Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Gió mùa đông năm ấy



 Mỗi cô gái đều có một bóng hình của một người ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim. Người có thể làm cuộc đời cô ấy tưởng chừng tàn lụi trong bóng đêm một lần nữa bừng sáng; người có thể làm cô ấy hạnh phúc chỉ bởi nghe tên của anh; người có thể nhớ tất cả những điều cô ấy làm, hoặc nói, và lặp lại câu nói ấy trong tin nhắn chỉ để trêu chọc cô; người mà tên anh ấy có mặt ở tất cả ngóc ngách trong tâm trí cô ấy; người mà cô ấy chắc chỉ vừa khóc ngày hôm qua khi những tủi thân và nỗi nhớ cứ dâng đầy, dâng đầy… Rồi sau đó, mọi thứ hoàn toàn mờ nhạt khi cô đứng trước ánh mắt thiết tha ấy; khoảnh khắc mà mọi vết thương trong lòng cô ấy đều biến mất là giây phút anh ôm cô ấy thật chặt, đến nỗi không có cơn gió nào luồn qua được giữa hai người.
Mỗi thành phố đều có ít nhất một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ. Người đến và người đi, gắn bó thiết tha… hoặc hi vọng ngày trở lại. Có những kí ức quá đẹp, đẹp đến nỗi một lúc nào đó trong đời, khi nhớ lại, bỗng băn khoăn không biết có phải nó đã từng thực sự xảy ra, hay chỉ là một giấc mơ, một tưởng tượng, một khát khao đã vô tình ăn sâu vào tiềm thức. Chỉ có thành phố là một nhân chứng câm lặng đứng giữa thời gian. Cô ấy muốn là người chạy một quãng đường thật xa để tới chỗ anh, đặt lên môi anh nụ hôn còn thoảng vị phố phường.
Mỗi mùa đông đều cứ vô hình nhắc nhớ cho người ta nhiều niềm riêng sâu kín, cứ xốn xang cồn cào khi một tuổi nữa sắp đi qua. Mùa mà từng thời khắc đều thiếu thốn nắng ấm, dư thừa gió lạnh; mùa của bất an. Cô ấy ước gì anh ở đây, hoặc cô ấy ở đó, hoặc hai người bên cạnh nhau ở bất cứ nơi nào.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét