Thủa nào cô nhỉ?
Mắt cô tròn đen buồn ngơ ngác
Bước vào lớp em
Em giữ lại thời thanh xuân kiêu hãnh
Bằng nét chì phác họa vào trong vở
Gương mặt cô
Và nỗi niềm sâu kín của em
Thủa nào cô nhỉ?
Bàn tay cô những ngón trắng thon dài
Trong như những bông mua trên đồi vắng
Đặt lên bàn tay em
Dạy em cách làm quen môn công nghệ
Em đã ước ao
Phút giây ấy kéo dài mãi mãi
Thủa nào cô nhỉ?
Em mải nhìn môi cô
Không chịu học bài
Cô bước xuống giở sang trang vở
Chỉ có hình cô trên trang giấy trắng
Dòng chữ nắn nót em ghi…
Cô nghiêng đầu bên tai em nói nhỏ
Học bài đi
Thiên đường không dành cho những kẻ dại dột đâu.
Thủa nào cô nhỉ
Em đã ước rằng
Cô sẽ là
Mãi mãi
Của riêng em!
(Thơ của Nghĩa)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét