Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Có những ngày đẹp trời...



Có những ngày đẹp trời, tôi thấy mình cô đơn… Tôi đã từng viết về cô đơn trong các câu chuyện, trong những tản văn mông lung và lơ lửng, trong những entry ở góc khuất của một trang blog vắng người.Và cho dù muốn hay không, có những ngày đẹp trời, tôi  vẫn cảm thấy nó. Cô đơn!
Có những ngày đẹp trời, tôi không muốn chống chọi với cuộc đời này nữa. Tâm lí con người là như vậy.Khi cho rằng một người nào đó ở một nơi tốt hơn mình, thì không phải nghĩ rằng mình cũng cần phải tới được nơi đó, hoặc đối với họ nơi đó có thực sự  tốt hay không, mà sẽ nghĩ rằng: "Cả ngươi, hãy rơi xuống, hãy rơi xuống cái hố mà ta đang đứng”… Tôi  ước ao được nằm trong vòng tay anh ấy, để được thấy nghe tiếng lòng mình yên ả, mà thôi!
Có những ngày đẹp trời, tôi liên tiếp nằm mơ. Những giấc mơ chỉ có một cảnh được lặp đi lặp lại. Tôi thấy mình đi ra khỏi nhà vào một ngày nắng rất đẹp. Rồi mọi thứ dần bốc hơi lên cao, tôi đột nhiên thấy mình nhẹ bẫng và biến trở thành một hòn sỏi trắng, xinh và nhỏ; bên cạnh vô số những hòn sỏi từng là người khác. Tôi vẫn có thể nhìn thấy bầu trời, có thể nhìn thấy mưa rơi, và lắng nghe trọn vẹn mọi âm thanh ở bên trên mặt đất!
Có những ngày đẹp trời, thứ được gọi là lời nói yêu đương, nếu đối phương không mảy may rung động, có nói nhiều đến mấy cũng trở thành vô ích. Tôi không nhìn vào người đang nói mà ngẩng đầu nhìn nắng len qua kẽ lá, mường tượng ánh nắng nhảy múa trên khuôn mặt người đàn ông tôi yêu, thật ngang ngạnh đi thẳng vào lòng… Tôi có thể vui vẻ cả ngày vì một ánh nắng hay một dòng tin nhắn: “7 ngày chưa có bài nào”, của ai đó!
Có những ngày đẹp trời, không thể vẽ được những buổi chiều không hình dạng. Bởi chiều ấy không thể vẽ bằng màu, bằng nắng, bằng mây. Chiều ấy vẽ bằng ánh mắt, cõi lòng và những yêu thương khắc khoải… Niềm hạnh phúc nhất trên đời chính là khi tôi nhìn anh ấy, cũng đúng là  lúc anh hạ cửa kính xe xuống và quay lại, nhìn tôi!

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

"Rồi sau đó... " (Part 26)



10h15’ ngày… tháng… năm
“Alo, alo, đang ở cơ quan à con?. Bố đi Vũng Tàu đây nhé, người ta mời bố vào. Bố định không đi nhưng lần này vào khi ra sẽ cho Nhi đón một tết mới vui hơn…”
Tôi nhanh chóng rời khỏi hội trường trong lúc đại diện nước bạn đang báo cáo, chưa kịp nói câu gì với bố sau những lời gấp gáp ấy, điện thoại đã đổ những hồi chuông dài tút tút báo hiệu ngừng kết nối. Tôi đứng dựa lưng vào tường, muốn òa lên khóc… Yêu thương đưa ra hình dạng của thứ, mà một lúc nào đó chúng ta không thể ngờ, ập tới… Tôi run rẩy gửi đi dòng tin nhắn: “Con xin lỗi, con xin lỗi…; run rẩy đọc tin nhắn hồi âm: “Không sao đâu con”…
Sếp Tổng đứng ngay ở cửa ra vào đốt thuốc. Không có cách gì để trở vào  phòng họp mà không phải đi qua ông. “Anh ra ngoài nghỉ giải lao chút ạ?”- Tôi hỏi ông  thay cho lời chào. “Tôi ra ngoài để gặp riêng em” -  ông nói.
Và rồi, ngay ở lối đi, bên trong là những báo cáo đang cần cả hai bên thống nhất, bên ngoài chỉ có tôi và ông, ông tiếp tục: “Dáng vẻ mong manh yếu đuối của em chiều hôm đó, chiều  hôm em thẳng thừng từ chối nhiệm vụ tôi gợi ý bằng một cách nói không thể dịu dàng hơn,  không thể duyên dáng hơn nhưng lại khiến tôi đau đớn. Tôi điên cuồng muốn chạm vào những tổn thương trong em. Tôi tha thiết muốn lấp đầy em bằng thứ tình yêu mãnh liệt mình đang có. Nhưng tôi cũng biết rằng mọi thứ sẽ vỡ vụn ngay khi tôi chỉ kịp đưa tay. Em không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Vì em đang còn phải chịu đựng dày vò còn lớn hơn gấp bội, phải không, phải không Nhi?. Em  là một đứa trẻ xinh đẹp, mãi là một đứa trẻ em biết không?. Nhưng trên gương mặt xinh đẹp ấy là đôi mắt đen sâu thẳm và hàng mi rủ dài, che rợp những khoảng trời u buồn trong đáy mắt của một người phụ nữ, khi cười cũng chẳng làm cho đôi mắt em trông vui hơn. Có lẽ, đó là đôi mắt đẹp và buồn nhất trong số tất cả những người con gái tôi đã gặp.Tôi đã nghĩ ước gì tôi có thể mang niềm vui đến lấp đầy nỗi buồn trong đôi mắt ấy”. Ông tiến lại gần, nắm lấy vai tôi.
"Anh đã từng yêu ai chưa? Anh đã từng yêu ai mà khi đặt chân vào thế giới của người ấy rồi thì sẽ không thể nào quên được, sẽ ở đó rất nhiều năm, rất nhiều năm,  càng ở lâu thì sẽ càng không thể quên được. Và anh nói xem, nếu như ngày nào anh cũng nhớ một người, ngay cả trong giấc mơ cũng muốn được kề vai chung lối, và đó là hạnh phúc, nó trong suốt đến độ chẳng màng người ngoài có thấy được hay không, chỉ cần tự lòng mình biết đầy biết đủ là mãn nguyện. Liệu trái tim anh có còn chỗ để dành cho người khác?”. Tôi vừa nói vừa nhẹ nhàng gỡ bàn tay ông khỏi vai mình, mở cửa bước vào phòng họp…

(To be continued…)

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2015

“Rồi sau đó…” (Part 25)





 “Em là một bông hoa thanh lịch, ngay cả khi giấu mình trong cỏ trên thảo nguyên. Em là một con linh dương khi chạy cũng thanh lịch, ngay cả khi nó đang trốn khỏi một con sư tử. Vẻ thanh lịch của em, nằm không phải ở quần áo em mặc mà ở cách em mặc nó. Vẻ thanh lịch của em, an nhiên và tự tại chứ không phải em nỗ lực để trở thành thanh lịch. Vẻ thanh lịch của em, khuấy động sự tôn trọng và tình yêu tôi dành cho em…. Em có ai không, có người đàn ông nào sở hữu được vẻ đẹp u buồn và thanh lịch này không, có người đàn ông nào nắm giữ được tâm hồn và trái tim em không. Người ta tài mạo song toàn? Người ta quyền thế? Đừng chỉ nói với tôi về công việc. Hãy một lần tâm tình thật sự thoải mái với tôi đi… Tôi không say, mà tôi điên rồi.”
Tôi gắng giữ cho mình tâm thế thật bình ổn trước ông, bình ổn trước yêu cầu 14h30’ có mặt tại phòng sếp Tổng giải trình về việc từ chối nhận nhiệm vụ. Ngập ngừng và lo âu, tôi thầm nói trong lòng những điều có thể trấn an tôi lúc đó: “Bởi tôi còn có anh, bởi cuộc đời còn có những ơn lành”.
 Có thể bộc lộ con người thật của mình trước một ai đó ư?, trước giờ chỉ khi tôi ở bên người ấy, tâm tình thật sự rất thoải mái, thế nên nhiều chuyện đã giấu thật lâu trong lòng cũng nhẹ nhõm tràn ra. Có thể nói về người ấy của tôi trước một ai đó ư?, phải rồi, đối với tôi người ấy tài mạo song toàn, người ấy quyền thế. Người ấy là những mộng tưởng vô vọng nhất, những mơ ước sâu xa nhất, những hứa hẹn thầm kín nhất, tự mình biết lấy riêng mình, mà thôi…
Tôi khẽ khàng lên tiếng, cảm giác lúc đang nói giống như đang bước đi trên sóng. Dập dềnh và chênh chao; chẳng thể nào biết được ngọn sóng nào sẽ nâng mình lên cao và ngọn sóng nào sẽ vùi mình xuống đáy sâu khôn cùng: “Nếu như”, tôi dừng lại hít thật sâu vào trong lồng ngực lấy can đảm rồi tiếp tục: “Nếu như sự thanh lịch của em có khả năng khuấy động được tôn trọng và tình cảm của anh dành cho em, thì em tin anh không nỡ để em phải thực hiện những nhiệm vụ mà em không mong muốn, anh không nỡ để em phải sống và làm việc trong sự cô lập của mọi người. Em chỉ có thể nói được thế thôi và phải về rồi. Cảm ơn anh nhiều đã lắng nghe em”.
Tôi dời đi… Ở một khía cạnh nào đó, việc dũng cảm đối diện và nói với sếp Tổng những suy nghĩ của mình giống như biểu tượng của sự tốt lành. Ơn Đấng Bề Trên, giống như con chim nhỏ sải cánh giữa bầu trời, mặc kệ hết thảy những thứ khác, cứ độc hành mà bay. Gió thổi bên trời se sắt rồi tan trên mặt đường phẳng lì vươn dài xa tắp. Vì là anh, không ai thay thế được. Vì là em, sẽ còn cố chấp đến thiết tha.
(To be continued…)

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

Một tình yêu không bao giờ thất lạc...



 Em gần dây, bị ám ảnh bởi bài “Ngăn cách”. Cô ca sỹ Thu Minh, cô ấy hát bài hát ấy phiêu như lên đồng, ngân rung và luyến láy, như con tằm rút hết gan ruột mình để nhả ra tơ…
“Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên tình dài gắn bó đôi lời
Ta quen nhau một ngày, thương nhau trọn đời giữ cho lâu dài
Khi chia tay lần đầu, duyên chưa đậm màu cũng đã say nhiều
Một thời gian quen biết, tình ta tha thiết muôn phần…”
Em gần đây, bị ám ảnh bởi giấc mơ được đi dạo cùng anh trong một thành phố cổ, vào đêm đèn hoa đăng giăng kín bầu trời. Em sẽ mặc chiếc váy lụa dài dáng kimono màu xanh hy vọng. Anh sẽ ôm em từ phía sau, để cho em được dựa đầu vào vai anh, vào ngực anh. Đôi môi anh mơn man lên má em, rồi thì thầm vào tai em: “Anh yêu em, em biết không?”. Khi những ngọn đèn hoa đăng được thả vào bầu trời đêm yên tĩnh, chúng mình sẽ cùng cầu nguyện được mãi mãi bên nhau… 
 Em gần đây, bị ám ảnh bởi những câu từ. Trong tất cả những từ xuất phát từ miệng hay ngòi bút, từ đáng buồn nhất đó là hai chữ: GIÁ NHƯ. Khoảng cách xa nhất là khi, là khi… em nhìn thấy anh, an yên trước mặt. Em chỉ đứng cách anh chưa đầy 5 bước, nỗi nhớ không chịu nghe lời cứ bóp nghẹt lấy trái tim. Không thể nhào vào lòng anh tìm hơi ấm, tìm những thương yêu rất đỗi dịu dàng. Em cấu chặt tay mình, sợ khóc, sợ những hoang hoải trốn chạy, xổ tung. Để rồi sau đó khi trở về, em thấy những người trên phố lang thang buồn đến lạ, trăm ngàn lần em tự dỗ: đừng khóc, đừng một mình nhìn lên bầu trời, vừa hát vừa khóc. Bởi những lời hát và những giọt nước mắt sẽ bị gió cuốn phăng. Gió mằn mặn. Tiếng chuông nhà thờ ngân lên trên tầng áp mái. Em cầu mong, ngay cả khi mái đầu đã bạc, ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ, vẫn thấy kề bên vai mình, một tình yêu không bao giờ thất lạc, nhé anh!...

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

"Còn ta với nồng nàn"



“…Đời vừa xinh cho những ân cần trôi qua tim đầm ấm
Cho xôn xao qua giấc mơ dấy lên đôi vần thơ
Ngực trầm xinh cho tiếng trái tim vang vọng vào đời chói chang
Cho nắng tắt cho trăng rằm lên, cho vừa đôi chân em đến

 Này em ngoan ơi nói câu tình cho thân ta tái sinh
Cứ nói khẽ nói khẽ thôi là khiến ta vui rồi
Em tung tăng đến nơi này gọi gió về cho lá bay
Gần lại đây ngắm những thênh thang bên đời…”