Anh à, hôm qua em đã có một giấc mơ buồn lắm. Em mặc bộ quần
áo màu xanh nhạt, nằm nghiêng thiêm thiếp trên chiếc giường của Cha, bé nhỏ và đơn
côi, nước mắt còn ướt mi. Cha ngồi trầm tư trên chiếc ghế kê sát cạnh giường,
bàn tay Cha nắm lấy bàn tay em, thỉnh thoảng siết chặt hơn kìm những cơn run
rẩy. Em mở to đôi mắt, không nhìn Cha, nhìn vào khoảng trống vô định vô hình
trước mặt, nói một mình: “Cha ơi, con đã làm gì sai, con đã làm gì sai?”
Cha nhìn em, hệt như đang ngắm nhìn một con cá nhỏ bơi
trong nỗi buồn. Nỗi buồn mênh mang như biển, con cá nhỏ cố gắng lặn thật sâu
xuống lòng đại dương để tìm kiếm sự an bình, mà không hề biết sóng sẽ cuộn trào
xô đẩy, vẫn lặng lẽ bơi, ngậm ngùi, cô độc… Cha không biết sẽ phải giữ con cá ấy
lại bằng cách nào.
Anh à, giá như anh có thể thấy em trong quá khứ, không có áo
giáp để chống lại thế giới này, anh sẽ giữ em lại trong vòng tay của mình, giữ
em lại trong lồng ngực của mình, bảo vệ và yêu thương em chứ, phải không anh?
Cha từng nói: “Cô đơn là gì mà con cứ thích
giữ lại cho riêng mình, không bộc bạch, không chia sẻ, cũng không thể hiện. Dù
bằng cách nào đi nữa, yếu đuối hay tỏ ra mạnh mẽ, sao con mãi gặm nhấm nó một
cách im lặng, để rồi vô tình đánh rơi những niềm vui đáng có trên
những con đường?”.
Anh à, và năm tháng trôi đi, trái đất vẫn
quay - không vì một ai mà dừng lại. Có thở dài, có buông tay, có khóc như trẻ
dại thì sáng mai khi mặt trời thức dậy, em vẫn phải bước tiếp trên con đường
còn quá dài rộng của mình, bởi vì sẽ không ai có thể bước thay em được. Em thỏa
hiệp với chính bản thân, biết cách cắn môi để mình đừng khóc, bảo vệ trái tim
vốn rất dễ bị tổn thương… đến mức… trầm lặng và thản nhiên… đến mức… ở giữa
biển người em vẫn thấy trái tim mình rất lạnh. Tưởng như dửng dưng, nhưng thật
ra chỉ để cố che lấp cả tỷ tỷ nỗi sợ hãi trong lòng. Em làm được tất cả những
điều ấy, anh biết không?, là bởi vì em luôn tin vào điều kỳ diệu sẽ đến đánh
thức em, đánh thức trái tim em, để em không cần phải tỏ ra mạnh mẽ khi em ở
trong vòng tay người ấy, để em có đôi khi khóc ngon lành trong lòng người ấy mà
không coi là mất mặt, để em được vui vì
người ấy, buồn vì người ấy… cũng đã đủ
đong đầy cuộc sống của bản thân.
Anh à, tháng 10 vừa đến, ngày hôm qua em bỏ
thêm một viên sỏi vào chiếc lọ của mình. Sáng nay, trời thênh thang nắng, em vừa
đi đường vừa khẽ hát, những lời ca không đầu không cuối. Mà… câu nào… cũng có
anh!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét