Em gần dây, bị ám ảnh bởi bài “Ngăn cách”. Cô ca sỹ Thu Minh,
cô ấy hát bài hát ấy phiêu như lên đồng, ngân rung và luyến láy, như con tằm
rút hết gan ruột mình để nhả ra tơ…
“Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên tình dài
gắn bó đôi lời
Ta quen nhau một ngày, thương nhau trọn đời
giữ cho lâu dài
Khi chia tay lần đầu, duyên chưa đậm màu
cũng đã say nhiều
Một thời gian quen biết, tình ta tha thiết
muôn phần…”
Em gần đây, bị ám ảnh bởi giấc mơ được đi
dạo cùng anh trong một thành phố cổ, vào đêm đèn hoa đăng giăng kín bầu trời.
Em sẽ mặc chiếc váy lụa dài dáng kimono màu xanh hy vọng. Anh sẽ ôm em từ phía
sau, để cho em được dựa đầu vào vai anh, vào ngực anh. Đôi môi anh mơn man lên
má em, rồi thì thầm vào tai em: “Anh yêu em, em biết không?”. Khi những ngọn
đèn hoa đăng được thả vào bầu trời đêm yên tĩnh, chúng mình sẽ cùng cầu nguyện
được mãi mãi bên nhau…
Em
gần đây, bị ám ảnh bởi những câu từ. Trong tất cả
những từ xuất phát từ miệng hay ngòi bút, từ đáng buồn nhất đó là hai chữ:
GIÁ NHƯ. Khoảng cách xa nhất là khi, là khi… em nhìn thấy anh, an yên trước
mặt. Em chỉ đứng cách anh chưa đầy 5 bước, nỗi nhớ không chịu nghe lời cứ bóp
nghẹt lấy trái tim. Không thể nhào vào lòng anh tìm hơi ấm, tìm những thương
yêu rất đỗi dịu dàng. Em cấu chặt tay mình, sợ khóc, sợ những hoang hoải trốn
chạy, xổ tung. Để rồi sau đó khi trở về, em thấy những người trên phố lang
thang buồn đến lạ, trăm ngàn lần em tự dỗ: đừng khóc, đừng
một mình nhìn lên bầu trời, vừa hát vừa khóc. Bởi những lời hát và những giọt
nước mắt sẽ bị gió cuốn phăng. Gió mằn mặn. Tiếng chuông nhà thờ ngân lên trên
tầng áp mái. Em cầu mong, ngay cả khi mái đầu đã
bạc, ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ, vẫn thấy kề bên vai mình, một
tình yêu không bao giờ thất lạc, nhé anh!...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét