Có một thứ tình yêu dũng cảm trong cuộc đời,
đó là yêu trong yên lặng. Thứ tình yêu đó, là vĩ đại trong mắt kẻ đang yêu hay
xuẩn ngốc trong mắt người ngoài cuộc, có lẽ cũng không còn quan trọng nữa. Có
một thứ tình yêu không thay đổi theo thời gian, có một thứ tình yêu càng giằng
xé càng sâu sắc. Bởi vì, nếu những giờ phút bên anh chỉ làm cho tôi cười và
hạnh phúc, tôi chắc hẳn sẽ chưa yêu anh nhiều đến thế. Là bởi những giờ
phút không có anh đã từng làm tôi khóc, đã khiến tôi nhận ra, chỉ có
người tôi dành cả trái tim mình để yêu, mới khiến tôi tủi thân sâu đến
vậy... Trái tim tôi chưa bao giờ muốn rời xa người ấy, chỉ biết hướng về người
ấy, để có thể biết trong lòng đối phương luôn có hình bóng của mình, như vậy
cho dù suốt đời chỉ có thể ở trong màn đêm tăm tối, xem ra cũng là hạnh phúc. Tình yêu như là than củi. Một khi đã cháy,
thì mãi mãi không nguôi.
… Tôi ngồi đó, nhìn vào mắt anh, thành thật
với cảm xúc trong tim. Có những nỗi nhớ đâu phải gặp rồi là chấm dứt. Có những cô
đơn - một góc phòng thôi cũng trở nên rộng lớn loanh quanh. Khi ta không còn gì
giấu giếm, cũng có nghĩa là không còn gì để tự bảo vệ. Khi ta bộc lộ mình rõ
nhất, thật nhất, trần trụi nhất, ấy là khi ta trở nên dễ bị tổn thương hơn bao
giờ hết. Khi ta sẵn sàng ở vào trạng thái dễ bị tổn thương với ai đó, là bởi ta
tin vào mối quan hệ đậm sâu. Khi ta trút hết lòng mình, cũng như khi ta trút
hết xiêm y vậy, là bởi vì ta tin. Sức mạnh của tình cảm ghê sợ thật. Nó làm con
người ta căng tràn năng lượng hoặc lấy hết đi khiến cho ta kiệt quệ. Nhưng dẫu
sao, cũng đã có những khoảnh khắc ta sống trọn vẹn với chính mình
và cho mình. Chẳng vì điều gì cả. Chỉ là vì thế giới này có một
người khiến ta quá đỗi yêu thương.
… Anh ngồi đó, khuôn mặt nghiêm túc chợt
hiện lên ý cười ngọt ngào. Mắt của con người có 576 triệu pixels, lại trầm tĩnh
ôn hòa lắng nghe tôi từ đầu đến cuối, thì sao không thể nhìn thấu trái tim tôi!. Thương và yêu thực sự xuất phát từ
nội tâm, đâu phải bởi lời thề hẹn "sông cạn đá mòn", mỗi một lời nói
cử chỉ nhỏ nhặt của anh bộc lộ ra, tôi thuộc về anh ấy … không phải biểu hiện
bằng tình cảm mãnh liệt, chỉ đơn thuần là một câu nói giản đơn thôi, câu nói ấy
chân thành, yêu thương và trách nhiệm để cho tôi có được cảm giác yên bình khi
được áp gương mặt mình vào thềm ngực ấm áp thênh thang ấy, cảm giác an lành vì
anh vẫn luôn ở đó, vẫn luôn ở đó. Thương và yêu, ấy là tự trong tâm người ta
thèm thôi thúc dành cho nhau những an ủi, những phút bầu bạn, những cử chỉ dịu
dàng!. Thương và yêu, là lặng lẽ chờ đợi, âm thầm quan tâm, dang tay giúp đỡ
khi đối phương cần, không bao giờ rời xa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét