Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

“Rồi sau đó…” (Part 23)



 Tôi thường ước mơ về một ô cửa sổ thật rộng, tôi sẽ kê một chiếc bàn gỗ sồi và đặt lên trên đó một bình hoa cúc dại, lọ thủy tinh xanh với những viên đá cuội trắng tinh, một tách café ấm nóng. Và đợi chờ những cơn mưa rơi xuống để rửa sạch nỗi buồn...
Nhưng, có những ngày nỗi buồn dày quá, cô đơn đầy quá, tràn cả ra ngoài khiến tôi rùng mình hoảng hốt. Những cơn mưa không thể rửa sạch nỗi buồn dùm tôi. Lúc ấy, tôi thèm được rúc vào lòng người đàn ông mình yêu, để được cưng chiều trong những cái ôm siết chặt, để được cuộn mình thư thái như một chú mèo con, quấn mình vào mùi hương của anh, mùi của những yêu thương gắn bó, ám ảnh suốt cả cuộc đời.
Ngày hôm qua, 8h đồng hồ quay cuồng với CLS trong hội trường rộng lớn. Áp lực công việc không khiến tôi căng thẳng bằng áp lực của tin nhắn và những ánh nhìn. “Em biết em khác biệt ở điều gì không, đó là khí chất tự nhiên vô cùng cuốn hút, là đôi mắt luôn mở to đầy xúc cảm.Vậy nên, ở đâu em cũng tỏa sáng, ở đâu em cũng là tâm điểm. Em biết người ta vừa muốn dành những tốt đẹp cho em vừa muốn tước đoạt những tốt đẹp của em?”
Bạn đã bao giờ có cảm giác trái tim mình héo úa? Giống như bạn có thể nhìn thấy trái tim bạn đang vùn vụt lao xuống một vực thẳm đen ngòm, hay như bạn bỗng nhiên thấy bầu trời âm u, mờ tối. Thỉnh thoảng cái trạng thái tồi tệ đấy cứ bật tắt một cách bất thường như thế. Cuộc đời tôi, đâu cần trở thành tâm điểm của bất kỳ ai đó, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để dẫu cho mưa bão có vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng đợi tôi ở đó, đợi tôi ở đó… là hạnh phúc rồi. Cảm giác yêu và nể phục một người sâu nặng lắm. Bởi nó không chỉ có sự si mê nhất thời của yêu đương trai gái, mà còn cả sự trân trọng thiết tha dành cho người mà mình mãi mãi hướng về. Si mê có thể chóng qua đi rồi nhạt dần, nhưng đã là trân trọng thì cả đời vĩnh viễn, khắc cốt ghi tâm. Chỉ là, trái tim tôi có một dòng sông nghẽn lại, dòng sông ấy chia trái tim thành hai bờ: Bờ trái là giấc mộng mùa xuân, còn bờ phải là định mệnh.
Tôi ổn mà. Chỉ là, không phải hôm nay thôi...
(To be continued…)

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

Khúc mùa qua

 Anh à, em đã nhớ anh như thế
Qua tất cả những ngày Hà nội hầm hập yêu thương
Qua tất cả những ngày ràn rạt gió mùa đông tới
Qua tất cả những con đường mà em từng đứng đợi 
Bởi vì anh vẫn luôn ở đó
Sẵn sàng trả lời khi em gọi: “Anh ơi…”

 Anh à, em đã thương anh như thế
Khi mà từ “thương” được nói ra
Đó là lúc tình cảm ấy rất đầy!
Đó là lúc em sẵn sàng dành cả phần đời còn lại
Cho anh
Duy nhất cho anh

Anh à, em đã yêu anh như thế
Giống như lời thề ước em khắc ở trong tim
Đến chết cũng không thể nào từ bỏ được
Bao nhiêu năm sau giữa dòng đời xuôi ngược
Anh còn nhớ năm xưa từng có người thủ thỉ với mình?
Những lời yêu thương từ chính tấm chân tình ấy
Liệu anh còn nhớ được không?




Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Gửi cánh thư vào trong mây



Con đang viết những dòng này cho Cha từ một nơi xa, rất xa. Từ một nơi mà, xét cho cùng, là một giấc mơ. Dù con vươn xa bao nhiêu, dù con có chạy nhanh thế nào, con cũng không bao giờ được nhìn thấy Cha thêm một lần nào nữa.
Cha có biết không, những ngày gần đây, như một thói quen khó bỏ, trước khi ngủ, đầu óc con tự về  chế độ tua lại những thương đau.
Bận rộn thì sao?
Áp lực cuộc sống thì thế nào?
Ngay cả đêm qua con bỗng nhiên lên cơn sốt bất thường, tủi thân tràn khóe mi bật ra thành nước, thì bận rộn có giúp con quên được những ký ức về Cha không?
Con gọi tháng chín là tháng của những nhớ, quên. Tháng của những nỗi buồn không tên dai dẳng. Ở một nơi nào đó, có phải Cha cũng có cảm giác thế này?. Giống như bị một chiếc cốc thủy tinh vô hình bao lấy, con có thể nhìn thấy thế giới rực rỡ bên ngoài. Người ngoài cũng có thể nhìn thấy nỗi buồn vương trên đôi mắt nhưng cho dù con có cố gắng lại gần như thế nào thì cũng không thể bước ra thế giới bên ngoài ấy, bởi vì chiếc cốc thủy tinh này không có lối vào, cũng chẳng có lối ra.
Cha còn nhớ không, khi con bắt buộc phải thú nhận với Cha về người ấy… Không cần đến những giải thích dài dòng hay những ngôn từ đẹp đẽ… Hơn cả như thế, chỉ cần cái nhìn của con thôi cũng đủ nói lên tất cả rồi, bởi nó chứa đựng yêu thương. Cái nhìn dành riêng, chỉ để dành riêng cho anh ấy. Cha à, con đã có anh, có một bàn tay, khi đã nắm lấy thì không dễ dàng từ bỏ. Có một bờ vai, chỉ cần dựa vào cả đời này đều cảm thấy an toàn. Có những cái ôm thật chặt, để biết rằng cuộc đời này sẽ không phải xa nhau. Có một lời đính ước, một câu thề hẹn, đến kiếp sau vẫn xin được đến bên nhau.
Cha à, ngày ấy Cha đã nói: "Đúng người, đúng lúc, là một niềm hạnh phúc. Đúng người, không đúng lúc, là hai nỗi cô đơn. Không phải cứ đi là sẽ tới, cứ tìm là sẽ thấy, cứ yêu là sẽ cưới. Có những lưng chừng mà ta chỉ có thể nói thương trong tim và giữ nhớ trong lòng...”