Có những
ngày đẹp trời, tôi thấy mình cô đơn… Tôi đã từng viết về cô đơn trong các câu
chuyện, trong những tản văn mông lung và lơ lửng, trong những entry ở góc khuất
của một trang blog vắng người.Và cho dù muốn hay không, có những ngày đẹp trời,
tôi vẫn cảm thấy nó. Cô đơn!
Có những
ngày đẹp trời, tôi không muốn chống chọi với cuộc đời này nữa. Tâm lí con người
là như vậy.Khi cho rằng một người nào đó ở một nơi tốt hơn mình, thì không phải
nghĩ rằng mình cũng cần phải tới được nơi đó, hoặc đối với họ nơi đó có thực
sự tốt hay không, mà sẽ nghĩ rằng:
"Cả ngươi, hãy rơi xuống, hãy rơi xuống cái hố mà ta đang đứng”… Tôi ước ao được nằm trong vòng tay anh ấy, để được
thấy nghe tiếng lòng mình yên ả, mà thôi!
Có những ngày đẹp trời, tôi liên tiếp nằm mơ. Những giấc mơ
chỉ có một cảnh được lặp đi lặp lại. Tôi thấy mình đi ra khỏi nhà vào một ngày
nắng rất đẹp. Rồi mọi thứ dần bốc hơi lên cao, tôi đột nhiên thấy mình nhẹ bẫng
và biến trở thành một hòn sỏi trắng, xinh và nhỏ; bên cạnh vô số những hòn sỏi
từng là người khác. Tôi vẫn có thể nhìn thấy bầu trời, có thể nhìn thấy mưa
rơi, và lắng nghe trọn vẹn mọi âm thanh ở bên trên mặt đất!
Có những
ngày đẹp trời, thứ được gọi là lời nói yêu đương, nếu đối phương không
mảy may rung động, có nói nhiều đến mấy cũng trở thành vô ích. Tôi
không nhìn vào người đang nói mà ngẩng đầu nhìn nắng len qua kẽ lá, mường tượng
ánh nắng nhảy múa trên khuôn mặt người đàn ông tôi yêu, thật ngang ngạnh đi
thẳng vào lòng… Tôi có thể vui vẻ cả ngày vì một ánh nắng hay một dòng tin
nhắn: “7 ngày chưa có bài nào”, của ai đó!
Có những ngày đẹp trời, không thể vẽ được những buổi chiều
không hình dạng. Bởi chiều ấy không thể vẽ bằng màu, bằng nắng, bằng mây. Chiều
ấy vẽ bằng ánh mắt, cõi lòng và những yêu thương khắc khoải… Niềm hạnh phúc
nhất trên đời chính là khi tôi nhìn anh ấy, cũng đúng là lúc anh hạ cửa kính xe xuống và quay lại, nhìn
tôi!














