Em à,
Đã ai nói với em chưa
Rằng chúng ta vốn luôn cô đơn trong cuộc
sống
Cô đơn như một chiều đông heo hút phố xa
Và em, dù chỉ đứng yên một chỗ, cũng khiến
ta đau lòng.
Em à,
Qua trang viết của em
Em chân thật nhất, là chính em, không cần
giấu diếm!
Cô đơn là khi ta bắt đầu biết yêu thương
người khác
Và đôi khi ta phải khóc vì người đó, một
mình.
Anh ấy sẽ hiểu được lòng em thôi, chắc chắn
là như thế.
Em à,
Có lần em từng nói
“Khi con còn nhỏ, con đều gọi Cha mỗi lúc
hoang mang.
Nhưng bây giờ
Con gọi tên một người khác...
Lần đầu tiên trong đời, con gặp người đàn
ông khiến con yêu hơn Cha
Yêu hơn cả bản thân con nữa
Con mơ những giấc mơ bi thương
Mà ở đó anh ấy yêu con... Cha ạ.
Cứ thế, con mơ những giấc mơ bi thương…”
Cha nói
“Bên con sẽ có một người đàn ông như thế
Anh ấy sẽ chờ con
Tự tin đứng trước làm chỗ dựa cho con
Khi thân thể con không khỏe
Anh ấy sẽ nguyện ý cúi người
Mang con trên lưng anh ấy”
Em à,
Em hãy viết thật nhiều
Viết về niềm vui, về những dòng nước mắt bế
tắc, hạnh phúc lẫn hoang mang.
Viết về người đàn ông mà em luôn mong đợi
Luôn lưu giữ hình ảnh của anh trong trái
tim em
Để rồi một ngày nào đó khi em nhìn lại
Em sẽ thấy hình bóng mình giữa những năm
tháng thanh xuân.
Em à,
Hãy nghe
Những chuyện dở dang
Mà ta đang kể
Nhé em!



