Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

"Nhi của Cha"



 Nhi của Cha
Khi con đọc bức thư này, hãy nhớ rằng đây là bức thư cuối cùng mà Cha có thể viết cho con và cũng là di chúc tình yêu mà Cha dành cho Nhi bé bỏng.
Linh hồn Cha bay đi, nó được nâng đỡ bằng tất cả những hạnh phúc mà Cha từng có.Cuộc đời thật tuyệt diệu, Nhi à, chỉ khi nó lặng lẽ bỏ đi người ta mới nhận ra điều đó, nhưng ngày nào cuộc đời cũng đều được hưởng thụ tuỳ theo lòng vui sống của chính ta, con nhé.
Ngày ấy, cái ngày đầu tiên Cha gặp con ấy, Cha đỡ từ trên vai Ông nội con một đứa trẻ mà Cha thấy trong mắt nó một nguồn ánh sáng làm nó thành một cô bé khác xa những đứa bé khác. Cha thấy những đường gân xanh nổi trên làn da thật mềm mại và trắng trẻo của nó dường như mô tả cuộc đời nó. Cha nghe thấy tiếng trái tim nó vỡ trong im lặng, và Cha gần như ước gì có một âm thanh nào đó làm nó quên đi nỗi đau… Dần dần, những nốt nhạc từ một cây đàn xưa cũ, của một giai điệu cho đến giờ không ai biết đến bắt đầu nhảy múa, nốt móc làm tan đi các từ, nốt trắng - các trạng từ, nốt đen - các động từ, và dấu lặng - tất cả các câu bắt đầu trở nên có nghĩa, với Nhi của Cha.
Một ngày, con bắt đầu khuấy động thế giới, thế giới của con. “Cha xem kìa, bờ biển được chạm trổ tinh vi biết bao, như là một mảnh đăng ten, con thấy mặt trời đang rọi xuống đó hàng nghìn tia sáng. Mỗi cây rung rinh một kiểu khi được gió vuốt ve”…  “Cha ơi, những con sóng thỉnh thoảng lại đến vuốt ve những mỏm đá, có phải để cố xin tha thứ cho sự dữ dội của chúng vào những mùa khác không Cha?”. Hay là “Cà phê nóng làm nền. Sữa cho vị béo. Mật ong ngọt thanh. Đánh bọt, rồi rắc bột hạt dẻ thêm thơm và bùi. Cuối cùng thả vào một viên kem, tạo cảm giác nóng lạnh rất kì lạ, Cha à”… Hiếm có con bé nào có thể sử dụng những ngôn từ đẹp đến thế; diễn đạt bằng thứ âm thanh khiến trái tim người ta muốn tan chảy ra đến thế, cái nhìn thơ trẻ đi sâu vào những kỷ niệm của Cha đến nỗi không thể không trả lời cho một câu hỏi đặt ra đến thế, như con… Không có tiêu chuẩn nào, không có giới hạn nào cho sự cuốn hút của một bé gái sau này sẽ trở thành người phụ nữ quyến rũ và duyên dáng. Tuy rằng đôi khi chính đứa bé đó còn không nhận thức được điều tuyệt vời mình đang sở hữu.
Nhi của Cha, Cha biết, biết rất rõ ràng con sẽ gặp người đàn ông ấy trong cuộc du hành của cuộc đời đang chờ đợi con này. Cha còn biết chính xác ngày con và anh ấy tìm thấy nhau. Cũng giống như những vì sao trên bầu trời mà Cha thường chỉ cho con xem quy luật và hướng đi của chúng qua ống kính thiên văn, con có nhớ không?. Khi ngày ấy đến, con đã nói: “Cha ơi, sự say mê này bắt đầu từ khi nào, tình yêu của con khởi nguồn từ đâu. Con say mê nụ cười của anh ấy, giọng nói của anh ấy, đôi mắt của anh ấy, bờ môi của anh ấy...  những điều làm nên mỗi ban mai của con, vô cùng vô tận, Cha à.". Và Cha biết, không ai ngoài người đàn ông ấy biết cách đi  vào thế giới của con.
Nhi của Cha, đôi khi chúng ta bất lực trước những mong muốn, những ước vọng hay những khao khát của cuộc đời mình, và điều đó gây ra sự day dứt nhiều lúc không chịu nổi. Đôi khi bất giác con đưa ngón tay chạm vào gương mặt một ai đó trong bức ảnh thân yêu. Rất có thể đó là lí do để cho những bức ảnh có mặt trên đời, để ta được ở cạnh người ta yêu thương nhất, theo một cách khác lặng lẽ hơn… Tình cảm này sẽ đi theo suốt đời con, một phần nghệ thuật sống phụ thuộc vào khả năng con khắc phục sự bất lực của bản thân. Đó là một việc khó, bởi vì sự bất lực sinh ra nỗi sợ. Đừng bao giờ quên những ước mơ của con, đó sẽ là động cơ của đời con và hãy chia sẻ những ước mơ đó. Những ước mơ chung của cả hai người sẽ làm nên những kỷ niệm đẹp nhất. Bởi có ai ngoài anh ấy biết cách đi vào thế giới của con đâu.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Mùa cho con tim ta biết bao say mê...



 “Chiều mưa có một người con gái nhớ quê xa vời vợi. Có những người con gái nhớ quê xa vời vợi…”







“…Không hẹn mà đến, không chờ mà đi. Bốn mùa thay lá, thay hoa thay mãi đời ta. Bên trời xanh mãi, những nụ mầm mới. Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười”







 

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Mùa Noel đó....

"Hãy cất tiếng hát chúc an lành cùng mọi người.
Hãy cất tiếng hát chúc an lành và mỉm cười
Hãy cất tiếng hát xua đi mọi buồn phiền và những lo âu mừng giáng sinh..."





Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Gió mùa đông năm ấy



 Mỗi cô gái đều có một bóng hình của một người ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim. Người có thể làm cuộc đời cô ấy tưởng chừng tàn lụi trong bóng đêm một lần nữa bừng sáng; người có thể làm cô ấy hạnh phúc chỉ bởi nghe tên của anh; người có thể nhớ tất cả những điều cô ấy làm, hoặc nói, và lặp lại câu nói ấy trong tin nhắn chỉ để trêu chọc cô; người mà tên anh ấy có mặt ở tất cả ngóc ngách trong tâm trí cô ấy; người mà cô ấy chắc chỉ vừa khóc ngày hôm qua khi những tủi thân và nỗi nhớ cứ dâng đầy, dâng đầy… Rồi sau đó, mọi thứ hoàn toàn mờ nhạt khi cô đứng trước ánh mắt thiết tha ấy; khoảnh khắc mà mọi vết thương trong lòng cô ấy đều biến mất là giây phút anh ôm cô ấy thật chặt, đến nỗi không có cơn gió nào luồn qua được giữa hai người.
Mỗi thành phố đều có ít nhất một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ. Người đến và người đi, gắn bó thiết tha… hoặc hi vọng ngày trở lại. Có những kí ức quá đẹp, đẹp đến nỗi một lúc nào đó trong đời, khi nhớ lại, bỗng băn khoăn không biết có phải nó đã từng thực sự xảy ra, hay chỉ là một giấc mơ, một tưởng tượng, một khát khao đã vô tình ăn sâu vào tiềm thức. Chỉ có thành phố là một nhân chứng câm lặng đứng giữa thời gian. Cô ấy muốn là người chạy một quãng đường thật xa để tới chỗ anh, đặt lên môi anh nụ hôn còn thoảng vị phố phường.
Mỗi mùa đông đều cứ vô hình nhắc nhớ cho người ta nhiều niềm riêng sâu kín, cứ xốn xang cồn cào khi một tuổi nữa sắp đi qua. Mùa mà từng thời khắc đều thiếu thốn nắng ấm, dư thừa gió lạnh; mùa của bất an. Cô ấy ước gì anh ở đây, hoặc cô ấy ở đó, hoặc hai người bên cạnh nhau ở bất cứ nơi nào.

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Câu chuyện Cà phê



 Mùa đông, mùa như rót vào lòng người ta những ngọt ngào đơn độc. Em nướng một cái bánh xong rồi kiếm cái đĩa đủ xinh, đặt nó vào vừa vặn, thêm chút hoa nho nhỏ đặng mới hài lòng. Tự tay em xếp gối mềm bên cửa, pha cho mình cốc cà phê sữa nóng, đựng vào một chiếc cốc đỏ rực rỡ, thơm lừng…
Mùa đông, cái run lạnh những đầu ngón tay khi lật từng trang sách mới, cuộn tròn thân mình trong chăn ấm, đọc một chút gì đó dễ chịu, nghe một chút gì đó dễ chịu… Rồi sau đó, em tha hồ nghe tiếng của lòng mình.
Mùa đông, có những tin nhắn dù đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, người ta vẫn mỉm cười như lần đầu tiên nhìn thấy nó. Có những nơi mà anh đi qua, em đều gắng đi thật chậm… Em nán lại và chờ đợi, chỉ để nhìn thấy anh từ phía xa, lúc trời ngả bóng tà. Những giây phút ngắn ngủi làm nên cuộc sống, để em cảm thấy yêu đời, yêu người, và trân trọng mỗi thời điểm trôi qua.
Mùa đông, khoảng cách xa nhất trên đời này chính là khoảng cách từ bộ não đến trái tim. Cho dù em có động não thế nào để nghĩ cách, nhưng trái tim em vẫn không chịu nghe lời, mỗi một giờ phút trôi qua, từng nhịp từng nhịp đập của trái tim ấy… đều là anh, tất cả đều là anh. Người đàn ông đặc biệt, hào hiệp, hài hước và tài ba mà em yêu tha thiết. Anh biến em trở thành đứa trẻ được cưng chiều, nắng mưa không sợ, tất cả đều đã có anh. Anh khiến em tin rằng, chỉ cần có anh, chỉ cần có anh, em đã có cả thế giới.
Mùa đông, đường muôn lối có tiếng chuông vang đâu đây, lời kinh thánh ấm áp ru trong chiều đông lạnh giá. Em mơ về ngày Giáng sinh nồng ấm, anh ôm chặt em vào lòng đón một mùa Noel an lành nữa, nhiều mùa Noel an lành nữa, bên em…

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Viết cho mùa Tạ ơn đã qua đi



“Vậy là chị đã kết thúc chuyến du hành của mình rồi đấy, Mec ah. Marc Levy đã đưa chị đến Istanbul, đến eo biển Bosphore đẹp như một giấc mơ, đến với sự hiểu biết làm thế nào để tạo ra một mùi hương đưa ta trở lại thời thơ ấu, đến với việc để vẽ được một ngã tư thì phải bắt đầu từ việc ghi lại ấn tượng và cảm xúc của mình đối với từng chi tiết nhỏ… Kỳ lạ thay, chuyến du hành của chị lại được ướp bởi thứ hương thơm mát của đóa cúc họa mi, và được nhuộm tím bởi đóa salem trong một chiều mùa đông Hà Nội, chứ không phải bởi những đóa hồng rực rỡ  nơi đảo các hoàng tử tận Thổ Nhĩ Kỳ. Và, có một tình yêu như thế, có những người như thế, âm thầm yêu một người, bên một người lặng lẽ, ngày qua ngày.”
Em gọi cô bé ấy là cô gái của mùa hạ trong lành, em đã viết cho cô bé những dòng như thế sau khi đọc xong cuốn “Chuyến du hành kỳ lạ của ngài Daldry” - Marc Levy mà cô bé đã tặng cho em.
“Vậy là ít ra, em đã không chọn nhầm sách cho chị, cũng như em chưa từng '' cảm'' nhầm người! Em đã tặng chị một tấm vé, và hơn cả điều em mong muốn, chị đã thực hiện chuyến '' du hành'' quá thành công. Và em, sẽ không bao giờ quên một HN như thế: Cúc Mi đón em, salem tím cho em, Chị - cô gái mang vẻ đẹp của mùa thu lơ đễnh”…
Mùa lễ tạ ơn đã qua đi. Sự yếu đuối thường tình của phụ nữ  khiến em cảm thấy mình cô đơn và lạc lõng, cứ trôi qua hết những nỗi buồn này đến nỗi buồn khác. Em cảm thấy mình bế tắc. Và em nhớ anh... Không nơi đâu cho em cái cảm giác yên bình như vùng ngực anh. Em muốn anh nghe thấy tiếng tim em đập, muốn anh nhìn thấy tình yêu của em, không sợ thừa nhận em quyến luyến anh biết bao nhiêu, chỉ sợ anh … là ngọn gió của bầu trời. Bất cứ người phụ nữ nào cũng thầm mong cho người đàn ông mình yêu thương được hạnh phúc và rạng danh trong sự nghiệp, dù mình chỉ như là chiếc bóng, âm thầm đứng sau.
Cha từng nói với em: “Niềm tự hào lớn nhất của người phụ nữ không phải là có nhiều người theo đuổi. Mà là người đàn ông của cô ấy, vì cô ấy mà từ chối rất nhiều người phụ nữ khác. Niềm tự hào lớn nhất của người đàn ông không phải là quen với nhiều người phụ nữ. Mà là có được một người phụ nữ, đáng giá khiến cho bản thân từ chối những người phụ nữ khác. Và Cha biết, Nhi của Cha là người phụ nữ đáng giá khiến cho người đàn ông con yêu từ chối những người phụ nữ khác.”
 Em ngước mắt nhìn Cha: “Cái cây kia có cô độc không Cha?”. Cha trả lời: “Không đâu con, bởi ở trên cao, nó nhìn thấy điều đẹp đẽ mà không ai nhìn thấy được. Nó nhìn thấy ngọn gió của bầu trời...”