Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

"Rồi sau đó..." (Part 27)



 … Tôi cố gắng cười với người ngồi bên cạnh, cố gắng trở thành một cô gái không u buồn mà rạng rỡ như một đóa hướng dương. Ngoại trừ người ấy, tôi không muốn ai thương tôi cả. .Ngoại trừ người ấy, những thứ tình cảm đối với tôi thật vướng víu, thừa  thãi và phiền phức. Lòng kiêu hãnh trong tim chỉ cần có người ấy là vươn thẳng lưng mạnh mẽ, người ta khóa lòng mình lại chỉ vì mong mỏi một người đến gõ cửa, chỉ mong mỏi một người đến gõ cửa mà thôi. Hà Nội tháng Ba man mác lạnh…
“Em không sợ tôi sao? Vẻ bề ngoài dễ đánh lừa người ta lắm, tôi cảm thấy như mặt trời đã lặn mãi mà chẳng chịu mọc lên, tôi như đang chìm trong màn đêm vĩnh viễn. Em nói rằng: "Anh đã từng yêu ai chưa? Anh đã từng yêu ai mà khi đặt chân vào thế giới của người ấy rồi thì sẽ không thể nào quên được, sẽ ở đó rất nhiều năm, rất nhiều năm, càng ở lâu thì sẽ càng không thể quên được. Và anh nói xem, nếu như ngày nào anh cũng nhớ một người, ngay cả trong giấc mơ cũng muốn được kề vai chung lối, và đó là hạnh phúc, nó trong suốt đến độ chẳng màng người ngoài có thấy được hay không, chỉ cần tự lòng mình biết đầy biết đủ là mãn nguyện. Liệu trái tim anh có còn chỗ để dành cho người khác?”. Em nói rồi quay mặt bước đi, sự quay mặt bước đi thật kiên quyết khi mà chỉ trong tích tắc sau câu nói đó, em đã ở phía bên kia cánh cửa”
Buổi chiều ngạt thở, tôi nhận được email của ông dưới một nick name xa lạ, chỉ có điều ông không cần dấu tên miền đăng ký hòm thư riêng của Monre.gov.vn..
Chỉ có những nỗi sợ hãi, như nỗi sợ hãi những lúc phải ôm tim mình lạc nhịp gọi tên người ấy. Sợ hãi những nỗi đau mà thời gian bất lực trước việc xóa nhòa. Sợ hãi ẩn sau một vết thương chưa bao giờ lành là một mê cung mưa và  gió. Sợ hãi sao lại là tôi và người ấy, mà không là ai khác lạc mất nhau trong quá khứ, chỉ vì sự lỡ tay để tôi một nơi và người ấy một nẻo của Chúa trời… Tôi thở ra nỗi buồn khẽ khàng, lẩn quất, làm tội với hư  không. Hà Nội tháng Ba âm ỉ lạnh…
Nếu bạn nghe thấy tiếng hoa nở trong trái tim, thì đó chính là cảm giác hạnh phúc vô bờ bến. Đến bây giờ tôi mới hiểu, niềm hạnh phúc lớn lao nhất của người phụ nữ  không phải chỉ là lúc được người đàn ông mình yêu trao cho nụ hôn nồng cháy, hay được che chở trong vòng tay mạnh mẽ của người ấy, mà chính là  cảm giác khi người ấy dù đã ngủ rất say mà hành động trong vô thức vẫn ôm chặt lấy bạn vào lòng, như ôm chặt món bảo vật quý báu của cả đời mình, để bạn cảm nhận được rằng tình yêu mà người ấy dành cho bạn cũng nhiều như tình yêu mà bạn dành cho người  ấy…
(To be continued…)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét