Tôi may mắn vì có anh, may mắn vì có được một tình yêu
khiến người khác phải ngưỡng mộ, chân thành, không toan
tính, mãnh liệt, gắn kết đến lạ kì…
Mở hòm thư kiểm tra công việc, tôi nhận được thông báo:
“You have got mail”.
“Tôi đã từng nói sẽ không mang quyền lực để ép buộc em. Tôi
đã từng nói muốn được em đến với tôi tự nguyện. Thế nhưng sự thờ ơ và né tránh
hết lần này đến lần khác đã khiến cho tôi không thể nhẫn nại thêm được nữa. Em
biết không?, phụ nữ đẹp thì rất nhiều, có vẻ đẹp khoa trương, kiều mỵ hoặc diêm
dúa. Nhưng vẻ đẹp của danh dự, sự kiêu kỳ của tư chất tự tại, tôn nghiêm và gợi
cảm đến thanh tao ấy tôi chỉ thấy được ở em. Công việc bộn bề và áp lực, kiểm
soát được cảm xúc là việc tôi làm rất tốt từ trước tới giờ. Vậy mà cũng chỉ có
thể là công việc mới nhìn thấy em. Tôi vui khi nhìn thấy em, nổi giận khi nhìn
thấy em…”
Tôi đóng lại và xoá đi bức thư được gửi từ vasi.gov.vn, lòng
trầm mặc. Rất lâu sau, tôi lấy lại tinh thần, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lấy túi
xách và đi ra ngoài, hoà mình vào dòng xe cộ ngược xuôi trên phố…
Thầm hít sâu một hơi, tôi gõ cửa phòng anh. Anh không có ở đây.
Toà nhà vắng lặng, cảm giác bâng khuâng khó tả của người đang
ốm khiến cho tôi yếu đuối. Ngồi xuống một bậc cầu thang và chờ đợi, tôi cô đơn
nhắn: “Anh. Em đến rồi, đang ở trước cửa phòng anh.”
“Đợi anh chút nhé”- Anh trả lời tôi.
Rồi tôi nghe thấy tiếng anh từ xa vọng đến, có lẽ một nhân
viên nào đó đã không thực hiện nghiêm túc công việc anh giao, và đương nhiên, một
trong những đặc quyền của ông chủ chính là có thể nổi nóng - Tôi bất giác mỉm cười
với suy nghĩ mới mẻ này.
Tôi nhìn bóng dáng anh phản chiếu qua cánh cửa sáng bóng của
cầu thang máy, đột nhiên sinh ra cảm giác tự ti, nghĩ tới tôi là ai, là điều gì
mà tự cho phép mình tới đây mỗi khi bản thân cần sự che chở. Tôi là ai, là điều
gì mà có thể khiến cho anh - nhân vật cỡ này chờ đợi tôi?
“Sao em ngồi ở đây?,
vào đi, anh xin lỗi!”- Anh vừa nói vừa nắm lấy tay tôi, đôi mắt tràn đầy dịu dàng
mà tôi nghĩ chỉ có tôi mới sở hữu được. Tôi lặng yên không nói, anh cũng không
nói, chỉ nhìn nhau như một màn độc thoại nội tâm đầy cảm xúc, chỉ nhìn nhau, và
chỉ một cái nhìn thôi, cảm xúc trong tim bất chợt vỡ òa…
Anh chỉ cho tôi xem những khóm cây anh mới trồng trên sân
thượng, cùng tôi hình dung một ngày nào đó sẽ phủ kín một màu xanh. Anh đưa tôi đến lan can ngắm nhìn thành phố nơi
chúng tôi cùng chung sống, thành phố nhìn từ trên cao thật đẹp biết bao…
“Em vẫn chưa hết sốt!” - Anh nói rồi dẫn tôi lại gần chiếc
tủ lạnh, mở ra và lấy một chai nước áp vào trán tôi. Khoảnh khắc này, môi tôi gặp môi anh, một cơn rùng mình rồi ấm áp chạy
dọc cơ thể. Tôi cảm thấy vị ngọt của thương yêu trên môi anh ấy. Vị ngọt mà tôi
muốn ghi nhớ cả cuộc đời…
(To be continued)

















