Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Tạm biệt tháng 10



 Em sợ cảm giác một ngày nào đó, bỗng trở thành cũ kỹ trước anh. Hình ảnh bản thân mình cũ kỹ, những nỗi buồn cũ kỹ, nỗi nhớ và niềm thương theo đó mà cũ kỹ… khiến cho anh, không muốn chạm vào!
Anh có biết không, em thường móc ngón út của bàn tay mình vào ngón út của bàn tay anh khi anh đang ngủ. Thuở bé khi chúng ta hứa với ai điều gì, anh có nhớ về ngón út? Lời hứa trẻ con ấy mà đôi khi người ta thèm được trở về thời thơ ấu, móc ngón út vào nhau, mỉm cười, giây phút đó ta thấy thật thiêng liêng, thật chân thành. Em đã móc ngón út của bàn tay em vào ngón út của bàn tay anh, thầm hứa, em mãi mãi yêu anh.
Em đã đi một quãng đường rất dài mới chạm đến giấc mơ của mình. Vào một ngày bầu trời xanh ngắt, em dừng chân lại vì anh. Mỗi một giây một phút bên anh đều có ý nghĩa trong đời em hơn tất cả những giây phút khác. Em đã yêu anh đến mức mà em chưa từng tưởng tượng nổi rằng có thể yêu ai như vậy, trong cuộc đời này.
Xung quanh em, có những mối quan hệ từ quen thành lạ, từ gần rồi xa, có những hạnh phúc lớn lấp đi hạnh phúc nhỏ, có những niềm vui mới khiến niềm vui cũ sớm bị lãng quên, như là một sự tuần hoàn bất biến của cuộc sống, nơi mà con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi trên những cánh đồng. Gió thổi trên những cánh đồng, làm sao mà nắm lấy???.
Ngày hôm qua, trong giờ nghỉ giữa chừng cuộc họp có kẻ tự tay pha một tách cà phê mang đến mời em rồi nói lời đề nghị đầy khiếm nhã. Em cầm tách cà phê im lặng đứng lên. Kẻ đó nhìn em hỏi: “Em không dùng sao?”. Em trả lời: “Cà phê đắng, cũng nguội rồi!”.
Em nhớ anh, nhìn mãi trong cái hội trường mênh mông rất nhiều người ấy cũng không thấy anh, không thấy người đàn ông em yêu tha thiết, ngời lên trong chiếc áo sơ mi màu sáng mà “bạn gái anh ấy tặng”, để cho em khi chưa nhớ ra đã thấy lòng mình dồn dập thở, lấm chấm một vết thương vô hình, để cho em lại trở nên vui như chim sẻ nhỏ, ríu rít sà vào lòng anh - người luôn cho em biết: Anh vẫn ở đây mà - như một cái cây bắt rễ vào cội nguồn của nó, mặc cho gió ngoài kia cứ mải miết cuốn đi!

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

"Rồi sau đó..." (Part 18)




… Rồi sau đó, tôi đã hiểu vì sao mình lại chìm ngập vào một mối tình cô đơn như thế. Trên con đường trở về, có biết bao nhiêu trạm dừng xe buýt để đón và tiễn khách, cứ 15 phút một chuyến, 15 phút một chuyến, nhưng tình yêu của tôi, cả cuộc đời chỉ có một mà thôi. Người với người, đi đến tận cùng chữ yêu cũng chỉ mong kiếm được một phần hạnh phúc, bởi cuộc sống giống như một vòng tròn vẽ bằng tay, không bao giờ có một vòng tròn hoàn hảo. Việc chúng ta có thể làm là hãy vui vẻ chấp nhận cái vòng tròn không hoàn mĩ đó.
Ngày mỗi ngày, nỗi nhớ của tôi chưa bao giờ cũ. Luôn có những khoảnh khắc tôi nhớ anh đến mức chỉ muốn kéo anh ra khỏi giấc mơ để mà ôm chặt lấy. Luôn có những lúc tất cả những gì tôi cần khi mà anh bận chỉ là một tin nhắn từ anh, nói rằng "Anh nhớ Em", thì cho dù mọi thứ có tồi tệ thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ ổn thôi. Luôn có những lúc tôi tự dỗ dành mình, nhẫn nại một chút, kiên cường một chút, rồi một ngày, những nỗi buồn tôi đã từng chịu đựng sẽ giúp đỡ chính bản thân. Rồi sau đó, sau khi đã thực sự cố gắng, tôi phát hiện ra bản thân mình dũng cảm hơn tôi tưởng tượng đến nhường nào.
Thế nhưng, một vòng lại một vòng, cô đơn lại về với cô đơn. Tin nhắn hay cuộc gọi có thể nào thay thế cho nụ cười của anh, ánh nhìn của anh, một cái chạm gần, một vòng tay ấm???.  Đôi khi được ngồi bên cạnh để kể cho anh nghe vài câu chuyện vu vơ, bất chợt hỏi anh vài câu ngắn ngủi... hay đơn giản chỉ là im lặng và cùng nhìn về một hướng, tôi đã thấy rằng không có anh, tôi làm mọi thứ thật khó khăn. Vậy nên, vì sao phải khoác lên mình chiếc mặt nạ tươi rói và bướng bỉnh thất thường để che giấu đi một trái tim ắp đầy nỗi nhớ. Vì sao phải dùng cái lý trí bản thân cộng với bản năng phụ nữ mà phớt lờ nỗi cô đơn như muốn lụi vào tim? Phải chăng đó là những thứ mà người viết giấu đi với lòng mong mỏi, rồi sau đó, sẽ có những khoảnh khắc thiết tha để thấy mình không bao giờ đơn độc, để thấy mình tồn tại ở một nơi nào đó, trong trái tim anh.
(To be continued…)

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Ngày se sắt gió



 Có một thứ tình yêu dũng cảm trong cuộc đời, đó là yêu trong yên lặng. Thứ tình yêu đó, là vĩ đại trong mắt kẻ đang yêu hay xuẩn ngốc trong mắt người ngoài cuộc, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa. Có một thứ tình yêu không thay đổi theo thời gian, có một thứ tình yêu càng giằng xé càng sâu sắc. Bởi vì, nếu những giờ phút bên anh chỉ làm cho tôi cười và hạnh phúc, tôi chắc hẳn sẽ chưa yêu anh nhiều đến thế. Là bởi những giờ phút không có anh đã từng làm tôi khóc, đã khiến tôi nhận ra, chỉ có người tôi dành cả trái tim mình để yêu, mới khiến tôi tủi thân sâu đến vậy... Trái tim tôi chưa bao giờ muốn rời xa người ấy, chỉ biết hướng về người ấy, để có thể biết trong lòng đối phương luôn có hình bóng của mình, như vậy cho dù suốt đời chỉ có thể ở trong màn đêm tăm tối, xem ra cũng là hạnh phúc. Tình yêu như là than củi. Một khi đã cháy, thì mãi mãi không nguôi.
… Tôi ngồi đó, nhìn vào mắt anh, thành thật với cảm xúc trong tim. Có những nỗi nhớ đâu phải gặp rồi là chấm dứt. Có những cô đơn - một góc phòng thôi cũng trở nên rộng lớn loanh quanh. Khi ta không còn gì giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta tin vào mối quan hệ đậm sâu. Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút hết xiêm y vậy, là bởi vì ta tin. Sức mạnh của tình cảm ghê sợ thật. Nó làm con người ta căng tràn năng lượng hoặc lấy hết đi khiến cho ta kiệt quệ. Nhưng dẫu sao, cũng đã có những khoảnh khắc ta sống trọn vẹn với chính mình và cho mình. Chẳng vì điều gì cả. Chỉ là vì thế giới này có một người khiến ta quá đỗi yêu thương.
… Anh ngồi đó, khuôn mặt nghiêm túc chợt hiện lên ý cười ngọt ngào. Mắt của con người có 576 triệu pixels, lại trầm tĩnh ôn hòa lắng nghe tôi từ đầu đến cuối, thì sao không thể nhìn thấu trái tim tôi!. Thương và yêu  thực sự xuất phát từ nội tâm, đâu phải bởi lời thề hẹn "sông cạn đá mòn", mỗi một lời nói cử chỉ nhỏ nhặt của anh bộc lộ ra, tôi thuộc về anh ấy … không phải biểu hiện bằng tình cảm mãnh liệt, chỉ đơn thuần là một câu nói giản đơn thôi, câu nói ấy chân thành, yêu thương và trách nhiệm để cho tôi có được cảm giác yên bình khi được áp gương mặt mình vào thềm ngực ấm áp thênh thang ấy, cảm giác an lành vì anh vẫn luôn ở đó, vẫn luôn ở đó. Thương và yêu, ấy là tự trong tâm người ta thèm thôi thúc dành cho nhau những an ủi, những phút bầu bạn, những cử chỉ dịu dàng!. Thương và yêu, là lặng lẽ chờ đợi, âm thầm quan tâm, dang tay giúp đỡ khi đối phương cần, không bao giờ rời xa.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Đánh thức em dậy khi tháng 10 vừa đến



Anh à, hôm qua em đã có một giấc mơ buồn lắm. Em mặc bộ quần áo màu xanh nhạt, nằm nghiêng thiêm thiếp trên chiếc giường của Cha, bé nhỏ và đơn côi, nước mắt còn ướt mi. Cha ngồi trầm tư trên chiếc ghế kê sát cạnh giường, bàn tay Cha nắm lấy bàn tay em, thỉnh thoảng siết chặt hơn kìm những cơn run rẩy. Em mở to đôi mắt, không nhìn Cha, nhìn vào khoảng trống vô định vô hình trước mặt, nói một mình: “Cha ơi, con đã làm gì sai, con đã làm gì sai?”
Cha nhìn em, hệt như đang ngắm nhìn một con cá nhỏ bơi trong nỗi buồn. Nỗi buồn mênh mang như biển, con cá nhỏ cố gắng lặn thật sâu xuống lòng đại dương để tìm kiếm sự an bình, mà không hề biết sóng sẽ cuộn trào xô đẩy, vẫn lặng lẽ bơi, ngậm ngùi, cô độc… Cha không biết sẽ phải giữ con cá ấy lại bằng cách nào.
Anh à, giá như anh có thể thấy em trong quá khứ, không có áo giáp để chống lại thế giới này, anh sẽ giữ em lại trong vòng tay của mình, giữ em lại trong lồng ngực của mình, bảo vệ và yêu thương em chứ, phải không anh?
Cha từng nói: “Cô đơn là gì mà con cứ thích giữ lại cho riêng mình, không bộc bạch, không chia sẻ, cũng không thể hiện. Dù bằng cách nào đi nữa, yếu đuối hay tỏ ra mạnh mẽ, sao con mãi gặm nhấm nó một cách im lặng, để rồi vô tình đánh rơi những niềm vui đáng có trên những con đường?”.
Anh à, và năm tháng trôi đi, trái đất vẫn quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, em vẫn phải bước tiếp trên con đường còn quá dài rộng của mình, bởi vì sẽ không ai có thể bước thay em được. Em thỏa hiệp với chính bản thân, biết cách cắn môi để mình đừng khóc, bảo vệ trái tim vốn rất dễ bị tổn thương… đến mức… trầm lặng và thản nhiên… đến mức… ở giữa biển người em vẫn thấy trái tim mình rất lạnh. Tưởng như dửng dưng, nhưng thật ra chỉ để cố che lấp cả tỷ tỷ nỗi sợ hãi trong lòng. Em làm được tất cả những điều ấy, anh biết không?, là bởi vì em luôn tin vào điều kỳ diệu sẽ đến đánh thức em, đánh thức trái tim em, để em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ khi em ở trong vòng tay người ấy, để em có đôi khi khóc ngon lành trong lòng người ấy mà  không coi là mất mặt, để em được vui vì người ấy, buồn vì người ấy…  cũng đã đủ đong đầy cuộc sống của bản thân.
Anh à, tháng 10 vừa đến, ngày hôm qua em bỏ thêm một viên sỏi vào chiếc lọ của mình. Sáng nay, trời thênh thang nắng, em vừa đi đường vừa khẽ hát, những lời ca không đầu không cuối. Mà… câu nào… cũng có anh!