“Vậy là chị đã kết thúc chuyến du hành của
mình rồi đấy, Mec ah. Marc Levy đã đưa chị đến Istanbul, đến eo biển Bosphore
đẹp như một giấc mơ, đến với sự hiểu biết làm thế nào để tạo ra một mùi hương
đưa ta trở lại thời thơ ấu, đến với việc để vẽ được một ngã tư thì phải bắt đầu
từ việc ghi lại ấn tượng và cảm xúc của mình đối với từng chi tiết nhỏ… Kỳ lạ
thay, chuyến du hành của chị lại được ướp bởi thứ hương thơm mát của đóa cúc
họa mi, và được nhuộm tím bởi đóa salem trong một chiều mùa đông Hà Nội, chứ
không phải bởi những đóa hồng rực rỡ nơi
đảo các hoàng tử tận Thổ Nhĩ Kỳ. Và, có một tình yêu như thế, có những người
như thế, âm thầm yêu một người, bên một người lặng lẽ, ngày qua ngày.”
Em gọi cô bé ấy là cô gái của mùa hạ trong
lành, em đã viết cho cô bé những dòng như thế sau khi đọc xong cuốn “Chuyến du
hành kỳ lạ của ngài Daldry” - Marc Levy mà cô bé đã tặng cho em.
“Vậy là ít ra, em đã không chọn nhầm sách
cho chị, cũng như em chưa từng '' cảm'' nhầm người! Em đã tặng chị một tấm vé,
và hơn cả điều em mong muốn, chị đã thực hiện chuyến '' du hành'' quá thành
công. Và em, sẽ không bao giờ quên một HN như thế: Cúc Mi đón em, salem tím cho
em, Chị - cô gái mang vẻ đẹp của mùa thu lơ đễnh”…
Mùa lễ tạ ơn đã qua đi. Sự yếu đuối thường
tình của phụ nữ khiến em cảm thấy mình cô
đơn và lạc lõng, cứ trôi qua hết những nỗi buồn này đến nỗi buồn khác. Em cảm
thấy mình bế tắc. Và em nhớ anh... Không nơi đâu cho em cái cảm giác yên bình
như vùng ngực anh. Em muốn anh nghe thấy tiếng tim em đập, muốn anh nhìn thấy
tình yêu của em, không sợ thừa nhận em quyến luyến anh biết bao nhiêu, chỉ sợ anh
… là ngọn gió của bầu trời. Bất cứ người phụ nữ nào cũng thầm mong cho người
đàn ông mình yêu thương được hạnh phúc và rạng danh trong sự nghiệp, dù mình
chỉ như là chiếc bóng, âm thầm đứng sau.
Cha từng nói với em: “Niềm tự hào lớn nhất
của người phụ nữ không phải là có nhiều người theo đuổi. Mà là người đàn ông
của cô ấy, vì cô ấy mà từ chối rất nhiều người phụ nữ khác. Niềm tự hào lớn
nhất của người đàn ông không phải là quen với nhiều người phụ nữ. Mà là có được
một người phụ nữ, đáng giá khiến cho bản thân từ chối những người phụ nữ khác.
Và Cha biết, Nhi của Cha là người phụ nữ đáng giá khiến cho người đàn ông con
yêu từ chối những người phụ nữ khác.”
Em ngước
mắt nhìn Cha: “Cái cây kia có cô độc không Cha?”. Cha trả lời: “Không đâu con,
bởi ở trên cao, nó nhìn thấy điều đẹp đẽ mà không ai nhìn thấy được. Nó nhìn
thấy ngọn gió của bầu trời...”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét