Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

Món quà từ Chúa



 Đến một lúc nào đó bỗng dưng trong bạn sẽ không còn quá nhiều những ồn ào, vội vã. Bạn sẽ chỉ muốn đi về một quán Caffe nhỏ, chìm nghỉm giữa lòng thành phố. Một nơi yên an mà anh luôn ngồi ngược ánh sáng bình minh, quay mặt về phía bạn, ánh nắng của ngày mới làm gương mặt và nụ cười của anh tự nhiên lấp lánh, mơ hồ như ảo ảnh. Bạn mỉm cười nhìn anh, rồi dừng lại thật lâu ở đôi mắt cũng đang ấm áp nhìn bạn. Có tiếng nhạc khe khẽ len vào trong gió, quẩn quanh người đàn ông trước mặt, lùa vào từng sợi tóc, trườn trên bờ vai rộng xuống từng nếp gấp của cổ áo, tay áo… Đến một lúc nào đó bạn chỉ muốn đi về nơi ấy… nơi có một người yêu bạn thật sâu, thật lâu.
Ai đó đã viết rằng "Nói nhiều quá về tình cảm của mình, đôi khi cũng không hẳn là tốt, biết đâu lại thêm một gánh nặng cho người mình thương".  Nếu quả thật tình yêu bị cản trở bởi hai từ “giới hạn”, vậy tại sao mọi người lại phải liên tục cố gắng để gìn giữ nó?, khi mà trước khi bạn gặp người đàn ông ấy, cả ngần ấy năm bạn không biết đến thứ gọi là tình cảm. Nhưng rồi ngần ấy năm đó... đã chẳng còn đáng kể gì so với một thời khắc bạn ở bên anh.
Vậy nên, dẫu tháng năm này có qua đi, bạn sẽ vẫn yêu anh, sẽ vẫn ngắm nhìn anh bằng tất cả sự dịu dàng có được ở trong lòng. Anh của hiện tại, cũng chính là anh của ngày hôm qua mà bạn đã yêu, và cũng là anh mà ngày mai bạn yêu say đắm. Có những người là nhất định sẽ ở bên nhau, cho dù có phải xa cách, chia lìa trong quá khứ...
Và vì thế, tình yêu là một “món quà từ Chúa” mà bạn sẽ nuôi dưỡng bằng việc giữ mãi hình ảnh tuyệt vời của mình trong mắt đối phương. Trăm năm sau, khi tình yêu vọng thành nỗi nhớ, chúng ta đều sẽ trở thành cát bụi.
Mùa đông năm 2014 - Ngày có nắng

Chuyến du hành kỳ lạ



"Và vì thế, hiện tại luôn là một “món quà” mà chúng mình sẽ nuôi dưỡng bằng những “chuyến du hành kỳ lạ” từ trái tim và tâm hồn trong trẻo…
- Dành tặng “Diễm” cuả em -
Từ Meggie bé bỏng của chị
Mùa đông 2014"
(Lần thứ hai em ra Hà nội chỉ để thăm chị. Hẹn gặp em, hẹn gặp Vinh, hẹn gặp sông Lam vào một ngày gần nhất)



 
 

 
 
 

 


Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

"Chiếc lá thu phai"

“Về đây đứng ngồi, đường xa quá ngại
Để lòng theo chút nắng bên ngoài
Mùa xuân quá vội, mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai…”




Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

“Rồi sau đó…” (Part 24)



Có ai đó nói với tôi rằng khi viết, tôi là một người vô cùng lãng mạn, lãng mạn đến mức đáng thương. Và nó thật tệ. Bởi nếu một ngày lãng mạn cũng bỏ đi để rồi tôi khô khốc, ráo hoảnh, lặng câm, cô độc, não nề… thì muộn phiền, nắng ấm và mỗi ngày được sống có còn đáng trân quý như nhau???.
 Có ai đó nói với tôi rằng khi yêu, tôi là một người có trái tim kiên cố hơn Vạn Lí Trường Thành. Trái tim không mở cửa cho bất kỳ ai khác ngoài anh nữa.Cuộc sống là vòng quay tịnh tiến đổi dời tất yếu .Và tình yêu, đôi lúc chỉ là chuyện hoang đường???
Một ngày ngồi đọc lại những dòng mình viết, tự dưng tôi muốn khóc. Tôi đã viết cho những ngày đã trôi qua của cuộc đời mình. Vì tôi sợ mai kia, một phút sơ sẩy, tôi để lạc đâu đó trong góc tối một sớm mai đầy nắng mà lẽ ra nó cần được nằm nguyên vẹn trong một cái “note” nhỏ bé của một người nhỏ bé. Tôi đã viết cho những ngày trải thảm với cô đơn, những ngày có nắng và không có nắng, những ngày mưa mà những giọt nước vẽ lên hình hài của nỗi buồn tuổi trẻ, những ngày đầy niềm vui và hạnh phúc, những ngày “thất tình” và có tình yêu, những ngày trong tôi là nỗi nhớ một người đến quay quắt, không phải vì muốn níu tìm những vui buồn lấp liếm của kỷ niệm mà xô ngã sự trống không ở thực tại. Mà đôi khi là sự hồi tưởng những ấm áp đã từng tan chảy trong tim…  Người ta cần một thứ tình cảm mãnh liệt để biết rằng mình còn sống, cũng như chỉ cần một người chịu ở lại và quay nhìn về phía sau khi mình nấc khẽ hai tiếng “Đừng đi”.
Hôm qua, trong cuộc đối thoại giải quyết mớ bòng bong đầy mâu thuẫn. Tất cả cũng chỉ là phép chia luôn khó thực hiện hơn so với phép nhân, phép cộng hoặc phép trừ.  Tôi ngồi lặng yên nghe lãnh đạo cấp trên làm trọng tài phân xử, lặng lẽ đọc dòng tin nhắn của vị trọng tài hiện trên màn hình điện thoại: “Hãy ngước mắt lên cho anh nhìn, anh không muốn  mây buồn kết trong đôi mắt ấy”…
Tôi nhận điện thoại của Kip ngay sau đó, giọng em  trầm thấp mà hồ hởi: “Ivy, hãy kể với em về người đàn ông của chị, về tình yêu ngọt ngào của chị đi?”.
Tôi mở cửa bước ra ngoài, nói khẽ đủ cho Kip nghe thấy: “Cho dến giờ, chỉ cần ở gần anh ấy trong vòng 5 bước, đầu óc chị vẫn có thể trở nên váng vất… Chị hoang mang, Kip ạ, chị hoang mang khi nhận ra một cách rõ rệt, rằng hạnh phúc của chị lệ thuộc vào anh ấy. Một tin nhắn gửi đi, nếu không có hồi âm sẽ làm cho chị buồn tan nát. Tất cả trong anh là cái gì đó luôn vươn lên, luôn trỗi dậy. Tất cả trong anh luôn là sự bắt đầu và con đường của anh thì thênh thang quá đỗi. Anh như là biển vậy, vừa tiếp nhận những dòng sông vừa trả lại cho bờ những con sóng xôn xao”
(To be continued….)

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Tháng 11 ngọt ngào



 Anh à, hồi đêm em nằm cuộn mình trong chăn, xem dở chừng dở đoạn bộ phim về cuộc đời công nương Diana - Bông hồng xứ Wales - Người phụ nữ có ảnh hưởng lớn nhất thế giới, người làm thay đổi hình ảnh Hoàng gia Anh trong mắt người dân bằng vẻ thân thiện và lòng bao dung nhân ái của mình…
Di - Người ta gọi Diana bằng cái tên đầy thương mến ấy. Nổi tiếng từ khi là vợ của Thái tử Charles nước Anh, kết thúc cuộc đời trong tai nạn xe hơi cùng con trai tỷ phú Mohamed Al Fayed nhưng trái tim Diana đã dành phần sâu nặng nhất cho bác sĩ Hasnat Khan - tình yêu thầm lặng của cuộc đời cô ấy.
Anh à, em không được xem từ đầu bộ phim, chỉ biết là sau khi ly hôn với Thái tử Charles (một cuộc hôn nhân không có tình yêu), Di sống một mình ở cung điện Kensington và rồi bị trúng tiếng sét ái tình khi thấy Hasnat trong một cuộc gặp gỡ tình cờ… Phải rồi, không sâu nặng nhất sao cho được khi mà chỉ ở bên Hasnat, Di mới biết yêu và được yêu như thế.
Em nhớ hình ảnh duyên dáng đầy quyến rũ của Di khi cô ấy đọc cho Hasnat nghe một câu kinh Hồi giáo, vị bác sỹ có “đôi mắt màu nâu đen mà người ta muốn được chìm sâu vào trong đó” ngạc nhiên hỏi: “Di, em thuộc cả kinh Hồi giáo sao?”. Cô ấy trả lời: “Thấy chưa, Hasnat, em đã chuẩn bị mọi thứ từ trước khi gặp anh cơ đấy”… Em nhớ hình ảnh lúc hai người giận nhau, cả Hasnat và Di đều không thiết gì đến công việc và cuộc sống nữa, họ tự nhốt mình trong tăm tối cho tới khi, cho tới khi họ đi tìm nhau, lao vào  nhau mới thấy lại được ánh mắt rạng ngời và đôi môi tươi cười hạnh phúc của họ… Em nhớ hình ảnh Di với đôi tất đen rách toạc ngồi khóc cô đơn trong công viên hoang vắng, khi mà Hasnat không thể cưới cô, khi các bà mẹ Parkistan không thể chấp nhận nổi mình lại có một cô con dâu người Anh, nhất lại là cô ấy, người sẽ biến cuộc sống của gia đình họ trở thành con mồi của giới truyền thông… Em nhớ Di đã gọi điện và nhắn tin cho Hasnat: “Hãy gọi cho em nhé, Hasnat, em rất rất rất cần nghe anh nói với em”, và cô ấy đã không rời điện thoại một phút nào, chỉ để chờ đợi những tiếng chuông báo cuộc gọi đến từ Hasnat…. Em nhớ đêm hôm ấy, Hasnat vật vã rồi bật dậy với giấc mơ khủng khiếp, cũng là lúc Di ra đi… Và em nhớ hình ảnh Hasnat đau đớn ôm bó hoa trước ngực, bước những bước cô liêu đến cánh cổng cung điện Kensington, nơi có rất nhiều người đang đứng đó cùng với nến, hoa và di ảnh. Hasnat đặt bó hoa của mình xuống rồi lại khẽ khàng nhấc lên đặt sang bên cạnh, không nỡ để bó hoa che mất nụ cười của cô ấy trong một bức ảnh của người dân mang đến đây tưởng niệm. “Đâu đó, vượt ra bên ngoài ranh giới giữa cái đúng và cái sai có một khu vườn. Em sẽ đợi anh ở đó”. Diana như vẫn còn hiển hiện với từng hơi thở, mỉm cười với Hasnat. Và “Đâu đó, vượt ra bên ngoài ranh giới giữa cái đúng và cái sai có một khu vườn. Anh sẽ đợi em ở đó”…
Anh à, thỉnh thoảng, như lúc này, em sẽ mong muốn đến vội vã nói chuyện với anh. Chỉ là điều gì đó thật bé, thật vụn vặt thôi, kiểu như những ngày cuối thu, trời u ám khôn cùng. Ngôi nhà trở nên quá thênh thang và lạ lẫm. Em nhớ anh biết bao, nhớ một ngày mưa rả rích hôm nào, anh dừng xe lại bên đường cao tốc, và hôn em… Anh đã  không còn xa nữa. Anh ở thật gần, thật gần. Hơi thở của anh. Khuôn mặt anh. Những ngón tay em run rẩy chạm nhẹ vào cằm anh ram rám, hạnh phúc trở thành điều hiển nhiên giản dị, sự dịu dàng cuối cùng còn sót lại của thế giới là anh, từng chút một ở lại trong cuộc đời em. Mãi mãi.
Anh à, nhớ nhung không phải để níu chân hay làm lòng bỗng dưng chùng lại, chỉ là để dặn dò hiện tại rằng hãy biết sống xứng đáng với quãng thời gian đã trôi về phía sau, xứng đáng với những cảm xúc đã nuôi lớn “Em” của bây giờ. Và đâu đó vượt ra bên ngoài ranh giới giữa cái đúng và cái sai có một khu vườn. Em sẽ đợi anh  ở đó, nhé anh…