Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Thủa nào em nhỉ!?



Thủa nào cô nhỉ?
Mắt cô tròn đen buồn ngơ ngác
Bước vào lớp em
Em giữ lại thời thanh xuân kiêu hãnh
Bằng nét chì phác họa vào trong vở
Gương mặt cô
Và nỗi niềm sâu kín của em

Thủa nào cô nhỉ?
Bàn tay cô những ngón trắng thon dài
Trong như những bông mua trên đồi vắng
Đặt lên bàn tay em
Dạy em cách làm quen môn công nghệ
Em đã ước ao
Phút giây ấy kéo dài mãi mãi

Thủa nào cô nhỉ?
Em mải nhìn môi cô
Không chịu học bài
Cô bước xuống giở sang trang vở
Chỉ có hình cô trên trang giấy trắng
Dòng chữ nắn nót em ghi…
Cô nghiêng đầu bên tai em nói nhỏ
Học bài đi
Thiên đường không dành cho những kẻ dại dột đâu.

Thủa nào cô nhỉ
Em đã ước rằng
Cô sẽ là
Mãi mãi
Của riêng em!
(Thơ của Nghĩa)

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Những điều tốt đẹp



Gần nửa tháng rồi, cơn cảm cúm lúc chuyển mùa dai dẳng. Trà gừng, bột quế, mật ong thay thuốc kháng sinh. Mẹ gọi điện mắng mình ngược đãi bản thân. Đêm ngây ngấy sốt thường mơ những giấc mơ màu đỏ, con bé ngã sõng xoài trên đường làng trưa vắng, nắng miền Trung thiêu đốt, chiếc quần đùi màu đỏ, những vệt máu loang trên hòn đá khô queo. “Sống có nghĩa là phải biết tồn tại ngay cả khi con cảm thấy mình không sao sống nổi. Tặng con gái yêu của bố nhân dịp sinh nhật con tròn 10 tuổi”. Bố viết lời đề tặng lên cuốn“Nanh trắng” của Jack London. Con bé mê man không sao bò dậy được. Thấy mình không sống được. Ngất đi.
Tỉnh dậy. Trán rịn mồ hồi. Cô ấy cấu vào lòng bàn tay. Chỉ là giấc mơ thôi. Lại là giấc mơ ấy. Giấc mơ ám ảnh từ khi cô còn nhỏ. Cho đến giờ lúc ngủ vẫn giật mình. Bên anh, cho dù anh có ngủ say đến mấy, cũng sẽ ôm cô thật chặt vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng, dỗ dành an ủi.  
Cha bảo “Hãy nhắm mắt lại và nghĩ về những điều tốt đẹp”. Nên, cô ấy bắt đầu đếm những điều tốt đẹp, đã từng đến với cô ấy trong cuộc đời này…
Là khi năn nỉ bố đến méo xẹo cái mồm để bố không cam lòng mà cho nuôi con chó nhỏ ốm đau ai vứt ở vệ đường bố đón về mỗi chiều tan học. Xin bố tiền mua thuốc B1 và hộp sữa đặc rồi bắt chước ông pha nước muối rửa mắt mũi, cho nó uống thuốc và sữa hàng ngày. Nhìn thấy nó khỏe mạnh, lớn lên, bắng nhắng và chỉ theo con.
Là khi được bố đưa đến trường ngồi trong góc bàn làm việc của bố chơi với bộ êke, thước kẻ đủ hình thù chờ đến lúc bố dạy xong thế nào cũng mua cho cây kem mút ở căn tin trường bố. Hồi đó con luôn nghĩ cây kem mút trong căn tin trường bố là thứ ngon nhất trên đời.
Là khi nhìn thấy bài thơ mẹ viết về con trong quyển sách khổng lồ, tuyển tập Thơ Việt Nam đương đại, chữ nghiêng nghiêng: “… Bên này lặng lẽ dòng sông. Chảy nghiêng hết cả nỗi lòng về con”.
Là khi ngoại lom khom bên giếng vừa gội đầu cho vừa nói, có dòng máu cung đình chảy trong huyết quản, ráng giữ lấy cái thần thái và khí chất đó nghe con. Nghiêng đầu, nước chảy vào tai ù đặc, thần thái và khí chất là gì vậy ngoại. Ngoại cười, hàm răng đen óng ánh, hỏi mẹ con.
Là khi đêm xuống mưa rơi nằm bên em chợt nghe em khóc thút tha thút thít. Xoay người lại hỏi em có sao không. Em bảo hồi chiều em vùi xuống mảnh vườn trước ngõ hai cái kẹo, chờ mọc lên thành cây tặng chị. Giờ mưa to thế này chắc là tan hết kẹo của em.
Là lần đầu tiên nghe thấy tiếng anh. Lần đầu tiên nhìn thấy anh. Lần đầu tiên trong 20 giây vừa can đảm vừa run rẩy, nhắn tin cho anh. Lần đầu tiên anh nhìn em theo cách mà tất cả phụ nữ đều mong muốn được nhìn bởi người đàn ông của riêng mình. Lần đầu tiên nghe anh nói anh chưa từng yêu ai như thế, rồi ngậm chặt một bờ môi em, anh giữ cho đến khi cơn nức nở trong em lắng xuống, rồi mới hôn lên chiếc môi kia. Thật khẽ. Thật êm đềm. Lần đầu tiên… Tất cả những lần đầu tiên ấy…
Là khi nhìn đôi bàn tay anh, với em chúng có ngôn ngữ riêng dẫu không nói được thành lời. Lúc anh làm việc, đôi tay ấy đầy lo toan trách nhiệm. Lúc anh gọt quả cho em ăn, đưa sữa cho em uống, dịu dàng buộc nơ áo cho em, đôi tay ấy chằm bẵm, yêu thương. Lúc anh ôm em vào lòng, tất cả thế giới của em ở đó. Em thấy mình quan trọng, không cần biết chúng mình đi đến đâu, nhưng em sẽ là một đường chỉ, nằm vĩnh viễn trên tay anh. Anh đã biết vì sao, em thường hôn lên tay anh rồi chứ?
Là khi em được anh đưa đi đâu đó, nhõng nhẽo nằm gối đầu vào lòng anh lúc anh lái xe, nghe anh nói: “Em mệt thì ngủ đi một lát”.
Là khi anh tạm biệt rồi chờ đợi đón em về sau chuyến đi công tác, sân bay đông người, em chỉ thấy một mình anh.
Là khi trả lời chất vấn 5 câu hỏi của đồng nghiệp quốc tế, em đã trả lời xuất sắc 3 câu (3 câu này đều do anh hướng dẫn từ lúc ở nhà). Cùng với cách diễn đạt nhẹ nhàng, em được Roni - ngài chủ tịch có tiếng là vô cùng nghiêm khắc và khó tính trong ngành khoa học nhận xét trước mọi người: “Cô ấy biết cách biến những vấn đề khô cứng trở nên dịu dàng như nước”.
Những điều tốt đẹp… từng chút từng chút một ở lại trong cuộc đời em. Mãi mãi

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Tôi đã làm gì ngày hôm ấy





Có cách nào để ngăn nỗi nhớ đừng lan ra, lan ra như cơn cảm cúm lúc chuyển mùa dai dẳng, trái tim nghiêng đến mức chênh vênh, cả không gian chỉ phủ bởi một bóng hình? Có cách nào để ngăn nỗi nhớ ấy lại không?
Rồi có cách nào để gom vào nỗi nhớ, nhào hết nỗi nhớ thành những chiếc bánh đủ hình thù? Và ăn hết chúng? Có cách nào không?
Tôi đã sắp xếp thật gọn gàng chồng tài liệu trên bàn làm việc, cần mẫn lau từng vật trang trí nhỏ, lau máy tính, lau nhà. Tôi làm tất thảy những việc ấy một cách rất dịu dàng, để chúng có thể kéo tôi về hiện thực. Nhưng Anh. Chỉ có hình bóng của Anh. Và ngày không có nắng. Tôi tủi thân. Rất đàn bà. Cái kiểu tủi thân này. Chỉ vì tự dưng so sánh khoảng cách từ Thượng Hải với nơi tôi đang đứng đương nhiên sẽ xa hơn gấp mấy lần khoảng cách giữa nơi tôi đang đứng và nơi anh đến bây giờ. Vậy mà sao, những ngày anh ở Thượng Hải xa là thế, vẫn thấy gần gũi vì những cuộc điện thoại của anh, vẫn được nghe thấy giọng nói của anh. Chỉ vì ước ao giá mà mình được ở cùng anh nơi ấy, mà không, dẫu chỉ là đứng từ xa nhìn lại thấy anh cười cũng được, chỉ là đứng từ xa nhìn lại thấy anh đang hút thuốc, hít vào rồi thở ra một hơi thật dài, cho làn khói ấy bay lên, tan vào trong gió. Những vẩn vơ đó, tôi không thể ngăn mình khi trái tim trở nên bất trị không sao điều khiển được. Một cách tự nhiên, tôi muốn được nói với anh thật giản dị, chân thành, nếu không, tôi thấy mình tội lắm. Bởi tôi đã nhớ anh nhiều biết bao nhiêu!
Ngày hôm ấy, tôi đã mơ một giấc mơ kỳ lạ lắm, tôi nhận hai cây nến trắng từ Ông, lắng nghe lời dặn của Ông. Tóc của Ông ướt và bạc trắng, tôi sấy tóc cho Ông, từng lớp từng lớp chảy qua kẽ những ngón tay. Tôi thì thầm rất khẽ: “Tóc của Anh cũng có nhiều sợi bạc rồi bác ạ”. Ông mỉm cười: “Uh, nó giống cha”… Những giấc mơ về Ông, rất mực dịu dàng.
Tôi rủ bạn đi mua một chiếc váy dài, dài sát đất, nhiều màu sắc nữa thì càng tốt, càng rực rỡ thì càng tốt. Bạn bảo: “Hâm à, mặc đi đâu?”. Tôi trả lời: “Không biết mặc đi đâu, chỉ là bỗng dưng thích, vậy thôi!”. Bạn chiều tôi chở đi lòng vòng bằng xe máy, rốt cuộc bạn lại chọn chiếc váy nhiều màu sắc, tôi vẫn không thoát khỏi những gam màu dịu nhẹ, pastel. Sau lưng bạn, gió ù ù thổi, tôi nhìn thấy mình trong chiếc váy dài màu pastel ấy, trong buổi hẹn hò lãng mạn, với Anh.
Tôi gấp rút trở về chuẩn bị cho cuộc họp, đứng chải lại mái tóc mình trước gương, nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Cha từng nói tôi có một đôi mắt mênh mang như cả giấc mơ về những điều xinh đẹp. Những giấc mơ xinh đẹp, đều là anh.  
Có người đứng chắn ngay phía đầu cầu thang, nói nhỏ thôi, đủ cho tôi nghe thấy: “Cả người em toát lên vẻ yếu ớt, điềm đạm, đáng yêu, lại quyến rũ khiến đàn ông điên cuồng”. Tôi lặng lẽ bước vào phòng họp, giống như việc bản thân đang ở một nơi mà lòng hướng về khoảng trời khác thì cho dù không dời chân đi, tự khắc chúng ta cũng đã không thuộc về chốn hiện tại nữa rồi. Tôi cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Anh…
Một ngày nào đó, anh sẽ mang em theo, mang em tới một nơi biển có màu xanh lam như ngọc, bầu trời đầy nắng vàng và gió, cho em nhìn ngắm những khu vườn san hô rực rỡ, cho em gặp gỡ những con người thân thiện… trên dải đất của miền Nam Trung Bộ, Tổ quốc mình - Anh đã trả lời tôi như thế.
Một ngày nào đó. Em sẽ được anh mang tới một nơi như thế. Nhé anh!
Không hiểu vì sao, khi viết về anh, tôi mãi là đứa trẻ không bao giờ chịu lớn. Có phải bởi vì người đó luôn sẵn sàng đưa tay ra để kéo tôi vào lòng, bình yên dựng lên một tòa thành vững chắc xung quanh?!.
Không hiểu vì sao, tôi cần lắm, tôi cần ngay khi người ấy của tôi trở về, tôi sẽ là người đầu tiên anh gặp, sẽ là người đầu tiên nghe anh nói: “Uh, anh đã ở đây rồi, em có khỏe không?”
(Viết cho những ngày mặt trời của tôi đi vắng)


Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Bánh ngọt trà chiều




Mưa vẫn rơi, giăng mắc trên khắp mọi nẻo đường. Hà nội bây giờ như thể là cả một mùa mưa ào ạt, ngập đầy những thương nhớ, cô đơn…
Chỉ còn lại mình tôi trong căn phòng vắng lặng, ngồi trước màn hình máy tính, ngẩn người trước màn hình máy tính, cố thu xếp từng mảnh, từng mảnh trong tâm hồn. Từng mảnh, từng mảnh đều là anh…. Anh của lúc này, đang làm gì nhỉ?.
Tôi pha cho mình tách trà nhài thật nóng, nhấm nháp cùng chút bánh quy mẹ nhét vào túi xách lúc lên đường, cố gắng mường tượng rằng anh đang ở bên, đang cùng tôi trò chuyện, nghĩ rằng như thế sẽ làm tôi bớt lạnh, buổi sáng đến cơ quan mang theo cả se sắt của cơn mưa giông gió ngoài kia. Nhưng, cảm giác của chính mình là rất thật, tôi nhớ anh, trong lòng như có cỏ dại mọc lan tràn. Trong những ngày mưa gió, ai đó được ở bên người mình yêu sẽ càng hạnh phúc, không được ở bên người mình yêu, cô đơn sẽ càng cô đơn. Tôi áp gương mặt vào chiếc áo vẫn dỗ dành tôi lúc ngủ, tự nói với chính mình: Mình thương mình mà, có phải không?. Bạn tôi thường nói cứ trầm mặc làm chi cho khổ, hơn mười năm, vẫn thấy thành phố xa lạ với nàng. Tôi trả lời, trầm mặc là thói quen từ khi còn nhỏ, và thành phố này, không còn xa lạ nữa từ lúc có anh. Mỗi người đều mang trong lòng một nỗi niềm riêng đơn độc, cách tốt nhất vẫn là giao phó cho thời gian, chậm rãi đạm bạc trôi qua.
Tôi nhấp một ngụm trà, vị thanh khiết, tinh tế của trà nhài nhẹ nhàng mà vờn vít, lấp đầy khoảng không gian bé nhỏ của tôi, bất giác mỉm cười hạnh phúc khi nghĩ về câu nói: “Đi chơi một mình này”, của anh. Với tôi, đó là sự trách yêu nhẹ nhàng nhất, tinh tế nhất và cho tôi thấy mình ở trong anh sâu sắc nhất - chỉ vẻn vẹn một câu thôi, là đã quá đủ rồi…
Bạn tôi từng nói không có gì là mãi mãi, nhưng riêng tôi, tôi lại có niềm tin vững chắc rằng, với một số người tình yêu sẽ sống mãi ngay cả khi chúng ta không còn trên cõi đời này nữa.
Bạn tôi bảo rằng cô ấy không may mắn, rằng cô ấy toàn gặp phải những người không tử tế. Tôi trả lời không phải là cô ấy không may mắn, mà do cô ấy đã dành cơ hội cho những kẻ không tử tế kia.
Bạn tôi bảo cô ấy mãi không tìm thấy một người thật lòng yêu cô ấy. Tôi trả lời người thật lòng yêu bạn là người sẽ luôn bên cạnh bạn bất cứ khi nào bạn cần. Và muốn người khác thật lòng với mình, thì phải có bản lĩnh để người ta tin cậy. Hãy cảm ơn người đã bỏ rơi mình giữa những lúc chênh vênh tuyệt vọng, vì đã cho cô ấy biết rõ rằng giữa hai người chưa hề có một thứ được gọi là tình yêu.