Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Gửi thương yêu!



 Anh ah, có người nói với em, một ngày nào đó, tình yêu anh dành cho em sẽ hóa thành xưa cũ.
Lời nói thốt lên trong lúc vô tình, thốt lên trong lúc trái tim em không cứng rắn gì cho lắm. Có một sự tủi thân rất nhẹ phủ lên tâm hồn, như những giọt mưa rơi trong một đêm lặng gió.
Họ nói: “Xung quanh anh có biết bao người. Họ có tất cả những thứ mà phụ nữ chúng ta cần, phục sức đắt tiền sang trọng, vẻ ngoài xinh đẹp sành điệu, cực kỳ khéo léo trong giao tiếp xã giao…”
Em chống chế: “Anh không phải là người cần và muốn tất cả những điều như thế”, rồi đóng ngôn ngữ của mình, đóng tim mình lại, trốn kỹ bên trong chính bản thân em…
Anh ah, Có một em gái từng nắm lấy bàn tay em và nói: “ Chị biết không, là phụ nữ, thật khó có thể thừa nhận mình bị quyến rũ bởi một ai cùng giới. Nhưng mà, chị là một người đặc biệt, xinh đẹp, dịu dàng và thanh lịch từ tận trong tâm hồn…”. 
Em bỗng nhớ đến nao lòng ánh mắt của anh dành cho em rồi nói: “Em mặc gì trông cũng đài các” - lời nói ngắn gọn thôi mà sao em thấy hết được giá trị của mình trong trái tim anh. Em nhớ đến nao lòng cánh tay anh, luôn ôm trọn lấy em khi anh đang ngủ, nhớ đến nao lòng vùng ngực rộng lớn mà ầm áp, bao bọc chở che em. Em nhớ anh, luôn nhớ anh.
Anh ah, có thể nào không?, một ngày nào đó, những ấm áp chở che ấy không dành cho em nữa???

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

The letters



Ivy
Ivy, em đã quên chị rồi, vứt bỏ chị ra khỏi trái tim em. Thật khôi hài khi nói quên và vứt bỏ, vậy mà em lại đang ngồi đây gõ những dòng thư gửi chị, từ Saint Petersburg, thành phố của những đêm trắng.
Em gặp Sếp của chị tại hội thảo, chắc hẳn chị đã biết sau khi hết nhiệm kỳ ông ấy được viện hàn lâm mời về làm việc. Hai kẻ cô đơn này đã có một đêm lang thang trên những cây cầu, bến cảng và dọc bờ sông Neva… Trong suốt câu chuyện của em và ông ấy, dọc chiều dài bờ sông là hình ảnh về một cô gái, cô gái mà ông bắt đầu với em bằng một câu hỏi: “Cậu có nhớ cô gái bị chảy máu cam trong lần hội thảo về hệ thống phao trôi tại thềm lục địa Việt Nam mà cậu tham gia?”…
Ivy, tai em đã nóng lên, em có gì về chị để mà ghen tuông chứ?. Em thọc tay sâu hơn vào túi áo, nhún vai: “Tôi nhớ ông và một vài người nữa kéo ghế rất nhanh rời khỏi chỗ ngồi, cô ấy đứng lên, với một cử chỉ không thể lịch lãm hơn đưa tay ngăn ông lại, sau đó xin phép về phòng”.
“Kip, cậu không có ý mời tôi đấu súng như Pushkin mời Dantes đấy chứ?. Tôi biết cậu mến cô ấy, ấn tượng về cô ấy dù chỉ gặp cô ấy trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Trên đời luôn có một người cậu gặp rồi sẽ cảm thấy không thể dứt bỏ, dẫu cho là đơn phương, là chìm đắm trong thứ cảm giác khi nhìn ngắm người ấy. Mà, ánh mắt của họ, không bao giờ hướng về phía ta” - Ông nói.
Em tiếp tục châm chích: “Danh tiếng, quyền lực và giàu có như ông không sở hữu nổi đóa bách hợp đó sao?”
Ông ấy hít thật sâu, kéo cao cổ áo: “Đời mệt mỏi quá, ai cũng đang cố gắng sống cho trọn vẹn trước khi những thứ bất an đổ ập đến mình. Danh tiếng, quyền lực và giàu có thì có lợi ích gì? Có thể cùng cậu ngủ không? Làm đàn ông nếu cả đời không ôm được người phụ nữ mình yêu cùng ngủ, Được cả thế giới ngưỡng mộ cũng là cái gì?”

PS: Ivy, cuối tuần mới kết thúc ở đây, em sẽ trở về ngôi nhà gỗ của mình ở Maine. Táo trong vườn nhà chín đỏ rụng khắp nơi rồi. Em đã hủy hôn ước của mình cách đây 2 tháng!...

Hãy trả lời thư em

Thân

-------------------------------------------------------------

Kip

Ngày hôm qua chị ở bên anh ấy, áp gương mặt mình vào gương mặt cương nghị và từng trải của anh. Ánh mắt anh sâu thẳm, có những sự thay đổi, không cần chị phải nói ra, anh ấy cũng có thể nhìn thấu.
Ai đó đã nói thế nào là một lòng một dạ?
Chính là cho dù không lựa chọn, kết quả vẫn là anh.
Nếu như có lựa chọn, đáp án vẫn là anh.
Có anh rồi, thì sẽ không chọn ai khác.
Thân

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

Rất Huế



Bao nhiêu năm rồi, sao không thể quen với cảm giác một mình trong thành phố mỗi lúc vắng anh, không thể buộc trái tim mình thôi ngơ ngác và lơ lửng, biết bao lần như thế, ngôn ngữ cuối cùng lại giống như một liệu pháp có khả năng khả năng xoa dịu sự tủi thân rất nhẹ, ở trong lòng…
Trưa vắng ngoài hiên, nhắm mắt lại cố gắng để mường tượng thấy mình, cô gái nhỏ mặc áo dài màu tím, lang thang cùng anh trong thành nội. Những con đường anh đưa em đến, sẽ giữ lại dùm em trái tim bình an và những dấu chân ngoan, sẽ  giữ lại dùm em những xao xuyến lứa đôi của một chiều hoàng hôn biêng biếc khói, chốn kinh thành.
Em sẽ hát cho anh nghe bài “Rất Huế”, bài hát mà em từng đoạt giải nhất trong một cuộc thi năm em 18 tuổi. Giám khảo ngày đó đã nói rằng thấy trọn vẹn hình bóng em trong đó, dẫu cho em không phải là người con gái được sinh ra ở đất kinh kỳ. Sẽ giữ mãi tóc thề, hiền ngoan và khuê các, sẽ nhìn anh bằng đôi mắt trong như ngọc, sẽ hôn anh bằng hơi thở thật mềm, như tấm lụa thấm đẫm khói sương…
Vậy mà, em vẫn không thể hình dung được tâm trạng mà em chưa từng nếm trải, cũng như em không thể biết chính xác cảm giác của người đi dạo giữa những con đường thơ, đi dạo giữa không gian trầm mặc của đền đài, cung điện, bởi em chưa bao giờ được đặt chân đến Huế, dẫu cho có ngoan cố và dai dẳng nắm lấy giấc mơ và kéo lại phía mình. Mở mắt ra, trước mặt em chỉ là con chim sẻ co cụm đôi cánh nhỏ, buồn hiu nhìn vạt cỏ ngả nghiêng.
Em bỗng nhớ giáo đường mùa Noel năm ấy, em chọn chiếc áo tím khoác lên mình, dạo bước trong thương yêu nhẹ và sâu như mạch suối ngầm trong lòng đất, ai đó đều ở trong tim đối phương, se sẽ cầu nguyện những bình yên, những vĩnh hằng…