Anh thương này! Anh có biết rằng em có nhiều cách để đón nhận một buổi sớm mai, nhưng em thích
nhất khoảnh khắc mình từ trong căn phòng kín, hé mở cánh cửa để cho những gì
dịu dàng nhất ùa về và khẽ gọi: “Ngày ơi!”
Nắng vẫn là nắng ấy thôi, mưa vẫn là mưa
của bao đêm nhung nhớ, nhưng có phải khi hồn em nắng đã phủ đầy, em không còn
thấy mình lẻ loi trong nắng, không còn thấy mình cô đơn trong cái chộn rộn quẫy
mình của vạn vật, giữ mạch sống suốt cả bốn mùa. Em biết rằng, cuộc sống là
không hoàn hảo những không có nghĩa là nó không tươi đẹp.
Anh thương này! Em tin một tình yêu lớn
luôn bắt nguồn từ vạn điều giản dị. Là khi nhìn thấy người trong lòng của mình đợi
chờ ở đấy, một buổi tối mùa hè ngọt ngào, lặng thầm chia sẻ những muộn phiền,
mùi người đàn ông mình yêu… Cuộc sống là vô định giữa buồn thương mất mát và bù
đắp định mệnh. Anh gieo vào hồn em cảm xúc thương yêu kỳ lạ và cũng là người
khiến thế giới của em trở nên bừng sáng chỉ đơn giản bằng một dòng tin nhắn:
“Anh yêu em”.
Anh thương này! Cảm xúc xao xuyến trong em
như một đứa trẻ ương bướng, gan lì, và khó bảo. Nó nhất định không chịu từ bỏ
những ngọt ngào thương thiết ấy, nhất định không chịu từ bỏ những ký ức vẫn còn
ấm áp như rượu vang Monteverdi được ủ bởi nho thẫm màu dòng Pinot Noir trong những thùng gỗ sồi… Nếm một chút
ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh lòng tham không đáy,
sẽ liên tưởng tới hai từ “'vĩnh viễn”.
Anh thương này! Mỗi khi anh có những muộn
phiền, em vẫn luôn ở đây, cả một vùng ký ức nhẫn nại đợi chờ anh.




.jpg)
