Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Gom nắng cho Anh



 Anh thương này! Anh có biết rằng em có nhiều cách để đón nhận một buổi sớm mai, nhưng em thích nhất khoảnh khắc mình từ trong căn phòng kín, hé mở cánh cửa để cho những gì dịu dàng nhất ùa về và khẽ gọi: “Ngày ơi!”
Nắng vẫn là nắng ấy thôi, mưa vẫn là mưa của bao đêm nhung nhớ, nhưng có phải khi hồn em nắng đã phủ đầy, em không còn thấy mình lẻ loi trong nắng, không còn thấy mình cô đơn trong cái chộn rộn quẫy mình của vạn vật, giữ mạch sống suốt cả bốn mùa. Em biết rằng, cuộc sống là không hoàn hảo những không có nghĩa là nó không tươi đẹp.
Anh thương này! Em tin một tình yêu lớn luôn bắt nguồn từ vạn điều giản dị. Là khi nhìn thấy người trong lòng của mình đợi chờ ở đấy, một buổi tối mùa hè ngọt ngào, lặng thầm chia sẻ những muộn phiền, mùi người đàn ông mình yêu… Cuộc sống là vô định giữa buồn thương mất mát và bù đắp định mệnh. Anh gieo vào hồn em cảm xúc thương yêu kỳ lạ và cũng là người khiến thế giới của em trở nên bừng sáng chỉ đơn giản bằng một dòng tin nhắn: “Anh yêu em”.
Anh thương này! Cảm xúc xao xuyến trong em như một đứa trẻ ương bướng, gan lì, và khó bảo. Nó nhất định không chịu từ bỏ những ngọt ngào thương thiết ấy, nhất định không chịu từ bỏ những ký ức vẫn còn ấm áp như rượu vang Monteverdi được ủ bởi nho thẫm màu dòng Pinot Noir trong những thùng gỗ sồi… Nếm một chút ngọt ngào rồi, sẽ bất giác càng muốn nhiều hơn, sẽ nảy sinh lòng tham không đáy, sẽ liên tưởng tới hai từ “'vĩnh viễn”.
Anh thương này! Mỗi khi anh có những muộn phiền, em vẫn luôn ở đây, cả một vùng ký ức nhẫn nại đợi chờ anh.

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Ngày… tháng… năm



 Đêm
Có ai đó từng nói rằng đôi khi bạn mất ngủ bởi vì lúc đó bạn đang mải miết lang thang trong giấc mơ của ai đó... Đêm trăng 14, nghiêng xuống mù sương, buông lơi cùng gió. Tôi đã không sao chợp mắt được dù chỉ là một chút, thầm hỏi mình có đang mải miết lang thang trong giấc mơ anh, lang thang trên cầu Trường Tiền sáu vài mươi hai nhịp, trên dòng Hương Giang xa xôi lắm con đò, ngơ ngẩn nghe câu hò lưu luyến… Tôi chờ đợi tin nhắn hồi âm, chờ mãi mà không thấy. Đêm buồn thiu, chậm rãi chờ ngày đến muộn, những ngón tay vẫn run lên rất khẽ mỗi lần chúng chạm vào điện thoại…
 Sáng
Tuần mới bắt đầu, mùa hè rộn rã, tôi sợ nỗi cô đơn trong một ngày đầy nắng khi tôi bước ra đường vô thức và lớ ngớ trong những lạc hướng của chính mình. Tôi bé nhỏ và lọt thỏm giữa dòng người qua lại, giữa ánh nắng rót xuống như mật ong nhưng không khiến lòng tôi ngọt lịm. Tôi nhớ một vùng ngực rộng và cử chỉ mênh mang như thể gánh cả bình yên. Tôi nhớ dòng tin nhắn: “Anh đây, ngủ ngon em nhé!”. Tôi nhớ lớp bọt sữa trắng tinh khôi và mềm mịn của tách Capuchino ấm nóng… Anh, vẫn chưa về!!!
Điện thoại đổ chuông báo tin nhắn đến. Ngỡ là anh. Tôi dừng lại ngay giữa hành lang nối tòa nhà này với tòa nhà phía bên kia sau khi rời cuộc họp - “Cái dáng vẻ vừa dịu dàng vừa kiêu hãnh ấy, giọng nói vừa nhỏ nhẹ vừa tự tin ấy, đôi mắt lúc nào cũng loang nước sau hàng mi dài cong vút ấy, như thể sau ánh mắt em là một khoảng không bí ẩn, và nhất định không có tôi trong đó!?” – Tôi không hồi âm lại, vẫn giữ thái độ lạnh giá của mình, đơn giản bởi vì không hề, hoàn toàn không hề muốn chạm vào chúng…
Trưa
Tôi ngồi uống trà trong phòng một mình với kẹo sô cô la nhân hạt dẻ anh mang đến từ hôm trước. Viết những dòng này. Nhưng đôi khi từ ngữ, cũng chỉ là một cuộc kiếm tìm. Bạn có thể mượn nó để vỗ về nỗi cô đơn hay hong khô một nỗi buồn.. Thời gian trôi qua, bạn vẫn chỉ còn lại một mình, trong một góc như thế, lặng lẽ đợi anh, âm thầm đợi anh… Anh, vẫn chưa về!!!
“Anh, em có thể yếu đuối… là tất cả những gì mà em muốn. Ở trong vòng tay anh. Ngay khi anh trở về. Được không?”

Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

"Rồi sau đó..." (Part 21)



Buổi sáng hôm ấy, bầu trời khoác lên chiếc áo màu xanh. Đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm thấy mùa hè đã ở rất cận kề. Tôi đã từng cố hình dung màu xanh thế nào được gọi là màu xanh hy vọng, đã từng ao ước mình có một cuộc hò hẹn lãng mạn nhất trong cuộc đời trong chiếc váy lụa màu xanh. Phải rồi, giá có thể gom những áng mây trời xanh biếc ấy may thành chiếc váy lụa dài màu xanh hy vọng, hò hẹn với anh, hò hẹn với anh…
Những đám mây trời ở quá xa. Nên là giấc mơ - dẫu có thiết tha cũng chưa thành hiện thực. Tôi vẫn tìm hoài màu xanh ấy, xanh như một niềm tin ở trong lòng vừa gieo xuống, gieo xuống những thương thiết, an yên…
Tôi không biết có bao nhiêu cách để bắt đầu say đắm một ai đó. Cũng không biết có bao nhiêu nguyên nhân để người này vô tình gắn với quá khứ của người kia rồi chẳng thể nào vượt qua được sự sắp đặt của định mệnh. Tình yêu của người thứ ba, luôn tồn tại trong lồng ngực, cứ nhói buốt mãi không thôi.
Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi trước anh, rất gần, gần trong gang tấc. Trong quá khứ tôi chưa từng biết thế nào là sự mê hoặc đúng nghĩa của đàn ông, cho tới khi gặp anh; Thỉnh thoảng chăm chú nhìn anh, quan sát nhất cử nhất động của anh, sau đó lại khẽ khàng quay đi, sợ bị anh nhìn thấy ánh mắt luôn bán đứng thế giới nội tâm của mình. Tôi nhớ về buổi tối cùng đi trên một con đường với người phụ nữ được định sẵn ở bên anh, thấy bơ vơ và cô đơn như viên đá cuội dưới lòng sông trong vắt, thấy như trẻ nhỏ tìm được nơi nương tựa mà vẫn cứ lạc loài. Cảm xúc như là một loại phản ứng hư vô của cơ thể, có đắng bờ môi và hoen ướt mi không, khi giả vờ kiên cường, không dám nói ra, không dám nói ra, rằng: Em đã nhớ đến vô cùng. Thật kì lạ cái cách một người trước đây hoàn toàn xa lạ, rồi bỗng một ngày trở thành cả thế giới. Cuộc đời này, mênh mang là do vậy…
Tôi nép vào ngực anh, vùi mặt vào ngực anh, vĩnh viễn không muốn rời khỏi vòng tay ấy, vòng tay đang ôm tôi trong lòng với tha thiết yêu thương. Thời gian là thứ im lặng nhất và cũng là thứ chuyên chế vô lý nhất. Từ trước đến nay, lúc muốn nó trôi đi thì nó không trôi đi, lúc muốn nó dừng lại thì nó không dừng lại. Tôi tự nhủ thầm: “Ngoan nào, để cho anh làm việc”, rồi khẽ ngước lên, đón lấy đôi môi ấm áp của anh, một chút kiên cường còn sót lại cũng đành nát vụn, muốn nói với anh: “Em yêu anh đến thắt ngực, anh có biết không?”.
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời khoác lên chiếc áo màu xanh yêu thương, sâu thẳm…