Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

"Nhi của Cha"



 Nhi của Cha
Khi con đọc bức thư này, hãy nhớ rằng đây là bức thư cuối cùng mà Cha có thể viết cho con và cũng là di chúc tình yêu mà Cha dành cho Nhi bé bỏng.
Linh hồn Cha bay đi, nó được nâng đỡ bằng tất cả những hạnh phúc mà Cha từng có.Cuộc đời thật tuyệt diệu, Nhi à, chỉ khi nó lặng lẽ bỏ đi người ta mới nhận ra điều đó, nhưng ngày nào cuộc đời cũng đều được hưởng thụ tuỳ theo lòng vui sống của chính ta, con nhé.
Ngày ấy, cái ngày đầu tiên Cha gặp con ấy, Cha đỡ từ trên vai Ông nội con một đứa trẻ mà Cha thấy trong mắt nó một nguồn ánh sáng làm nó thành một cô bé khác xa những đứa bé khác. Cha thấy những đường gân xanh nổi trên làn da thật mềm mại và trắng trẻo của nó dường như mô tả cuộc đời nó. Cha nghe thấy tiếng trái tim nó vỡ trong im lặng, và Cha gần như ước gì có một âm thanh nào đó làm nó quên đi nỗi đau… Dần dần, những nốt nhạc từ một cây đàn xưa cũ, của một giai điệu cho đến giờ không ai biết đến bắt đầu nhảy múa, nốt móc làm tan đi các từ, nốt trắng - các trạng từ, nốt đen - các động từ, và dấu lặng - tất cả các câu bắt đầu trở nên có nghĩa, với Nhi của Cha.
Một ngày, con bắt đầu khuấy động thế giới, thế giới của con. “Cha xem kìa, bờ biển được chạm trổ tinh vi biết bao, như là một mảnh đăng ten, con thấy mặt trời đang rọi xuống đó hàng nghìn tia sáng. Mỗi cây rung rinh một kiểu khi được gió vuốt ve”…  “Cha ơi, những con sóng thỉnh thoảng lại đến vuốt ve những mỏm đá, có phải để cố xin tha thứ cho sự dữ dội của chúng vào những mùa khác không Cha?”. Hay là “Cà phê nóng làm nền. Sữa cho vị béo. Mật ong ngọt thanh. Đánh bọt, rồi rắc bột hạt dẻ thêm thơm và bùi. Cuối cùng thả vào một viên kem, tạo cảm giác nóng lạnh rất kì lạ, Cha à”… Hiếm có con bé nào có thể sử dụng những ngôn từ đẹp đến thế; diễn đạt bằng thứ âm thanh khiến trái tim người ta muốn tan chảy ra đến thế, cái nhìn thơ trẻ đi sâu vào những kỷ niệm của Cha đến nỗi không thể không trả lời cho một câu hỏi đặt ra đến thế, như con… Không có tiêu chuẩn nào, không có giới hạn nào cho sự cuốn hút của một bé gái sau này sẽ trở thành người phụ nữ quyến rũ và duyên dáng. Tuy rằng đôi khi chính đứa bé đó còn không nhận thức được điều tuyệt vời mình đang sở hữu.
Nhi của Cha, Cha biết, biết rất rõ ràng con sẽ gặp người đàn ông ấy trong cuộc du hành của cuộc đời đang chờ đợi con này. Cha còn biết chính xác ngày con và anh ấy tìm thấy nhau. Cũng giống như những vì sao trên bầu trời mà Cha thường chỉ cho con xem quy luật và hướng đi của chúng qua ống kính thiên văn, con có nhớ không?. Khi ngày ấy đến, con đã nói: “Cha ơi, sự say mê này bắt đầu từ khi nào, tình yêu của con khởi nguồn từ đâu. Con say mê nụ cười của anh ấy, giọng nói của anh ấy, đôi mắt của anh ấy, bờ môi của anh ấy...  những điều làm nên mỗi ban mai của con, vô cùng vô tận, Cha à.". Và Cha biết, không ai ngoài người đàn ông ấy biết cách đi  vào thế giới của con.
Nhi của Cha, đôi khi chúng ta bất lực trước những mong muốn, những ước vọng hay những khao khát của cuộc đời mình, và điều đó gây ra sự day dứt nhiều lúc không chịu nổi. Đôi khi bất giác con đưa ngón tay chạm vào gương mặt một ai đó trong bức ảnh thân yêu. Rất có thể đó là lí do để cho những bức ảnh có mặt trên đời, để ta được ở cạnh người ta yêu thương nhất, theo một cách khác lặng lẽ hơn… Tình cảm này sẽ đi theo suốt đời con, một phần nghệ thuật sống phụ thuộc vào khả năng con khắc phục sự bất lực của bản thân. Đó là một việc khó, bởi vì sự bất lực sinh ra nỗi sợ. Đừng bao giờ quên những ước mơ của con, đó sẽ là động cơ của đời con và hãy chia sẻ những ước mơ đó. Những ước mơ chung của cả hai người sẽ làm nên những kỷ niệm đẹp nhất. Bởi có ai ngoài anh ấy biết cách đi vào thế giới của con đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét