“Em là một bông hoa thanh lịch, ngay cả khi giấu mình trong cỏ trên thảo
nguyên. Em là một con linh dương khi chạy cũng thanh lịch, ngay cả khi nó đang
trốn khỏi một con sư tử. Vẻ thanh lịch của em, nằm không phải ở quần áo em mặc
mà ở cách em mặc nó. Vẻ thanh lịch của em, an nhiên và tự tại chứ không phải em
nỗ lực để trở thành thanh lịch. Vẻ thanh lịch của em, khuấy động sự tôn trọng
và tình yêu tôi dành cho em…. Em có ai không, có người đàn ông nào sở hữu được
vẻ đẹp u buồn và thanh lịch này không, có người đàn ông nào nắm giữ được tâm
hồn và trái tim em không. Người ta tài mạo song toàn? Người ta quyền thế? Đừng
chỉ nói với tôi về công việc. Hãy một lần tâm tình thật sự thoải mái với tôi
đi… Tôi không say, mà tôi điên rồi.”
Tôi gắng giữ cho mình tâm thế thật bình ổn trước ông, bình ổn trước
yêu cầu 14h30’ có mặt tại phòng sếp Tổng giải trình về việc từ chối nhận nhiệm
vụ. Ngập ngừng và lo âu, tôi thầm nói trong lòng những điều có thể trấn an tôi
lúc đó: “Bởi tôi còn có anh, bởi cuộc đời còn có những ơn lành”.
Có thể bộc lộ con người
thật của mình trước một ai đó ư?, trước giờ chỉ khi tôi ở bên người ấy, tâm
tình thật sự rất thoải mái, thế nên nhiều chuyện đã giấu thật lâu trong lòng
cũng nhẹ nhõm tràn ra. Có thể nói về người ấy của tôi trước một ai đó ư?, phải
rồi, đối với tôi người ấy tài mạo song toàn, người ấy quyền thế. Người ấy là
những mộng tưởng vô vọng nhất, những mơ ước sâu xa nhất, những hứa hẹn thầm kín
nhất, tự mình biết lấy riêng mình, mà thôi…
Tôi khẽ khàng lên tiếng, cảm giác lúc đang nói giống như đang
bước đi trên sóng. Dập dềnh và chênh chao; chẳng thể nào biết được ngọn sóng
nào sẽ nâng mình lên cao và ngọn sóng nào sẽ vùi mình xuống đáy sâu khôn cùng:
“Nếu như”, tôi dừng lại hít thật sâu vào trong lồng ngực lấy can đảm rồi tiếp
tục: “Nếu như sự thanh lịch của em có khả năng khuấy động được tôn trọng và
tình cảm của anh dành cho em, thì em tin anh không nỡ để em phải thực hiện
những nhiệm vụ mà em không mong muốn, anh không nỡ để em phải sống và làm việc
trong sự cô lập của mọi người. Em chỉ có thể nói được thế thôi và phải về rồi.
Cảm ơn anh nhiều đã lắng nghe em”.
Tôi dời đi… Ở một khía cạnh nào đó, việc dũng cảm đối diện và
nói với sếp Tổng những suy nghĩ của mình giống như biểu tượng của sự tốt lành.
Ơn Đấng Bề Trên, giống như con chim nhỏ sải cánh giữa bầu trời, mặc kệ hết thảy
những thứ khác, cứ độc hành mà bay. Gió thổi bên trời se sắt rồi tan trên mặt
đường phẳng lì vươn dài xa tắp. Vì là anh, không ai thay thế được. Vì là em, sẽ
còn cố chấp đến thiết tha.
(To be continued…)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét