Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

Đời dịu dàng biết mấy



 Vào một buổi chiều đầu năm mới, khi Cha đang sắp đặt cẩn thận trên ban thờ, tôi mang đến đưa cho Cha xem bức ảnh và nói khẽ: “Cha à, con đã tròn 20”.
Cha trịnh trọng cầm bức ảnh trên tay, đưa ra xa rồi để lại gần, mắt nhìn chăm chú, nhoẻn miệng cười: “Cha nhìn thấy, cả một trời xanh trong đôi mắt trong veo ấy”.
… Những năm tháng thơ ngây rồi cũng vỗ cánh bay đi, từ khi Cha mất, những buổi chiều đầu năm mới không còn ai tự tay mình sắp đặt trên ban thờ Chúa, nhưng dù đi đâu, tôi vẫn luôn quay về nơi ấy, ngồi trên chiếc ghế đá năm nào, nhìn lại những hàng cây Cha từng vun xới. Bao nhiêu lớp lá khô rơi đã tan thành tro bụi, vậy mà vòm lá vẫn xanh và rì rầm trong gió. Tôi biết rằng: trong vòm cây nguyên lành như chưa bao giờ biến đổi kia, có một chiếc lá đã rơi và để lại khoảng trống trong tôi không gì bù đắp nổi. Chiếc lá ấy vẫn trở về trong trái tim tôi như thế - vào những buổi chiều đầu năm.
Nhiều năm sau đó, tìm lại được bức ảnh ngày nào, cũng vào một buổi chiều đầu năm mới, tôi mang đến đưa cho anh: “Anh à, em của tuổi 20”.
Anh chăm chú nhìn vào bức ảnh, yên tĩnh mỉm cười, những ngón tay đan cài lấp đầy khoảng trống giữa những ngón tay tôi. Và tôi như được trở lại là cô gái của mùa xuân năm ấy, cứ nhìn thấy nắng là cảm thấy hạnh phúc, yêu đời. Tình yêu kì lạ và từng được Cha chúc phúc ấy đã lớn dần lên một cách tự nhiên như vậy. Vì tất cả những cô đơn và ngọt ngào nhất từ anh…
Ở bên anh, hiện thực đã không còn xa vời hơn mộng tưởng, giấu gương mặt vào ngực anh, tôi không còn là một chú cá trầm cảm bơi đi bơi lại, bơi tới bơi lui…Có phải giữa mùa xuân, mọi điều đều rất đẹp, kể cả khi tôi xoay người giấu đi giọt nước mắt lăn dài trên má, hanh hao.
Chiều dần xuống, gió ràn rạt thổi trong khu vườn có những mầm xanh, mây về rất trắng. Tôi bình yên chớp mắt ngắm nhìn anh. Từ thuở nào anh nhỉ?, anh là cả một trời xanh trong đôi mắt tôi. Đôi khi, tình yêu là chạm vào nhau, trong vô hình, thật khẽ.
 Tôi muốn nói với anh: “Em yêu anh, yêu nụ cười của anh với em như mặt trời tháng Tám. Yêu ánh mắt nâu trầm tĩnh mà tha thiết yêu thương mỗi lúc nhìn em. Yêu giọng nói của anh, cả cách nói chuyện kiệm lời mà sâu sắc. Yêu cách anh làm bất cứ việc gì cho em, đều không phải để nghe em nói “Em mang ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em”. May mà có anh. May mà có anh. Đời dịu dàng biết mấy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét