Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

“Rồi sau đó…” (Part 2)


 Tôi may mắn vì có anh, may mắn vì có được một tình yêu khiến người khác phải ngưỡng mộ, chân thành, không toan tính, mãnh liệt, gắn kết đến lạ kì…
Mở hòm thư kiểm tra công việc, tôi nhận được thông báo: “You have got mail”.
“Tôi đã từng nói sẽ không mang quyền lực để ép buộc em. Tôi đã từng nói muốn được em đến với tôi tự nguyện. Thế nhưng sự thờ ơ và né tránh hết lần này đến lần khác đã khiến cho tôi không thể nhẫn nại thêm được nữa. Em biết không?, phụ nữ đẹp thì rất nhiều, có vẻ đẹp khoa trương, kiều mỵ hoặc diêm dúa. Nhưng vẻ đẹp của danh dự, sự kiêu kỳ của tư chất tự tại, tôn nghiêm và gợi cảm đến thanh tao ấy tôi chỉ thấy được ở em. Công việc bộn bề và áp lực, kiểm soát được cảm xúc là việc tôi làm rất tốt từ trước tới giờ. Vậy mà cũng chỉ có thể là công việc mới nhìn thấy em. Tôi vui khi nhìn thấy em, nổi giận khi nhìn thấy em…”
Tôi đóng lại và xoá đi bức thư được gửi từ vasi.gov.vn, lòng trầm mặc. Rất lâu sau, tôi lấy lại tinh thần, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lấy túi xách và đi ra ngoài, hoà mình vào dòng xe cộ ngược xuôi trên phố…
Thầm hít sâu một hơi, tôi gõ cửa phòng anh. Anh không có ở đây.
Toà nhà vắng lặng, cảm giác bâng khuâng khó tả của người đang ốm khiến cho tôi yếu đuối. Ngồi xuống một bậc cầu thang và chờ đợi, tôi cô đơn nhắn: “Anh. Em đến rồi, đang ở trước cửa phòng anh.”
“Đợi anh chút nhé”- Anh trả lời tôi.
Rồi tôi nghe thấy tiếng anh từ xa vọng đến, có lẽ một nhân viên nào đó đã không thực hiện nghiêm túc công việc anh giao, và đương nhiên, một trong những đặc quyền của ông chủ chính là có thể nổi nóng - Tôi bất giác mỉm cười với suy nghĩ mới mẻ này.
Tôi nhìn bóng dáng anh phản chiếu qua cánh cửa sáng bóng của cầu thang máy, đột nhiên sinh ra cảm giác tự ti, nghĩ tới tôi là ai, là điều gì mà tự cho phép mình tới đây mỗi khi bản thân cần sự che chở. Tôi là ai, là điều gì mà có thể khiến cho anh - nhân vật cỡ này chờ đợi tôi?
“Sao em  ngồi ở đây?, vào đi, anh xin lỗi!”- Anh vừa nói vừa nắm lấy tay tôi, đôi mắt tràn đầy dịu dàng mà tôi nghĩ chỉ có tôi mới sở hữu được. Tôi lặng yên không nói, anh cũng không nói, chỉ nhìn nhau như một màn độc thoại nội tâm đầy cảm xúc, chỉ nhìn nhau, và chỉ một cái nhìn thôi, cảm xúc trong tim bất chợt vỡ òa…
Anh chỉ cho tôi xem những khóm cây anh mới trồng trên sân thượng, cùng tôi hình dung một ngày nào đó sẽ phủ kín một màu xanh.  Anh đưa tôi đến lan can ngắm nhìn thành phố nơi chúng tôi cùng chung sống, thành phố nhìn từ trên cao thật đẹp biết bao…
“Em vẫn chưa hết sốt!” - Anh nói rồi dẫn tôi lại gần chiếc tủ lạnh, mở ra và lấy một chai nước áp vào trán tôi. Khoảnh khắc này, môi tôi gặp môi anh, một cơn rùng mình rồi ấm áp chạy dọc cơ thể. Tôi cảm thấy vị ngọt của thương yêu trên môi anh ấy. Vị ngọt mà tôi muốn ghi nhớ cả cuộc đời…
  (To be continued)

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

“Rồi sau đó…” (Part 1)


 Có những ngày như thế, vầng trán rịn mồ hôi khi vừa ngấm thuốc hạ sốt. Điện thoại trên bàn rung lên hiển hiện dòng tin nhắn cộc lốc của cô bạn thân sơ:
“Lên mạng đi, có chuyện!”
Suy nghĩ mơ hồ, hô hấp mơ hồ, tôi bình thản đăng nhập vào yahoo mesenger, cô ấy đã hung hăng post lên dòng status: “Bull sheet!”.
Nhấp chuột vào tên cô ấy, nén tiếng thở dài, tôi rời rạc gõ: “Chuyện gì mà phải dùng đến những ngôn từ như thế?”
 “Đàn ông ngủ với đàn bà, xong, đàn ông cười nhàn nhạt rồi hỏi: “em mong muốn gì từ mối quan hệ này?”. Đó là loại gì?” - Cô ấy hấp tấp trả lời câu hỏi.  
Lòng tôi bỗng dưng vì những dòng chữ này mà cứng lại, môi có lẽ là do sốt, có lẽ là do không tự chủ được run lên nhè nhẹ, tôi nhíu mày:
“Là trong truyện hay ngoài đời thực?”
Cô ấy im lặng.
Tôi im lặng.
“Cứ cho là cả hai đi” - Cô ấy trả lời.
“Nếu là đời thực, chỉ có thể nói được hai từ “đáng tiếc”” - Tôi nhắn
“Đáng tiếc cho đàn ông hay đàn bà?” - Cô ấy hỏi.
“Cho đàn bà phóng túng, cho đàn ông gặp dịp thì chơi, cho lối sống buông thả coi tình yêu như một cuộc hò hẹn tốc hành” - Tôi chua xót gõ.
“Thế nhé, có chút việc bận rồi” - Tôi gửi tiếp cho cô ấy rồi rời khỏi mạng.
Sao lại điên khùng như vậy
Sao lại không có lý trí như vậy
Sao lại để cho mình không còn chút giá trị bản thân như vậy
Tôi im lặng nhìn vô định vào màn hình máy tính, vẫn không thể trả lời được câu hỏi vì sao. Có lẽ xót thương dành cho cô ấy trong tôi còn đủ lớn, xót thương dành cho sự khiếm khuyết về mặt tâm hồn.
Cô ấy từng nói tôi may mắn vì có anh, cô ấy từng hỏi vì sao anh nâng niu tôi như thế? Ngày Cha chưa mất, tôi cũng có lần mang những băn khoăn của mình để chia sẻ với Cha. Cha bảo mọi việc không tự nhiên mà có, một người đàn ông có tài, am tường và trải nghiệm như anh thừa thông minh để nhận ra ngoài nhan sắc, đâu là người phụ nữ xuất thân từ một nền giáo dục vô nhiễm và cầu kì.
(To be continued)


Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Một thời của bố!


 
(Bố đứng thứ 3 từ phải sang)
Mẹ và con cứ ngồi lặng đi bên bàn ăn để lắng nghe câu chuyện của bố và bác ấy. Câu chuyện về những chàng trai đặc biệt của trường chuyên toán Lam Sơn, cách đây gần 50 năm.
Con đã dõi theo từng cử chỉ, nét mặt và ánh nhìn của bố. Đã lâu lắm rồi con mới tìm lại được sự vui tươi, hồ hởi và giọng nói chất chứa đầy nhiệt huyết, say mê khi bố cùng bạn ôn lại những kỷ niệm của ngày xưa - những kỷ niệm của một thời niên thiếu mãi mãi không quên.
Trong câu chuyện không thể liền mạch vì bồi hồi xúc động, đôi lúc con không thể hiểu bố và bác ấy đang nói những gì vì hai người cùng sử dụng tiếng Ba Lan, nhưng lòng con rưng rưng mỗi khi nghe câu nói được nhắc đi nhắc lại trong toàn câu chuyện: “Chao ôi, thời xa vắng ấy, thời trai trẻ ấy!”…
Thời xa vắng ấy, bố được giao nhiệm vụ quản lý đoàn học sinh đặc biệt của miền trung, bác được giao nhiệm vụ quản lý đoàn miền bắc, một người nữa được giao nhiệm vụ quản lý đoàn miền nam (bây giờ bác ấy đã mất rồi) gặp nhau tại Hà Nội để được đưa sang nước ngoài học tập và đào tạo khi đất nước vẫn đang còn trong bom đạn chiến tranh. Bố kể trong danh sách ấy, không ai biết mình sẽ được đưa tới đất nước nào, bên cạnh tên tuổi của mỗi người là một ký hiệu rất nhỏ, bố và bác có ký hiệu giống nhau, cùng một số người khác, được đưa sang Ba Lan.
Những chàng trai da vàng gầy còm nhỏ thó, lần đầu tiên trong đời được nhận mỗi người một chiếc vali trong đó có hai bộ comple đã lênh đênh trên biển gần một tháng trời để tới được chân trời mới, nơi mà khi tầu vừa cập cảng còn chưa hết bàng hoàng vì rời xa xứ sở đã bị yêu cầu cởi hết quần áo, dồn vào một phòng để họ xịt vòi rồng thanh trùng cơ thể. Bố còn nhớ các bác sỹ đã khám cho đoàn học sinh cẩn thận từng người một, họ thắc mắc với phiên dịch của nước mình tại sao học sinh Việt Nam ai cũng có một hàm răng trắng đều và đẹp?...
Cùng với những khó khăn là những tháng ngày vô cùng tươi đẹp. Con  khao khát làm sao được một lần cùng bố về thăm lại Ba Lan, nơi đã ôm trọn 7 năm đẹp nhất cuộc đời của bố, nơi mà trong ký ức của bố vườn hoa lê trắng muốt trong Tu Viện hiển hiện rõ ràng, mái tóc vàng sóng sánh mật ong, đôi mắt thăm thẳm màu đại dương và những bông tuyết tan để chim lại bay về hót líu lo trong nắng…
Bố có biết không?, cả đêm ấy mẹ không sao ngủ, 4h sáng mẹ khẽ đọc cho con nghe bài thơ này, bài thơ được mẹ làm chỉ trong một đêm thôi, sau khi cùng con nghe lại câu chuyện về một thời của bố. Và bố có biết không?, con đặc biệt thích một câu trong bài thơ này, bố ạ…
Cảm nhận về kỷ niệm của anh
Ba Lan ơi - xin chào em nhé
Mai trở về quê mẹ thân yêu
Gửi lại đây một thời trai trẻ
Giảng đường vui bè bạn sớm chiều 

Ngày chia xa tâm niệm bao điều
Trong hành trang nén đầy nỗi nhớ:
- Mùa tuyết tan sáng bừng xứ sở
- Mái tóc vàng, ánh mắt phiêu diêu...

Ước gì có phép để mang theo
Hương sắc lạ trong vườn Tu Viện
Màu hoa lê diễm tình thánh thiện
Chắc đường xa vợi nhớ đi nhiều

Tàu rời ga hối hả qua đèo
Đưa ta đi xa dần nơi ấy
Trên tay cứ bần thần trang giấy
Bỗng gió Trường Giang cuốn bay vèo...

Chỉ còn lại đây chiếc khăn thêu
Đem về quê Việt giữ nâng niu
Bốn mươi năm lẻ, ngồi ôn lại
Ly rượu vang vui sóng sánh cười...

Ru kỷ niệm xưa ngủ yên rồi
Bây giờ gặp bạn thủa đôi mươi
Miền xa thẳm ấy bừng tươi lại
"Ba Lan... Ba Lan...", chẳng muốn rời
Hà nội, ngày 17/03/2013
 
 

 
 
 



Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Cho ngày xưa chưa cũ!


Một ngày tháng ba nào đó, tôi gặp anh. Tôi đã không thể tin được rằng từ giây phút ấy, giây phút tôi nhìn thấy anh sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, cũng như tôi sẽ không thể vắng anh trong suốt phần đời còn lại…
Nhiều năm sau đó, nỗi nhớ vẫn ở bên tôi như hình với bóng. Đó cũng có thể gọi là một loại dày vò, loại dày vò thân thiết nhất và cũng ấm áp nhất. Mỗi khi tôi cuộn tròn trong ngực anh, đưa ngón tay thon mảnh của mình vẽ từng đường nét đẹp như tạc tượng trên gương mặt anh. Tôi biết, có những thứ đã khắc vào trong linh hồn tôi như thế…
Nhiều năm sau đó, vòng tay anh chưa bao giờ thôi ấm áp, rộng lớn và vững chắc mỗi lần anh ôm tôi trong lòng. Trong trí tưởng tượng của tôi, vòng tay anh giống như một con đập rất lớn, hoàn toàn bao bọc tôi, ngăn lại tất cả những xót xa của thế giới bên ngoài, để tôi chỉ còn nghe thấy từng thanh âm của nhịp đập trái tim anh, bình an gõ vào trái tim tôi, như thế…
Nhiều năm sau đó, trong dòng người và xe đi lại vội vàng buổi sáng sớm, tôi vẫn giữ thói quen chăm chú nhìn bóng dáng những chiếc xe gần giống như xe của anh trên đường, hy vọng một ngày nào đó đợi chờ và mong mỏi của tôi lại trở thành hiện thực, có người đi ngang qua hạ cửa kính xe xuống để mỉm cười với tôi.
Tương lai cách chúng tôi bao xa, cũng không ai biết ngày mai sẽ thế nào. Cho tới bây giờ, đôi khi vào những ngày có gió, tôi vẫn cần phải có dũng khí và sự kiên nhẫn để chờ đợi điện thoại của tôi reo, cuộc gọi từ anh, giọng nói của anh để ngăn lại nỗi nhớ nhung như thủy triều dâng trào mỗi sáng, để có cảm giác giống như được ở bên anh thêm lần nữa, để trái tim thôi bớt dày vò bởi những tâm sự thầm lặng thế này.
 (From a love story)
                   (Đi chùa cùng các chị ngày 05.03.2013)

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Gửi tháng 3


Em còn được bao nhiêu trí nhớ nữa để khắc ghi thêm kỷ niệm về anh vào cuộc đời em - người đàn ông khiến em yêu hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác?!...
Trong dòng chảy vô hình và miên viễn của cuộc đời này, với em,  ngoài tình yêu ra, tất cả đều vô nghĩa. Bởi cho dù ngay cả khi em mất đi, xương cốt trở thành tro bụi, em sẽ được ở bên anh bất cứ lúc nào, không cần phải đấu tranh gì nữa, trọn vẹn thuộc về anh, trọn vẹn thuộc về một tình yêu vừa dịu dàng như dòng sông mùa nước lặng vừa vần vũ những bão giông…
Trong câu chuyện với bạn ngày hôm nay, bạn nói với em nửa như đùa cợt nửa như thương hại: “Nếu là em bạn đã có rất nhiều”
Em hỏi: “Có những gì?”
Bạn trả lời: “Rất nhiều tiền, và thanh danh!”
Em rút lui khỏi câu chuyện bằng im lặng. Em nhớ Anh.
Em nhớ Anh, em nhớ người đàn ông chỉ vừa mới hôm qua đó thôi dù đang rất giận vì em bồng bột và con trẻ, trên màn hình máy tính của anh là những trang báo mạng tìm hiểu về những bài thuốc chữa bệnh cho cha em.
Em nhớ Anh, em nhớ người đàn ông lập tức vứt bỏ điếu thuốc lá mới châm trên môi mình, trầm ổn dịu dàng buộc nơ áo cho em, sau ngần ấy năm…
Em nhớ Anh, em nhớ người đàn ông đã luôn lắng nghe tâm hồn của người phụ nữ thuộc về anh ấy, cho em biết trong tình yêu không chỉ có yêu thôi mà còn cả thương đến thắt lòng…
Sau ngần ấy năm.
Vậy nên, cớ gì em cần có nhiều tiền để sống một cuộc đời hào nhoáng, hay cần có chút thanh danh mà trong hoang mang cô tịch. Những thứ xa hoa phù phiếm kia, đâu đó, em hay chăng bạn muốn có sẽ phải đánh đổi thật nhiều. Những điều đó, không thể dung hoà trong tâm hồn thanh tĩnh của em, càng không bao giờ em muốn phá huỷ tâm hồn thanh tĩnh ấy.
 Trên tất cả, Em yêu Anh - người đàn ông có sự nghiệp, quyền lực và địa vị bằng chính sự ưu tú và xuất sắc của bản thân mình!.
(From a love story)