Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

"Rồi sau đó... " (Part 22)



 Ngày giữa tháng 5, mùa hạ trở mình. Thành phố sáng thứ ánh sáng nhạt nhòa phủ qua giấc mơ oi ả. Nắng và gió cùng nhau chơi trò đuổi bắt qua những vòm cây. Cả thành phố lớn đến nhường vậy, cả căn phòng lớn đến nhường vậy mà có những khoảnh khắc ở đâu cũng thấy mình thừa ra, tìm một nơi để co mình lại, để trú thân, để lòng mình yên ả lúc không anh. Tìm mãi mà không thấy…
Tôi đứng lên, thu dọn tài liệu và xếp lại ngay ngắn chiếc ghế mình vừa ngồi, muốn rời khỏi thật nhanh nơi mà người ta vừa ban phát sự quan tâm cho nhau vừa sân si hạnh họe nhau về dự án này đề tài nọ, lỡ dở vì Biển Đông …
- Đừng đi, trưa nay mời em uống rượu.
Lời mời như ra lệnh từ người đàn ông mặc quân phục, trên cầu vai thể hiện quân hàm cao, đột ngột đứng trước mặt tôi. Buổi họp xoay quanh vấn đề nóng bỏng nhất giữa Việt - Trung, về chủ quyền, lãnh thổ và lãnh hải cũng như chuyến khảo sát biển tại Trường Sa vào tháng 6 này vì vậy mà dừng lại. Vậy mà dường như ông ấy không để tâm. Phải chăng ông ấy có khả năng siêu việt đến mức vừa có thể nắm bắt và bao quát toàn bộ vấn đề trong khi mắt thì chiếu tướng tôi cả buổi?. Bỗng dưng, phản xạ tự nhiên khiến tư thế tôi ngay lập tức tạo thành một đường thẳng đứng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng mà cách trả lời lại đầy cao ngạo.
- Xin lỗi anh, tôi không có nhã hứng
- Anh thì lại chỉ thích mời rượu những ai không có nhã hứng.
- Không phải nhã hứng uống rượu hay không?, mà là nhã hứng uống với ai, thưa anh.
 - Nếu đây là lời mời từ Sếp Tổng bên em, em có nhã hứng không?
- Đấy không phải là một câu điều kiện “Nếu ..thì ..” hay anh ạ.
Tôi kết thúc cuộc nói chuyện rồi nhanh chóng rời đi, bỏ lại câu hỏi cuối cùng dang dở.
- Em lớn lên trong sự kiêu hãnh hả N?
Phải rồi, tôi từng lớn lên trong sự kiêu hãnh.
Năm tuổi, học chữ, học đàn, học cách nói năng dịu dàng từ tốn.
Sáu tuổi, học ngoại ngữ, học hát, học mỉm cười.
Mười tuổi, học nấu ăn, học cách đi đứng sao cho không nghe thấy âm thanh của đôi dép quẹt xuống mặt đường, học cách nhìn thẳng và ngẩng cao đầu khi bước qua một đám đông…
Mười tám tuổi, học trường Đại học nổi tiếng trong thành phố, ăn mặc thanh lịch, là đích ngắm cho con trai của những nhân vật danh giá trong trường.
Và, tôi chưa từng yêu ai, luôn là một cô gái ngoan đạo, mỗi cuối tuần đều đặn đi lễ Nhà thờ, đĩnh đạc đọc Thánh thư dưới chân tượng Chúa và hòa vào dàn đồng ca hát lên thứ phúc âm trong trẻo…
Tôi đã từng lớn lên trong kiêu hãnh, trưởng thành trong kiêu hãnh, lướt qua đến trăm ngàn vô vạn, để rồi sau đó, vào một ngày tháng 3 mưa mướt mát trên đầu mũi, có một người duy nhất để thương và nhớ. Có một người duy nhất để khóc và đau. Có một người duy nhất để loay hoay trong vòng tròn cảm xúc mà anh làm tâm, nên 3600 xoay mòng, lúc nào cũng chỉ có anh. Duy nhất anh - người khiến cho tôi bỏ qua lý trí, tự mình khép lại tròn đầy những hy vọng dẫu có hoang đường về một tình yêu viên mãn.
Duy nhất anh thôi.

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Cô gái tháng 5






Tháng 5, em bắt đầu bằng những âm thanh lách cách trên bàn phím, những ngày không gần nhau, dường như qua chuỗi âm thanh ấy, em chạm được vào bàn tay anh, vào trái tim anh... như thể đang rất gần bên anh, như thể đang được sống thêm những khoảnh khắc sâu thẳm hơn trong cuộc đời.
Tháng 5, những ngày phơn phớt nắng, phơn phớt gió, phơn phớt tím áng mây chiều phiêu du lơ đãng. Trái tim em nhỏ bé mà căng đầy nỗi nhớ, lúc nào cũng chực tràn bùng vỡ, không thể cưu mang nổi một nụ cười. Rồi có khi nó lại giống như cái giỏ xách to lớn, lớn đến nỗi có thể chứa cả thành phố ồn ào náo nhiệt nhưng thực ra lại trống hoác như cả một mùa thu vừa rụng xuống. Em tự hỏi, điều gì đã khiến em không thể nào ngừng nhung nhớ anh. Điều gì đã khiến em cảm thấy đỉnh điểm cao nhất của nỗi cô đơn không phải là một mình, mà là em muốn ở bên anh chứ không phải bất kỳ ai khác đang tồn tại ngay bên cạnh. Phải chăng, bởi nụ cười ấm áp của anh như xua tan đi hết mệt mỏi ở thế giới ngoài kia bề bộn. Phải chăng, bởi mỗi khi anh nhìn em dẫu chỉ có hai chúng mình hay giữa biết bao người khác, thì vẫn luôn có nắng đong đầy trong ánh mắt. Khoảnh khắc ấy, anh biết không em luôn nghĩ có tới hai mặt trời. Một mặt trời cho cỏ cây hoa lá và con người tồn tại, còn mặt trời anh là dành cho em. Phải chăng, mỗi khi em có hoang mang đến mấy, đơn côi đến mấy, chỉ cần dụi gương mặt mình vào ngực anh, hít thật sâu mùi người đàn ông em yêu thương tha thiết, thì những nỗi buồn sẽ lập tức vỡ tan thành những mẩu vụn, như những mẩu vụn của chiếc bánh bích quy, vụn đến li ti, ngọt ngào và nồng ấm trong nụ hôn thấm đầy nỗi nhớ của chúng mình.
Tháng 5, cuối cùng rồi em cũng được thấy nắng chan hòa phủ khắp mặt đất. Từng gợn mây trắng êm đềm bồng bềnh trôi. Để đợi được ngày nắng hôm nay, anh biết không, bầu trời xanh thẳm kia đã phải trải qua rất nhiều côi cút…