Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Cho Chim Tải Cúc




Em à,
Đã ai nói với em chưa
Rằng chúng ta vốn luôn cô đơn trong cuộc sống
Cô đơn như một chiều đông heo hút phố xa
Và em, dù chỉ đứng yên một chỗ, cũng khiến ta đau lòng.

Em à,
Qua trang viết của em
Em chân thật nhất, là chính em, không cần giấu diếm!
Cô đơn là khi ta bắt đầu biết yêu thương người khác
Và đôi khi ta phải khóc vì người đó, một mình.
Anh ấy sẽ hiểu được lòng em thôi, chắc chắn là như thế.

Em à,
Có lần em từng nói
“Khi con còn nhỏ, con đều gọi Cha mỗi lúc hoang mang.
Nhưng bây giờ
Con gọi tên một người khác...
Lần đầu tiên trong đời, con gặp người đàn ông khiến con yêu hơn Cha
Yêu hơn cả bản thân con nữa
Con mơ những giấc mơ bi thương
Mà ở đó anh ấy yêu con... Cha ạ.
Cứ thế, con mơ những giấc mơ bi thương…”
Cha nói
“Bên con sẽ có một người đàn ông như thế
Anh ấy sẽ chờ con
Tự tin đứng trước làm chỗ dựa cho con
Khi thân thể con không khỏe
Anh ấy sẽ nguyện ý cúi người
Mang con trên lưng anh ấy”

Em à,
Em hãy viết thật nhiều
Viết về niềm vui, về những dòng nước mắt bế tắc, hạnh phúc lẫn hoang mang.
Viết về người đàn ông mà em luôn mong đợi
Luôn lưu giữ hình ảnh của anh trong trái tim em
Để rồi một ngày nào đó khi em nhìn lại
Em sẽ thấy hình bóng mình giữa những năm tháng thanh xuân.

Em à,
Hãy nghe
Những chuyện dở dang
Mà ta đang kể
Nhé em!

Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Những nỗi cô đơn xinh đẹp



Mùa xuân năm ấy, mỗi một ngày thức dậy đều cảm thấy nỗi cô đơn như thể đang muốn nuốt chửng lấy mình. Trong tình yêu, tôi mãi là một đứa trẻ chưa bao giờ lớn, bất an và thiếu tự tin. Giống như những giây phút ở bên anh, tôi chưa từng dám tin mình sẽ có cả một mùa hạ vàng rực nắng. Giống như hôn lên khuôn mặt anh, tôi chưa từng dám tin khoảnh khắc ngọt ngào ấy sẽ kéo dài mãi mãi… Hạnh phúc trên đời đẹp tựa sao băng, đẹp đẽ mà ngắn ngủi. Để rồi chỉ còn lại những giọt mưa mùa xuân mỏng quá, bé quá, đọng lại trên cây như những giọt nước mắt không nói hết được tình yêu và nỗi nhớ đong đầy, lúc nào cũng chực vỡ òa ra. Cảm giác cô đơn ấy, bạn biết không, vào những ngày mùa xuân, là những nỗi cô đơn vô cùng xinh đẹp.
Mùa xuân năm ấy, những chuyến đi này nối tiếp chuyến đi kia, anh mệt, và anh chỉ vì tôi mà đến. Cha đã từng nói với tôi rằng nếu con thực sự quan trọng với một người thì người đó sẽ luôn tìm cách để có thời gian dành cho con. Không lí do, không dối trá và không thất hứa...
Mùa xuân năm ấy, tôi bắt đầu sợ thời gian càng dài, lòng người càng nhạt. Tôi cố dặn lòng không được tủi buồn khi anh đã bớt dõi theo mình trong những đám đông, khi anh nói chuyện với ai qua điện thoại bằng cách nói trìu mến mà tôi ngỡ anh chỉ nói với riêng mình… Tôi ước rằng anh biết, những lúc tôi lặng yên như thế, là những lúc tôi cảm thấy thật khó khăn mới có thể ngăn mình khỏi những tủi buồn, khi không thể được nhìn thấy anh, trò chuyện với anh, thức dậy trong lòng anh mỗi ngày như tôi mơ ước.
Mùa xuân năm ấy, tôi co ro trong gió lạnh của tháng giêng rét đài, trong biển người mênh mông, chỉ muốn bay vào lòng anh, áp gương mặt mình vào ngực anh, nhưng mà cách một bước chân, chẳng dám tiến lên. Tay anh bỗng nắm lấy tay tôi nhỏ bé, che chở thương yêu. Tại nơi thờ tự linh thiêng, Đức Phật từ bi có thấu hiểu nỗi lòng?!
Mùa xuân năm ấy, quãng đường xa, rất xa. Anh dừng lại và chờ đợi, vẫn là anh của năm nào, nơi đất khách, cõng tôi trên lưng, để mặc tôi dịu dàng tha thiết hôn anh.
Mùa xuân năm ấy, trong lòng anh, tôi đã mơ một giấc mơ hạnh phúc... lẫn cô đơn.
(For Valentine Day)

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Đời dịu dàng biết mấy



 Vào một buổi chiều đầu năm mới, khi Cha đang sắp đặt cẩn thận trên ban thờ, tôi mang đến đưa cho Cha xem bức ảnh và nói khẽ: “Cha à, con đã tròn 20”.
Cha trịnh trọng cầm bức ảnh trên tay, đưa ra xa rồi để lại gần, mắt nhìn chăm chú, nhoẻn miệng cười: “Cha nhìn thấy, cả một trời xanh trong đôi mắt trong veo ấy”.
… Những năm tháng thơ ngây rồi cũng vỗ cánh bay đi, từ khi Cha mất, những buổi chiều đầu năm mới không còn ai tự tay mình sắp đặt trên ban thờ Chúa, nhưng dù đi đâu, tôi vẫn luôn quay về nơi ấy, ngồi trên chiếc ghế đá năm nào, nhìn lại những hàng cây Cha từng vun xới. Bao nhiêu lớp lá khô rơi đã tan thành tro bụi, vậy mà vòm lá vẫn xanh và rì rầm trong gió. Tôi biết rằng: trong vòm cây nguyên lành như chưa bao giờ biến đổi kia, có một chiếc lá đã rơi và để lại khoảng trống trong tôi không gì bù đắp nổi. Chiếc lá ấy vẫn trở về trong trái tim tôi như thế - vào những buổi chiều đầu năm.
Nhiều năm sau đó, tìm lại được bức ảnh ngày nào, cũng vào một buổi chiều đầu năm mới, tôi mang đến đưa cho anh: “Anh à, em của tuổi 20”.
Anh chăm chú nhìn vào bức ảnh, yên tĩnh mỉm cười, những ngón tay đan cài lấp đầy khoảng trống giữa những ngón tay tôi. Và tôi như được trở lại là cô gái của mùa xuân năm ấy, cứ nhìn thấy nắng là cảm thấy hạnh phúc, yêu đời. Tình yêu kì lạ và từng được Cha chúc phúc ấy đã lớn dần lên một cách tự nhiên như vậy. Vì tất cả những cô đơn và ngọt ngào nhất từ anh…
Ở bên anh, hiện thực đã không còn xa vời hơn mộng tưởng, giấu gương mặt vào ngực anh, tôi không còn là một chú cá trầm cảm bơi đi bơi lại, bơi tới bơi lui…Có phải giữa mùa xuân, mọi điều đều rất đẹp, kể cả khi tôi xoay người giấu đi giọt nước mắt lăn dài trên má, hanh hao.
Chiều dần xuống, gió ràn rạt thổi trong khu vườn có những mầm xanh, mây về rất trắng. Tôi bình yên chớp mắt ngắm nhìn anh. Từ thuở nào anh nhỉ?, anh là cả một trời xanh trong đôi mắt tôi. Đôi khi, tình yêu là chạm vào nhau, trong vô hình, thật khẽ.
 Tôi muốn nói với anh: “Em yêu anh, yêu nụ cười của anh với em như mặt trời tháng Tám. Yêu ánh mắt nâu trầm tĩnh mà tha thiết yêu thương mỗi lúc nhìn em. Yêu giọng nói của anh, cả cách nói chuyện kiệm lời mà sâu sắc. Yêu cách anh làm bất cứ việc gì cho em, đều không phải để nghe em nói “Em mang ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em”. May mà có anh. May mà có anh. Đời dịu dàng biết mấy.