Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

"Vì mình xa nhau nên em chưa thấy xuân về đấy thôi"



 Tôi thường đón xuân về với một tâm trạng lộn xộn, ngổn ngang. Vui đó rồi buồn đó. Năm nào cũng vậy, lúc xong xuôi mọi việc sẽ ra đứng trước hồ, trong gió đầm đìa tôi luôn cảm giác mình mất đi một cái gì đó không rõ ràng, không giải thích được… Tôi lặng lẽ ăn, lặng lẽ nói, lặng lẽ cười, lặng lẽ khi ngày bắt đầu rớt xuống. Rồi sớm mai, tôi phải giả vờ mạnh mẽ vì không muốn ai nhìn thấy mình yếu đuối. Giả vờ vui vẻ vì không muốn ai nhìn thấy mình cô đơn. Giả vờ hạnh phúc vì không muốn ai nhìn thấy mình đau khổ. Giả vờ tươi cười vì không muốn ai nhìn thấy mình rơi nước mắt. Giả vờ thoải mái vì không muốn ai nhìn thấy mình chật vật… Người ta có thể dễ dàng che dấu những nỗi buồn sau khuôn mặt giả vờ như thế. Nhưng còn những nỗi nhớ trong sâu thẳm trái tim, tôi sẽ giấu nó vào đâu ?!. Những ngày ấy, trái đất đối với tôi sẽ luôn ở trong trạng thái sẵn sàng đổ ập xuống, người thì sống nhăn còn trái tim thì bẹp dí. Mọi thứ đều rất tốt, giả vờ cũng rất tốt… Cuộc sống đôi khi lại là thứ hời hợt đến đau lòng.
Tôi sẽ đếm từng ngày xa anh bằng những khoảnh khắc tôi hy vọng thời gian ngừng trôi mãi mãi. Đó là khi lặng yên nhìn ngắm anh đang làm việc, thấy rõ được quyết tâm theo đuổi hoài bão của anh. Đó là khi anh trầm ngâm hút thuốc, đuôi mắt khẽ nheo nheo đầy lôi cuốn. Tôi đã từng hy vọng bản thân biến thành điếu thuốc giữa đôi môi anh, bởi dường như không khi nào anh rời khỏi nó. Đó là khi anh ở gần bên tôi, rất gần như thế, lưu luyến không rời… Hạnh phúc đôi khi giản đơn lắm, từ khi nào đã kí gửi nơi anh. Chỉ cần ở bên anh, chạm vào anh, yêu anh, nói chuyện cùng anh, nhìn thấy nụ cười ấm áp của anh, khóe miệng tôi cũng sẽ bất giác cong lên thành nụ cười rạng rỡ.
Tôi thường đếm đến chín trăm chín mươi chín lần nỗi nhớ, rồi tự nhủ nếu đếm đến một nghìn lần thì sẽ đỡ nhớ anh. Nhưng, gần 7 mùa xuân qua, tôi đã đếm biết bao nhiêu lần chín trăm chín mươi chín, vẫn không có cách nào đếm đến một nghìn! Để rồi sau đó tôi mới biết, trên thế giới này có 1 người, dù thời gian anh ấy thuộc về bạn hoàn toàn ngắn ngủi, nhưng khi muốn quên đi, bạn phải dùng đến thời gian là cả cuộc đời.

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

"Rồi sau đó..." (Part 20)



… Vậy đấy, mỗi con người là một ốc đảo cô đơn giữa ngổn ngang những ước vọng của đời mình. Âm thầm kỳ vọng, âm thầm hụt hẫng và ngày càng chìm sâu…
Chiều thứ sáu, Trưởng phòng bận họp nhờ tôi lên khối văn phòng cơ quan quản lý cấp trên làm công tác ngoại giao. Không còn ai để rủ đi cùng mình nữa, tôi đành một mình đi, mang theo kinh phí và lỉnh kỉnh vài ba cuốn lịch cho năm mới để chúc mừng. Khả năng xác định hướng kém lại có dịp phát huy, tôi đi đúng một vòng thấy mình quay về chỗ cũ, hỏi thăm lần hồi rồi cũng tới nơi. Bước lên cầu thang, trước mặt tôi là sếp Tổng, chợt nghe bối rối và chút gì đó như sợ hãi trong lòng, tôi cố gắng mỉm cười chào ông ấy. Ông dừng lại chờ tôi cùng bước tiếp, nhìn sang, ở cự ly gần như thế ông thản nhiên nói: “Tôi thích em”.
Bị làm cho bất ngờ, tôi có xu hướng muốn chạy ngược về phía dưới cầu thang mà trốn tránh, có lẽ là thế nên một cuốn lịch trên tay tôi rơi xuống, lăn đến chân ông. Cúi xuống nhặt cuốn lịch lên, ông đưa cho tôi rồi nói tiếp: “Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi đã thích em, tôi hiểu vì sao người cũ say đắm vẻ đẹp này, vẻ đẹp yêu kiều nữ tính rất đàn bà ấy”.
Có sự trốn tránh nào sẽ giải thoát tâm khỏi sự sợ hãi? Không phải sao, mọi hành động trốn chạy đều nuôi dưỡng cái sợ!. Dũng cảm không có nghĩa là không có sợ hãi , mà chính là trong nỗi sợ ta đứng lên và đối mặt với bóng tối bên trong mình. Tôi bỗng nhiên bình thản nhìn ông nói: “Em nghĩ, tình cảm và những lời nói của anh không phù hợp với em. Chúc anh mạnh khỏe nhân dịp đầu năm mới, chào anh.”
“Còn rất nhiều thời gian, rất nhiều N ạ!” - Tiếng của ông vẫn rõ ràng sau lưng, khi tôi mở cửa bước vào khối văn phòng…
Trên đường trở về sau đó, trong tôi là một mớ hỗn loạn. Thích ư?, thích có lúc là trò tiêu khiển của những trái tim rỗng rảnh rỗi. Không cần biết đúng hay sai, thành thật hay dối trá. Khổ thân nhất cho đối tượng khi phải nghe trực tiếp người ta nói là luôn phải tự nhủ: “Không được sợ hãi, không được sợ hãi”!
Tôi run run cầm điện thoại lên và gọi cho anh, chỉ muốn nghe thấy tiếng anh, phải nghe thấy tiếng anh thì mới cam lòng, chỉ cần anh sẵn lòng ở đó…
Một hồi chuông, hai hồi chuông… Tôi nghe thấy tiếng anh, chỉ muốn bay vào lòng anh ngay lúc ấy, áp gương mặt vào vùng ngực người đàn ông tôi yêu tha thiết. Để rồi như ai đó nói: “Vĩnh viễn có xa không? Rất gần, gần trong gang tấc”.
Vậy thì, một ngày nào đó, ngày mà thái dương sắp tan biến, mặt biển im lìm phẳng lặng, em sẽ ở cuối thế giới, đợi anh tìm được em, để tình yêu có một gia đình, để tình yêu không còn lưu lạc nữa. Bởi, hạnh phúc của em chính là được ở cùng bên anh, thức dậy cùng anh…

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Mãi mãi



 Đôi khi, cứ lặng yên ngồi bên anh thôi, cũng có thể khiến tôi liên tưởng đến hai từ "mãi mãi". Không cần biết thế giới xung quanh có bao nhiêu người, trong trái tim tôi chỉ có hình bóng của anh. Những khoảnh khắc đẹp đẽ đó, từng giây, từng phút, từng giờ… lòng tham của tôi không ngừng lớn dần lên cùng năm tháng… đến nỗi cả đời ở bên cạnh anh cũng vĩnh viễn là không đủ.
Mãi mãi, là khi yêu đến không thể yêu hơn, một ai đó, thực lòng. Mãi mãi, là khi sẵn sàng trao cho ai đó một thứ của bản thân, thứ mà tôi biết chắc anh có đầy đủ khả năng để làm nó hạnh phúc hay tan nát, đó là trái tim. Mãi mãi, là đêm đêm mỗi khi nhắm mắt, vẫn thấy mình là cô dâu xinh đẹp và dịu dàng, sánh bước bên anh. Mãi mãi, là âm thầm ao ước được chăm sóc anh mỗi ngày, xoa dịu dùm anh những nhọc nhằn cuộc sống, rúc đầu vào ngực anh hằng đêm mà thủ thỉ: “Em yêu Anh”.
Nếu như, nếu như, nếu như... dù có nói bao nhiêu lần chăng nữa cũng chẳng thể đổi lấy một lần cơ hội được làm lại. Nếu như và nếu như, vĩnh viễn không bao giờ thành hiện thực. Đến trước hay đến sau, thật buồn khi đó là sự sắp đặt của số mệnh, để rồi có nhiều lúc trong cuộc đời, khi nỗi buồn làm tan vỡ trái tim, vẫn yêu anh tới từng mảnh vụn, bởi những thời khắc tươi đẹp nhất trong cuộc đời, những thời khắc có thể mỉm cười mà không phải lo âu bất kỳ điều gì hết, là những thời khắc bên anh, có thể nhìn nhau chẳng nói gì, cũng chẳng cần thêm lời ước hẹn, nhưng từ trái tim mãnh liệt truyền ra thứ cảm xúc bình yên khó tả, đó là yêu thương, là hạnh phúc khó cầu. Chúng ta yêu nhau, đó chính là ước hẹn rồi, phải không anh?