Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

Tạm biệt tháng 10



 Em sợ cảm giác một ngày nào đó, bỗng trở thành cũ kỹ trước anh. Hình ảnh bản thân mình cũ kỹ, những nỗi buồn cũ kỹ, nỗi nhớ và niềm thương theo đó mà cũ kỹ… khiến cho anh, không muốn chạm vào!
Anh có biết không, em thường móc ngón út của bàn tay mình vào ngón út của bàn tay anh khi anh đang ngủ. Thuở bé khi chúng ta hứa với ai điều gì, anh có nhớ về ngón út? Lời hứa trẻ con ấy mà đôi khi người ta thèm được trở về thời thơ ấu, móc ngón út vào nhau, mỉm cười, giây phút đó ta thấy thật thiêng liêng, thật chân thành. Em đã móc ngón út của bàn tay em vào ngón út của bàn tay anh, thầm hứa, em mãi mãi yêu anh.
Em đã đi một quãng đường rất dài mới chạm đến giấc mơ của mình. Vào một ngày bầu trời xanh ngắt, em dừng chân lại vì anh. Mỗi một giây một phút bên anh đều có ý nghĩa trong đời em hơn tất cả những giây phút khác. Em đã yêu anh đến mức mà em chưa từng tưởng tượng nổi rằng có thể yêu ai như vậy, trong cuộc đời này.
Xung quanh em, có những mối quan hệ từ quen thành lạ, từ gần rồi xa, có những hạnh phúc lớn lấp đi hạnh phúc nhỏ, có những niềm vui mới khiến niềm vui cũ sớm bị lãng quên, như là một sự tuần hoàn bất biến của cuộc sống, nơi mà con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi trên những cánh đồng. Gió thổi trên những cánh đồng, làm sao mà nắm lấy???.
Ngày hôm qua, trong giờ nghỉ giữa chừng cuộc họp có kẻ tự tay pha một tách cà phê mang đến mời em rồi nói lời đề nghị đầy khiếm nhã. Em cầm tách cà phê im lặng đứng lên. Kẻ đó nhìn em hỏi: “Em không dùng sao?”. Em trả lời: “Cà phê đắng, cũng nguội rồi!”.
Em nhớ anh, nhìn mãi trong cái hội trường mênh mông rất nhiều người ấy cũng không thấy anh, không thấy người đàn ông em yêu tha thiết, ngời lên trong chiếc áo sơ mi màu sáng mà “bạn gái anh ấy tặng”, để cho em khi chưa nhớ ra đã thấy lòng mình dồn dập thở, lấm chấm một vết thương vô hình, để cho em lại trở nên vui như chim sẻ nhỏ, ríu rít sà vào lòng anh - người luôn cho em biết: Anh vẫn ở đây mà - như một cái cây bắt rễ vào cội nguồn của nó, mặc cho gió ngoài kia cứ mải miết cuốn đi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét