Anh, mưa sắp dài hơn cả nỗi nhớ trong những ngày cuối tháng ba,
những cơn mưa chập chờn, xa xôi và gần gụi. Hơn nửa tháng qua, em không còn giữ
thói quen uống trà, đọc sách khi màn đêm buông xuống. Em thường thấy mình mải
miết bước đi trong những giấc mơ, đầu không ngoảnh lại, đi mãi, đi mãi, bước
chân vô định... Trong những giấc mơ em, bầu trời màu lam biếc. Em thả hai từ “Vĩnh
Viễn” xuống đám mây to nhất, để “Vĩnh Viễn” mặc sức vùng vẫy trong miền êm ái của
riêng mình. Em cảm nhận được mọi thứ một cách rõ ràng, vạt nắng nằm im, con sẻ
con ngơ ngác, chiếc lá đang đu đưa, vòm mây con con, cái chồi non bé tí, và cả
chính em nữa, đều thật dịu dàng. Em biết mình sống vì ai và điều gì là quan
trọng nhất, với em…
Có đôi khi, không cần quá nhiều lời nói. Chỉ là không thể nào
kiềm chế nổi, em cứ muốn được gần bên anh, chạm vào tay anh, hôn lên gương mặt anh,
nhìn anh nheo nheo mắt và miệng mỉm cười; em cứ muốn chạm vào anh mãi, chỉ muốn
hết lần này đến lần khác xác nhận chắc chắn rằng mình đang ở bên nhau, hết lần
này đến lần khác xác nhận chắc chắn rằng anh thật sự là của em. Đã tám mùa
tháng ba, đã tám mùa những ký ức dịu dàng và tươi đẹp, em không nhớ đã yêu anh
nhiều như thế nào. Em chỉ nhớ lúc nắm tay anh em biết rằng sẽ rất đau đớn nếu
phải buông ra...
Có đôi khi, chẳng phải vươn mình thật xa mới chạm đến đại
dương và cũng chẳng cần chạm đến đại dương mới thấy mình trưởng thành. Thử nếm một hạt muối trong tay mình, cũng đủ để
biết vị mặn mòi đang tan chảy và tan chảy như thế nào. Em nhìn vào mắt anh, kể cho anh nghe
những điều xảy ra trong cuộc sống, những điều xảy ra với trăm ngàn lớp tầng ngoài
xã hội, cơn cớ gì đâu mà thương tổn đến em, vậy mà, cứ nhất định phải kể với
anh, dẫu cho đôi mắt em khi ấy không kiềm lòng được cứ ầng ậc nước, sức mạnh
của chữ KHÔNG từ anh, từ nguyên tắc sống của anh đã mang đến cho em niềm tin
vào sự tôn nghiêm, rồi sau đó, không có gì ngăn cản được bản thân em cảm thấy
như có ngọn lửa thắp ở trong lòng, như có một ngọn đồi, một ngọn đồi xanh thật
xanh trong trái tim em…
Anh, mưa hoài, ủ rũ ghê lắm, em cứ loay hoay loay hoay…!

































