Tháng 5, em bắt đầu bằng những âm
thanh lách cách trên bàn phím, những ngày không gần nhau, dường như qua chuỗi âm thanh ấy, em chạm được vào bàn tay anh, vào
trái tim anh... như thể đang rất gần bên anh, như thể đang được sống thêm những
khoảnh khắc sâu thẳm hơn trong cuộc đời.
Tháng 5, những ngày phơn phớt nắng, phơn
phớt gió, phơn phớt tím áng mây chiều phiêu du lơ đãng. Trái tim em nhỏ bé mà
căng đầy nỗi nhớ, lúc nào cũng chực tràn bùng vỡ, không thể cưu mang nổi một nụ
cười. Rồi có khi nó lại giống như cái giỏ xách to lớn, lớn đến nỗi có thể chứa
cả thành phố ồn ào náo nhiệt nhưng thực ra lại trống hoác như cả một mùa thu
vừa rụng xuống. Em tự hỏi, điều gì đã khiến em không thể nào ngừng nhung nhớ
anh. Điều gì đã khiến em cảm thấy đỉnh điểm cao nhất của nỗi cô đơn không phải
là một mình, mà là em muốn ở bên anh chứ không phải bất kỳ ai khác đang tồn tại
ngay bên cạnh. Phải chăng, bởi nụ cười ấm áp của anh như xua tan đi hết mệt mỏi
ở thế giới ngoài kia bề bộn. Phải chăng, bởi mỗi khi anh nhìn em dẫu chỉ có hai
chúng mình hay giữa biết bao người khác, thì vẫn luôn có nắng đong đầy trong ánh
mắt. Khoảnh khắc ấy, anh biết không em luôn nghĩ có tới hai mặt trời. Một mặt
trời cho cỏ cây hoa lá và con người tồn tại, còn mặt trời anh là dành cho em. Phải
chăng, mỗi khi em có hoang mang đến mấy, đơn côi đến mấy, chỉ cần dụi gương mặt
mình vào ngực anh, hít thật sâu mùi người đàn ông em yêu thương tha thiết, thì
những nỗi buồn sẽ lập tức vỡ tan thành những mẩu vụn, như những mẩu vụn của chiếc
bánh bích quy, vụn đến li ti, ngọt ngào và nồng ấm trong nụ hôn thấm đầy nỗi
nhớ của chúng mình.
Tháng 5, cuối cùng rồi em cũng được thấy nắng chan hòa phủ khắp mặt đất. Từng gợn mây trắng êm đềm bồng
bềnh trôi. Để đợi được ngày nắng hôm nay, anh biết không, bầu trời xanh thẳm
kia đã phải trải qua rất nhiều côi cút…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét