Anh à, em đã nhớ anh như thế
Qua tất cả những ngày Hà nội hầm hập yêu
thương
Qua tất cả những ngày ràn rạt gió mùa đông
tới
Qua tất cả những con đường mà em từng đứng
đợi
Bởi
vì anh vẫn luôn ở đó
Sẵn sàng trả lời khi em gọi: “Anh ơi…”
Anh à, em đã thương anh như thế
Khi mà từ “thương” được nói ra
Đó là lúc tình cảm ấy rất đầy!
Đó là lúc em sẵn sàng dành cả phần đời còn
lại
Cho anh
Duy nhất cho anh
Anh à, em đã yêu anh như thế
Giống như lời thề ước em khắc ở trong tim
Đến chết cũng không thể nào từ bỏ được
Bao nhiêu năm sau giữa dòng đời xuôi ngược
Anh còn nhớ năm xưa từng có người thủ thỉ
với mình?
Những lời yêu thương từ chính tấm chân tình
ấy
Liệu anh còn nhớ được không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét