Buổi sáng hôm ấy, bầu trời khoác lên chiếc
áo màu xanh. Đưa tay ra ngoài cửa sổ, cảm thấy mùa hè đã ở rất cận kề. Tôi đã
từng cố hình dung màu xanh thế nào được gọi là màu xanh hy vọng, đã từng ao ước
mình có một cuộc hò hẹn lãng mạn nhất trong cuộc đời trong chiếc váy lụa màu
xanh. Phải rồi, giá có thể gom những áng mây trời xanh biếc ấy may thành chiếc
váy lụa dài màu xanh hy vọng, hò hẹn với anh, hò hẹn với anh…
Những đám mây trời ở quá xa. Nên là giấc mơ
- dẫu có thiết tha cũng chưa thành hiện thực. Tôi vẫn tìm hoài màu xanh ấy, xanh
như một niềm tin ở trong lòng vừa gieo xuống, gieo xuống những thương thiết, an
yên…
Tôi không biết có bao nhiêu cách để bắt đầu
say đắm một ai đó. Cũng không biết có bao nhiêu nguyên nhân để người này vô
tình gắn với quá khứ của người kia rồi chẳng thể nào vượt qua được sự sắp đặt
của định mệnh. Tình yêu của người thứ ba, luôn tồn tại trong lồng ngực, cứ nhói
buốt mãi không thôi.
Buổi sáng hôm ấy, tôi ngồi trước anh, rất
gần, gần trong gang tấc. Trong quá khứ tôi chưa từng biết thế nào là sự mê hoặc
đúng nghĩa của đàn ông, cho tới khi gặp anh; Thỉnh thoảng chăm chú nhìn anh,
quan sát nhất cử nhất động của anh, sau đó lại khẽ khàng quay đi, sợ bị anh
nhìn thấy ánh mắt luôn bán đứng thế giới nội tâm của mình. Tôi nhớ về buổi tối
cùng đi trên một con đường với người phụ nữ được định sẵn ở bên anh, thấy bơ vơ
và cô đơn như viên đá cuội dưới lòng sông trong vắt, thấy như trẻ nhỏ tìm được nơi
nương tựa mà vẫn cứ lạc loài. Cảm xúc như là một loại phản ứng hư vô của cơ
thể, có đắng bờ môi và hoen ướt mi không, khi giả vờ kiên cường, không dám nói
ra, không dám nói ra, rằng: Em đã nhớ đến vô cùng. Thật kì lạ cái cách một
người trước đây hoàn toàn xa lạ, rồi bỗng một ngày trở thành cả thế giới. Cuộc đời
này, mênh mang là do vậy…
Tôi nép vào ngực anh, vùi mặt vào ngực anh,
vĩnh viễn không muốn rời khỏi vòng tay ấy, vòng tay đang ôm tôi trong lòng với
tha thiết yêu thương. Thời gian là thứ im lặng nhất và cũng là thứ chuyên chế
vô lý nhất. Từ trước đến nay, lúc muốn nó trôi đi thì nó không trôi đi, lúc
muốn nó dừng lại thì nó không dừng lại. Tôi tự nhủ thầm: “Ngoan nào, để cho anh
làm việc”, rồi khẽ ngước lên, đón lấy đôi môi ấm áp của anh, một chút kiên
cường còn sót lại cũng đành nát vụn, muốn nói với anh: “Em yêu anh đến thắt
ngực, anh có biết không?”.
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời khoác lên chiếc
áo màu xanh yêu thương, sâu thẳm…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét