Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

"Rồi sau đó... " (Part 26)



10h15’ ngày… tháng… năm
“Alo, alo, đang ở cơ quan à con?. Bố đi Vũng Tàu đây nhé, người ta mời bố vào. Bố định không đi nhưng lần này vào khi ra sẽ cho Nhi đón một tết mới vui hơn…”
Tôi nhanh chóng rời khỏi hội trường trong lúc đại diện nước bạn đang báo cáo, chưa kịp nói câu gì với bố sau những lời gấp gáp ấy, điện thoại đã đổ những hồi chuông dài tút tút báo hiệu ngừng kết nối. Tôi đứng dựa lưng vào tường, muốn òa lên khóc… Yêu thương đưa ra hình dạng của thứ, mà một lúc nào đó chúng ta không thể ngờ, ập tới… Tôi run rẩy gửi đi dòng tin nhắn: “Con xin lỗi, con xin lỗi…; run rẩy đọc tin nhắn hồi âm: “Không sao đâu con”…
Sếp Tổng đứng ngay ở cửa ra vào đốt thuốc. Không có cách gì để trở vào  phòng họp mà không phải đi qua ông. “Anh ra ngoài nghỉ giải lao chút ạ?”- Tôi hỏi ông  thay cho lời chào. “Tôi ra ngoài để gặp riêng em” -  ông nói.
Và rồi, ngay ở lối đi, bên trong là những báo cáo đang cần cả hai bên thống nhất, bên ngoài chỉ có tôi và ông, ông tiếp tục: “Dáng vẻ mong manh yếu đuối của em chiều hôm đó, chiều  hôm em thẳng thừng từ chối nhiệm vụ tôi gợi ý bằng một cách nói không thể dịu dàng hơn,  không thể duyên dáng hơn nhưng lại khiến tôi đau đớn. Tôi điên cuồng muốn chạm vào những tổn thương trong em. Tôi tha thiết muốn lấp đầy em bằng thứ tình yêu mãnh liệt mình đang có. Nhưng tôi cũng biết rằng mọi thứ sẽ vỡ vụn ngay khi tôi chỉ kịp đưa tay. Em không bao giờ hiểu cảm giác của tôi. Vì em đang còn phải chịu đựng dày vò còn lớn hơn gấp bội, phải không, phải không Nhi?. Em  là một đứa trẻ xinh đẹp, mãi là một đứa trẻ em biết không?. Nhưng trên gương mặt xinh đẹp ấy là đôi mắt đen sâu thẳm và hàng mi rủ dài, che rợp những khoảng trời u buồn trong đáy mắt của một người phụ nữ, khi cười cũng chẳng làm cho đôi mắt em trông vui hơn. Có lẽ, đó là đôi mắt đẹp và buồn nhất trong số tất cả những người con gái tôi đã gặp.Tôi đã nghĩ ước gì tôi có thể mang niềm vui đến lấp đầy nỗi buồn trong đôi mắt ấy”. Ông tiến lại gần, nắm lấy vai tôi.
"Anh đã từng yêu ai chưa? Anh đã từng yêu ai mà khi đặt chân vào thế giới của người ấy rồi thì sẽ không thể nào quên được, sẽ ở đó rất nhiều năm, rất nhiều năm,  càng ở lâu thì sẽ càng không thể quên được. Và anh nói xem, nếu như ngày nào anh cũng nhớ một người, ngay cả trong giấc mơ cũng muốn được kề vai chung lối, và đó là hạnh phúc, nó trong suốt đến độ chẳng màng người ngoài có thấy được hay không, chỉ cần tự lòng mình biết đầy biết đủ là mãn nguyện. Liệu trái tim anh có còn chỗ để dành cho người khác?”. Tôi vừa nói vừa nhẹ nhàng gỡ bàn tay ông khỏi vai mình, mở cửa bước vào phòng họp…

(To be continued…)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét