Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

“Tháng Ba - cho em - cơn mơ chiều nắng nhạt…”





Tháng Ba, những ngày đang về đến trong hơi thở dịu dàng cuối cùng của mùa xuân, trước khi dần khuất bóng, bỏ ngỏ lối về cho tháng Tư giao mùa phía hạ bước sang… Và vì thế, tôi không muốn bắt đầu tháng Ba bằng một note buồn, khi mà dường như mọi nẻo đường trong thành phố đều treo băng rôn giới thiệu đêm nhạc của Phú Quang: “Tháng Ba - cho em - cơn mơ chiều nắng nhạt…”. Phải rồi, những cơn mơ chiều nắng nhạt, mơ hồ như sương khói, bàng bạc hoài niệm trong mỗi ánh mắt, trong nụ cười ấm áp gọi tình yêu.
Tháng Ba, những ngày không còn lạnh, tôi đứng giữa mọi người, chợt cảm thấy như thể ở nơi tận cùng trái đất, không có ai cả, tôi một mình, họ có nhau; trái đất tròn mà lòng người góc cạnh: “Con ranh con dám từ chối nhẫn kim cương của Sếp…”. Tôi lặng người khi nghe những lời như thế; bước ra ngoài hiên; ngước mắt lên trời, thở dài một hơi dài rõ rệt, nước mắt cứ lăn xuống chẳng ngừng… Tôi dọn dẹp lòng mình, bày ra gương mặt bất cần rồi quay trở lại, mặc kệ đối phương đánh giá ra sao. Sự bất cần ấy cũng cần luyện tập, dù chẳng dễ dàng gì. Tôi pha cho mình một cốc cà phê, loại pha sẵn đóng gói công nghiệp, không ngon, nhưng đủ tỏa hương để tôi thấy ấm. Tôi tự cứu lấy tâm trạng của mình bằng cách như vậy.
Có những vòng luẩn quẩn sẽ chỉ kết thúc khi một người biết dừng lại và tha thứ. Người ta hằn học nhau, đay nghiến nhau và để lại những vết thương không bao giờ liền thành vết sẹo. Mọi điều sẽ chỉ khép lại khi người ta biết mở ra cho nhau một lối thoát. Vì vậy, tôi sẽ cố gắng để không giận hờn ai, cũng đừng giận quá lâu. Quan trọng là tôi biết yêu lấy mình và cuộc đời, tất cả những gì tôi mong muốn, đơn giản chỉ là một người nghe thấy tiếng trái tim mình, và tôi đã có được điều đó, khi được ở bên anh, được vùi gương mặt mình vào ngực anh.
Tháng Ba, những ngày nắng lên ấm áp, anh là tất cả những năm tháng thanh xuân, là hạnh phúc, là tình yêu, là những tiếng cười vui vẻ… Dưới lớp vỏ kiên định bên ngoài, ở nơi sâu nhất trong tim tôi, luôn dịu dàng những nhịp đập vì anh. Thế giới rộng lớn là thế, anh sẵn sàng ở bên nâng đỡ và chăm sóc, những nỗi buồn rơi lại phía sau, và đó là phúc phận. Người ta hay đặt rất nhiều hàm nghĩa của từ “Yêu”, thế nhưng thực ra ý nghĩa của từ ấy thật đơn giản: một người, cho đến tận những giây phút cuối cùng cũng vẫn nói: “Yêu em”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét