Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 10)



Ngày 27, những người còn ở lại cơ quan vui như tết khi ban lãnh đạo thực hiện chuyến công tác dài ngày. Tôi đọc tờ giấy nhắc công việc của sếp dán trên màn hình máy tính: “Em check mail hàng ngày và chủ động xử lý những công văn hợp tác quốc tế và khoa học công nghệ nhé!”. Tôi mở hòm thư, không có gì mới ngoài một bức thư được gửi vào ngày 26, từ nước Mỹ xa xôi:
“Chuẩn bị cho chuyến đi này tốt lắm, Nhi. Tôi đang ngồi ở sảnh khách sạn cafe và xem lại những tài liệu mà em đã dịch. T2 và T3 hội thảo tại đây, những ngày tiếp sau đó làm việc trực tiếp trên tàu hải quân của họ. Tôi đã muốn được đưa em tới nơi đã xảy ra sự kiện ngày 11.9, đã muốn được đội chiếc mũ của hải quân Mỹ lên mái đầu em, đã muốn được làm nhiều thứ cho em…    
Tôi luôn tự tin trong cuộc sống của mình có tới 90% sự việc tôi có thể làm được. Còn em, có lẽ chỉ có thể làm được 10% thôi, phải không?. Nhưng 10% ấy, em lại làm được tới mức không người nào có thể bắt chước. Chính vì điểm này, em đã làm cho tôi rung động sâu sắc và tha thiết. Hoàn toàn không phải do nhan sắc đâu Nhi!
Vậy mà, thật tệ khi một người ở trong tầm mắt mình, nằm trong trái tim mình nhưng mãi không bao giờ ở trong vòng tay mình.
Trên máy bay, mọi người tế nhị đùa rằng Sếp vẫn có “biện pháp mạnh tay” với những người không thực hiện nhiệm vụ được giao kia mà. Có phải tôi đã thất bại hết lần này đến lần khác khi không thể dùng bất cứ biện pháp nào với một người thuần khiết như em?.
Nhi, phải chăng em đã có một ai đó bên cạnh? Một ai đó đọng trong đáy mắt đầy kiêu hãnh và ám ảnh kia? Và nếu người đàn ông ấy yêu em, em có thấy mình trong những dự định và tương lai của họ?...”
Tôi đã cảm giác cách dùng từ và cả cách đặt những câu hỏi của ông có phần kỳ lạ. Khát vọng chiếm hữu những điều không thể có chỉ làm cho con người càng trở nên phiền não khi đối diện với thực tế mà thôi. Như việc cảm thấy thật tệ khi phải trông ngóng một cử chỉ của ai đó để có thể cảm thấy mình hạnh phúc. Như việc ngước nhìn một bầu trời cao vợi quá xa tầm với, không bao giờ chạm tay tới được, những ngón tay dẫu có dài thêm ra cũng không thể chắp nối được vào với yêu thương…
 Trưa, không gian tĩnh lặng đến mức nghe được cả hơi thở của chính mình, vậy mà trên mạng đông nghịt những người không ngủ. Vào trang Face book của em gái, tôi nhắn vu vơ: “Chị cần nghe thấy giọng nói của Ai đó quá”. Không ngờ hình ảnh đại diện của cô ấy hiển thị trạng thái “typing” (có lẽ thường trực trên Face book): “Vậy thì cầm điện thoại lên và gọi cho ai đó  đi”.
Tôi trả lời: “Ai đó đâu phải bất kỳ ai cũng được. Thôi, nghỉ trưa một lát đi, coi chừng mà nghiện mạng xã hội”, rồi thoát khỏi.
Cuộn mình trong chiếc áo vẫn ru tôi vào giấc ngủ và thầm thì cùng “Ai đó”, người đã mang trái tim tôi đi mãi mãi, người mà chỉ cần một vòng tay ôm tôi siết chặt cũng đủ để cho tôi biết rằng mình được thương yêu và được chở che… Một nghìn chín trăm ngày một nghìn chín trăm đêm từ khi yêu người ấy, vẫn là giấc mơ ngày nối tiếp ngày của tôi.
(To be continued)

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 9)



Chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng rồi thời tiết cũng báo hiệu sẽ dịu mát hơn bằng cơn mưa giông vần vũ tối qua sau những ngày nắng chói. Tôi thò tay ra ngoài cửa sổ đón những cơn gió tháng năm, mường tượng ký ức bên anh vào một ngày tháng 2 năm ấy. Anh đưa tôi về thăm nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi có những con đường rợp bóng cây xanh không chút ồn ào khói bụi, nơi bốn phía là núi đồi trùng điệp xanh đến ngút ngàn, nơi dòng sông nằm tĩnh lặng trong khói mờ nhân ảnh, và những con đò vắng khách đứng chơ vơ…. Ngày tháng 2 năm ấy, anh mở cửa kính xe cho tôi xoè tay đón gió, gió trong ngày không mưa không nắng, lùa qua kẽ tay và mái tóc, rồi gió đi…
Gió tháng 5, vẫn lùa qua kẽ tay rồi thổi tung mái tóc tôi lên như thế, chỉ là không có anh ở đây, để tôi có thể kiễng chân lên mà thì thầm vào tai anh thật nhẹ: “Anh có biết vì sao có những kẽ hở giữa những ngón tay không? Đó là vì bàn tay nào cũng cần được lấp đầy bởi một bàn tay khác, như bàn tay em cần được lấp đầy bởi bàn tay anh. Giống như ngày tháng 2 đầy gió, suốt dọc đường đi, tay anh chưa bao giờ rời khỏi tay em”. Anh có biết không?, yêu thương một người, khi ngọt ngào thực sự rất ngọt ngào, lúc cô đơn... thì cũng vẫn ngọt ngào...
Tôi mở bài hát “Bay đi cánh chim biển” và pha cho mình một tách bạch ngọc hoa trà, chậm rãi thực hiện công đoạn đánh thức lá trà và lắng nghe âm thanh của biển qua lời bài hát. Người ta nói tiếng sóng biển và tiếng hót của những con chim hải âu sẽ làm tâm trạng con người ta tĩnh lặng, quên đi một số thứ nên quên. Nhưng có lẽ với tôi, âm thanh ấy lại càng khơi dậy nhiều cảm xúc, có những điều không thể nào quên. Một trong những điều không thể nào quên ấy, vào lúc này, là cảm giác được ngồi trong lòng anh, lắng nghe tiếng trái tim anh đập, vững vàng mà kiên định. Ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng như nước, nhấn chìm cả con người. Hơn 6 năm rồi, anh vẫn nhìn tôi như vậy không bao giờ thay đổi. Đó là nguyên do làm cho tôi không cần ai cả, bởi mọi thứ được gọi là yêu thương ở trong tất cả những điều anh đã dành cho tôi…
(To be continued)

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Tự khúc tháng năm



Tháng năm, thời tiết nóng đến mức như mặt trời sắp đổ ập xuống. Anh mải miết giữa những bộn bề lo toan, phần nào đó lãng quên em. Dấu nỗi niềm riêng vào trong chiếc áo anh đưa em mặc ngày trở gió, tự nhủ thầm: Lúc nhớ anh thì đừng quên rằng anh cũng đang nhớ em. Nỗi cô đơn vì thế sẽ không tràn ra, lênh láng cả cõi lòng như thế… Tháng năm, cần lắm những thấu hiểu cho nhau.
 Tháng năm, có những ngày em miên man trong dòng suy nghĩ, tất cả mọi người trên thế gian, đều cùng hít thở không khí trong lành, đều cùng đắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ. Thế nhưng vì sao, tâm hồn của mỗi người lại không giống nhau, có tâm hồn tràn ngập yêu thương, có tâm hồn chất chứa những hờn ghen, vị kỷ.
 Tháng năm, em im lặng lắng nghe những than phiền trách cứ về ngưòi đàn ông bạc tình của bạn, người đàn ông luôn miệng hứa hẹn sẽ đối tốt với bạn, sẽ chăm sóc bạn cả đời,... cuối cùng anh ta rời bỏ bạn; Cho tới khi bạn xẵng giọng với em: “Sao cứ uh mãi thế?, phải chăng vì đã có một tình yêu quá đỗi ngọt ngào?”.
Em trả lời cô ấy: “Đôi khi, thay vì trách cứ đàn ông bạc tình chi bằng tự nghĩ lại thử xem vì sao đã không đủ tỉnh táo nhận ra đâu là sự ngọt ngào giả dối?, bởi sự ngọt ngào giả dối đó sẽ khiến người ta hạnh phúc trong chốc lát và dẫn đến đau đớn kéo dài. Và đôi khi, có những lời hứa không trọn vẹn không phải vì đối phương không muốn giữ, mà tại bản thân mình đã quá đổi thay.”

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 8)


Ngày trở về, anh mang theo thương nhớ, ở trong lòng anh ngày hôm ấy, tôi đã cảm thấy nước mắt là thứ không cần kìm nén nhất trên đời, bởi nếu như ngay cả nước mắt tôi cũng phải nén vào trong thì những cô đơn, tủi buồn và cả hạnh phúc khi tôi nhìn thấy anh nên lấy gì để chứng minh, lấy gì để chứng minh rằng tôi đang tồn tại?.
Tôi chỉ muốn nói với anh, mỗi lần anh xa tôi như thế, sao lòng tôi tả tơi đến vậy?. Mỗi lần anh xa tôi như thế, là đã mang theo cả trái tim tôi. Mỗi lần anh xa tôi như thế, lý trí của tôi bị sao lãng bởi sự sợ hãi và hoài nghi về vĩnh viễn, vĩnh viễn có phải là một từ ảo tưởng được sinh ra trong nỗi cô đơn???
Anh có biết không?, có một số người, trong đời mình sẽ yêu rất nhiều lần nhưng cũng có người, cả đời chỉ yêu duy nhất một người thôi. Cho đến ngày sau, khi chúng tôi cùng già đi, nếu có kí ức nào đó bị lãng quên mà tôi muốn tìm lại, thì đó là kí ức bên anh…
Những ngày sau đó, bề bộn và áp lực trong công việc cuốn anh đi. Có đôi khi, đáp lại tin nhắn của tôi là im lặng. Chẳng thể nói rằng tôi không buồn bã, nhưng vào lúc cuối ngày, chỉ cần nghe thấy giọng nói của anh, cảm nhận được những lo toan và mệt mỏi của anh, trái tim tôi thắt lại. Tôi ước mình có thể sẻ chia, có thể là chỗ dựa tinh thần cho anh.
Ngày hôm qua, khi mà những phiền nhiễu bủa vây khiến cho tâm trạng không sao vui vẻ được. Như một đứa trẻ thu mình chuẩn bị đối phó với sự bắt nạt cuả cả thế gian, tôi nhận được điện thoại của anh, cúi đầu nghe, cảm giác cậy có anh, sự ngọt ngào không thể che giấu được khiến cho khóe miệng cứ thế cong lên.
“Em đang làm gì?” - Giọng nói anh dịu dàng qua điện thoại.
“Em đang bực mình ạ” - Tôi thành thực trả lời, trả lời xong rồi bối rối khi cảm thấy những phiền nhiễu của mình thật chẳng thấm tháp gì so với những phiền nhiễu, lo toan và trăn trở hàng ngày của anh.
“Nói anh nghe xem nào” - Anh nhẫn nại.
Tôi kể những câu chuyện vụn vặt của mình cho anh nghe, lắng nghe lời khuyên của anh trong từng trường hợp, cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên…
“Thôi, chuẩn bị đi ăn cùng anh nhé” - Anh nói với tôi sau đó.
     “Vâng ạ” - Tôi trả lời anh.
Anh mặc một chiếc áo T - Shirt màu begie, nhìn anh, tôi đột nhiên nảy sinh suy nghĩ, người với bộ dáng ưu tú kia, tư chất tự tại đầy kiêu hãnh, phụ nữ say mê anh có lẽ đếm không sao hết, còn tôi, có lẽ không phải anh yêu chỉ vì vẻ ngoài “xinh đẹp như hoa” mà Cha thường nói, tôi là ai mà được anh yêu???. Vậy đấy, khi người đàn ông của bạn ở đây, thì tất cả những người khác đều là vô nghĩa. Khi người đàn ông mà bạn yêu như sinh mệnh, vốn dĩ rất kiệm nói những lời nói ngọt ngào nhưng lặng lẽ quan tâm, trong lúc riêng tư nói “yêu em mãi”, thì nếu như cuộc đời có kiếp trước và kiếp sau, nhất định bạn sẽ yêu anh ấy trước, nhất định sẽ nói cho anh ấy biết, trước đây của trước đây em đã từng yêu anh…
(To be continued)

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 7)


Tôi ghạch đầu dòng lên tờ giấy một vài ý ngoài nội dung chính, còn 15 phút nữa cuộc họp sẽ bắt đầu, bước vào phòng dành riêng cho nữ soi gương, chải lại tóc và thoa lên chút son môi, quay trở lại bàn làm việc mang theo giấy tờ sổ sách. Tôi gặp trưởng phòng SM trên cầu thang, chị ấy nhìn tôi cười hỏi: “Sẵn sàng chưa?, vào cuộc nhé, hy vọng vào điều tốt đẹp!”. Chị hạ thấp giọng hơn nói tiếp: “Dù nếu có đạt được thì sau đó mình cũng chẳng được xu nào”. Tôi mỉm cười khẽ nói ra chiều bí hiểm qua tai chị “Đôi khi, những nhà khoa học làm việc không phải vì xu, mà làm việc vì lòng tự trọng trong nghề nghiệp, thế nên…mới đói thế này”. Tôi và chị nhìn nhau, phá lên cười.
Cơ quan là một trong gần 20 đơn vị tham gia cuộc họp, tôi lướt nhanh danh sách những đại diện phát ngôn, có 7 người là nữ, còn lại là nam giới. Phía Nga, Giáo sư - tiến sỹ khoa học Sergej là trưởng đoàn. Vị trí phát biểu của cơ quan gần cuối, khi ấy mọi người cũng khá mệt mỏi rồi, sự tập trung không còn cao nữa, tôi thầm nghĩ…
“Thưa ngài Sergej, thưa các ngài, thưa các đơn vị bạn. Tôi tin rằng trong bất cứ trái tim Việt nào cũng có nước Nga. Thế hệ chúng tôi, ngoài văn học nước nhà, những tác phẩm nổi tiếng của văn học Nga được đưa vào giảng dạy nhiều hơn bất kỳ nước nào khác.” - Có lẽ, sự mở đầu không ăn nhập gì với chủ đề của tôi đã khiến cho tất cả những người ngồi đấy tò mò và chú ý khi những xáo động vị trí phát ngôn chưa kịp qua đi. Sergej chăm chú nhìn tôi, ông ấy đặt ngón tay cái và ngón tay trỏ thành hình chữ V ở dưới cằm, đôi mắt thông minh, khoé miệng khẽ nhếc lên cười mỉm: “Bạn ấn tượng gì về những tác phẩm mà bạn được đọc thế?”. Lạy Chúa, tôi cần ông ấy hỏi mình câu hỏi này biết bao, tôi muốn bắt đầu từ sự lạc đề này để gây chú ý dựa trên thiện cảm, không muốn bắt đầu từ những chức năng hay nhiệm vụ chuyên môn mà ai cũng đã nói đến từ đầu cuộc họp kia. “ Tôi ấn tượng về một tâm hồn lãng mạn đầy chất thơ lại sẵn sàng đấu súng với người đàn ông đã chòng ghẹo người phụ nữ của mình, đó là Puskin. Tôi ấn tượng về một Paven với câu nói Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận… trong Thép đã tôi thế đấy. Tôi ấn tượng về những khu rừng bạch dương, về sông Đông êm đềm đẹp như tranh vẽ trong những áng thơ văn và tôi mơ một lần được đến. Tôi ấn tượng về sự trỗi dậy của trung tá kgb Putin đến tổng thống liên bang Nga. Tôi ấn tượng về các ngài, những nhà khoa học biển nổi tiếng đang ngồi nơi đây cùng bàn bạc để tìm ra những phương án tối ưu phát triển ngành khoa học ấy. Các ngài đang có trên tay bộ hồ sơ của chúng tôi, với tầm vóc của mình, các ngài hơn ai hết đánh giá được sự liên quan chặt chẽ về chuyên môn của cơ quan với dự án. Và tôi tin, nếu được hợp tác với các ngài thực hiện dự án này, một lần nữa chúng tôi sẽ đạt được những thành công tốt đẹp như hai lần hợp tác trước đây trong lịch sử, năm 1992 với xây dựng các trạm phao và năm 1999 với quản lý mực nước biển dâng tại 28 tỉnh.”.
Tôi kết thúc bài phát biểu của mình, lặng đi và nín thở nhưng luôn nhìn thẳng vào đôi mắt Sergej. Ông ấy giữ nụ cười trên môi, và hai bàn tay,  bắt đầu vỗ vào nhau tạo thành chuỗi âm thanh lộp bộp lớn dần, lớn dần… Mọi người vì thế cũng vỗ tay cùng với ông. Và tôi, cho đến cuối buổi họp đã là người duy nhất được vỗ tay sau phát biểu…
Cuộc họp kết thúc, tôi cùng mọi người tạm biệt đoàn nước bạn. Bắt tay tôi, Sergej nói: “Bạn có đôi mắt, giọng nói và cách nói chuyện đầy ám ảnh. Tôi hy vọng sẽ được nhìn lại đôi mắt này, nghe lại giọng nói này”. Tôi nắm tay ông chân thành trả lời: “Trước đó, mọi người đều nói rằng ngài thật khô khan và cứng nhắc, nhưng tôi nhận thấy rằng họ đã rất sai”. Sergej mỉm cười thân thiện khiến cho tôi tin vào một dự cảm tốt lành.
Bốn ngày sau, đầu giờ chiều chúng tôi được gọi tập trung trên phòng giám đốc. Bước vào phòng, giám đốc tuyên bố cơ quan đã thắng thầu và mở chai rượu vang đỏ mời tất cả mọi người cụng ly. Rất lâu, cơ quan mới có một tin vui như thế, mọi người hân hoan cùng uống rượu, tôi nhấp chút rượu trên môi, không ngọt và thơm như Monteverdi anh thường cho tôi uống, tôi nhớ anh, rất nhớ anh…
Chờ đợi một cuộc điện thoại, một tin nhắn hồi âm mà không đến không có nghĩa là bị bỏ rơi. Chỉ là anh ấy đã ở rất xa tôi, ở rất xa, rất xa. Vậy đấy, có thể bắt mắt nói dối bằng cách không nhìn, bắt chân nói dối khi đi theo hướng khác, miệng nói dối rằng không nhớ anh... Nhưng trái tim tôi, không sao nói dối được. Nó mang đầy hình bóng anh, bởi có lẽ, mỗi người chúng ta đều là một phần cuộc sống của một người nào đó, ở tận sâu trong trái tim, không thể tách rời. Tôi đuổi theo những suy nghĩ bướng bỉnh của riêng mình, rồi sau đó, nỗi cô đơn không còn đáng sợ, điều đáng sợ là tôi đã nhìn không thấy điểm dừng cuối cùng. Nhưng nếu như trong những ngày xa vắng đó, có một người nhớ mọi điều về bạn thì đó chính là một thứ hạnh phúc vô cùng, vô cùng xa xỉ, phải không???
(To be continued)

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Những ngày tháng tư


(Trước giờ G...)
 
 (Trên bờ biển quê hương, ảnh do em gái chụp)

 (Lần nào về quê cũng thế, buổi sáng cùng bố mẹ cafe tại quán ngay đầu ngõ, rất thích chiếc loa cổ của quán này)

(Gặp mặt một số bạn lớp 6A1 ở quán trà của nhà bạn Đỗ Minh Nhật - bạn gái mặc váy xanh tại Hải Phòng. Nhà bạn vẫn giữ được nguyên vẹn những cổ kính của hơn 100 năm trước, rộng và đẹp, tĩnh lặng, thanh bình)