì dù bản thân phải bước đi trong bóng tối, cũng vẫn là hạnh phúc. Yêu thế nào để không biết nhói đau???
Ngày hôm nay, chiều nghiêng bóng nắng, cay nồng mắt phố xa lạ những câu nói bâng quơ: “Em - đẹp như một bông hoa huệ… Tôi đang say, rất say. Say là một cơ hội tốt để hành hạ bản thân, mà cũng là cái cớ để làm những điều chưa bao giờ thực hiện được. Ví dụ như... tôi muốn làm tổn thương em, cho em nếm cực đoan của tôi chẳng hạn. Để cho em không còn thơ ờ với tôi được nữa…!”
Bỗng nhiên, tôi rất muốn, rất muốn nhấc điện thoại lên gọi cho người ấy, chỉ để thủ thỉ với anh rằng: “Nếu có thể chọn lại, vào ngày tháng ba năm đó em vẫn muốn được nghe thấy tiếng nói của anh từ đằng xa, vẫn sẽ để trái tim mình đập loạn xạ trước nụ cười của anh, ánh mắt của anh cho dù ngoài mặt cứ giả vờ ra vẻ ơ hờ. Bởi vì trên đời này, không có ai có thể khiến em hạnh phúc lẫn đau khổ hơn như thế. Cuộc đời này, dễ dàng gì có được một lần được tận cùng như thế. Thế giới này, chỉ tồn tại một người, một người thôi để cho em được chân chính yêu thương!”

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

"Tháng 5 về cho giọt nắng rơi nghiêng"



Ngày… tháng… năm
Phố xá thản nhiên, ngày đêm vội vã. Như không hề có một người đã rất nhớ anh, đến mức đi đâu - nhìn đâu - ở đâu cũng thấy thiếu hẫng như mất cả địa cầu. Nơi này có tất cả, chỉ không có người thương duy nhất của em! Rõ ràng mỗi người là một cá thể độc lập, tại sao em lại có thể lưu luyến anh nhiều đến thế, đến mức nhói đau…
Ngày… tháng… năm
Với ngần ấy buồn thương trong quá khứ, em đã luôn tự dằn vặt mình và trái tim không thể mở lòng với ai được nữa. Cho đến khi gặp anh, anh như là sóng, chỉ một gợn nhẹ thôi cũng có thể khiến lòng em - mặt hồ tĩnh lặng trở nên rung động không ngừng. Em đã mang tất cả những xúc cảm trong cuộc đời, hòa yêu vào dằn vặt, hòa với nhựa cây, đậy nắp chặt, ngàn năm sau, lấy nó ra, nó sẽ thành hổ phách, phải không anh?
Ngày… tháng… năm
“Tôi không phải người em chờ đợi, nên dù có nói bao nhiêu câu "Tôi yêu em" chăng nữa, rốt cuộc cũng chỉ nhận lại sự thờ ơ từ em thôi. Buồn thay, tôi lại chỉ muốn sống trong một không gian mà mình có thể tìm thấy được điều nhã nhặn nhất trong con người mình, không gian đó có em. Em luôn là kẻ lặng yên giữa đám đông, bàn tay nhỏ mỗi khi đưa lên vuốt tóc cũng khiến tôi thấy em thơ dại …”
Em bỗng nhiên muốn giữ một sự tịch lặng cho riêng mình và để cho những tiếng nói xung quanh trở thành một sự xao động bình thường của thiên nhiên.
Ngày… tháng… năm
Em cứ luôn mơ một giấc mơ bi thương, em mơ thấy em trong một chiếc váy dài màu trắng, là cô dâu của anh trên bờ biển xanh lộng gió… Đám cưới của chúng mình chỉ nhận được lời chúc phúc từ ánh nắng, từ gió trời , từ cây cỏ. Anh đã nói rằng: “Anh rất yêu em”… Anh ah, không phải em nghĩ xa xôi, mà là trong em anh luôn là một tương lai mà em luôn giữ gìn và mong đợi như thế...
Ngày… tháng… năm
Trong tim em có một tòa thành, và có anh ở đó… Một ngày khi chúng mình từ từ già đi, quay đầu nhìn lại, trong ký ức ngọt ngào của anh, sẽ luôn có một người, từng yêu anh đến hết thơ ngây…



Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Biển Nỗi Nhớ Và Em



"...Gió âm thầm không nói
Mà sao núi phải mòn
Anh đâu phải là chiều
Mà nhuộm em đến tím
Sóng có nghĩa gì đâu
Nếu chiều nay anh chẳng đến
Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh..."

 
 

  

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Quê hương


“…Quê hương ơi! Riêng gì “thuở còn thơ”
Riêng gì “hàng tre, con sông xanh biếc”
Quê hương là quãng đời mang luyến tiếc
Nén cả vào một góc của con tim…” - Ngô Hữu Đoàn