(Đêm hôm qua, cô gái trong câu truyện nhìn thấy ông trong giấc mơ… Ra đi ấy, thấm thoát cũng sắp tròn 4 năm. Đăng lại, để những ký ức còn lại với thời gian, mãi mãi…)
Giữa những ngập tràn của
bóng đêm, giữa những cơn mưa khuya nối tiếp nhau hết trận này đến trận khác,
trên chiếc ghế dành cho người nhà bệnh nhân trong bệnh viện, bóng của hai người
một già một trẻ lặng lẽ bên nhau. Hai con người ấy, hai trái tim ấy thật ra chỉ
còn mang hình hài đất cát, hai linh hồn cũng chỉ có thể chạm vào nhau qua từng
hơi thở, chờ được hồi sinh.
“Cháu đã nói với anh rằng
mình sẽ đi về cõi cực lạc linh thiêng trước, cho dù anh đi đâu, dù anh làm gì
đi nữa, dù nơi cháu đến có cô đơn đến tận cùng, cháu sẽ vẫn mãi đợi anh ở đó.
Cho dù có mất bao nhiêu thời gian, cho dù trái tim cháu sẽ xiết bao tan nát,
cháu cũng mãi chờ anh ở đó, kiên định chờ anh. Bởi vì, cháu rất sợ, rất sợ lạc
mất anh thêm lần nữa!”.
Khoé môi khô không còn
chút sắc hồng của nắng, gương mặt xanh xao, cần cổ hao gầy, cô gái ngồi bên
cạnh ông thuần khiết đến nỗi khiến người ta thương tiếc và đau xót, chỉ còn đôi
mắt buồn mà vẫn sáng trong thấy đáy, không hề có chút hương vị thế tục. Cái khí
chất trong lành của người con gái ấy, đủ sức làm rối bời tâm trí của một người
đã đi nhiều, biết nhiều, và gặp nhiều như ông. Ông thiết nghĩ nếu như bọn
trẻ gặp nhau ở một giai đoạn khác, có lẽ đã có một kết cuộc khác, nhưng thật sự
thì mọi chuyện không phải tùy thuộc vào hai chữ “giá như”, vì nó vốn dĩ là sự sắp
đặt trớ trêu của tạo hoá.
“Bác có biết không?, ngày
hôm nay anh vẫn thế, mặc một chiếc áo T-shirt màu xanh, với tay áo ngắn trên
nửa cánh tay, phong trần và rắn rỏi, nghiêm nghị giải quyết những công việc
hàng ngày. Cháu thích nhìn khi anh ăn mặc như thế, không cần cầu kỳ, chỉ như
vậy đối với cháu đã vô cùng quyến rũ. Cháu cũng thích nhìn khi anh nghiêm nghị
như thế, dù cho những lúc ở bên anh, một khi anh đã nghiêm nghị, thì đến thở
mạnh cháu cũng không dám. Những lúc ấy, cảm giác của cháu giống như ngồi xe
vượt núi vậy, tâm trạng cứ lên xuống chập chờn. Một giây trước cảm xúc còn
xuống thấp, một giây sau đột nhiên hứng khởi lại dâng cao. Cháu muốn chạm vào
anh, chạm vào nỗi nhớ, vậy mà cho dù đứng trong tầm tay, cháu vẫn không thể đưa
tay mình với tới, cháu vẫn xa anh như vậy.”
Ông nhìn chăm chú vào đôi
bàn tay cô, đôi bàn tay đã từng dịu dàng đặt lên vùng ngực ông, muốn xoa dịu
cơn đau khi ông không thể thở. Ông còn nhớ những ngón tay thon nhỏ đã lần tìm
trong túi mình khăn giấy, nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi trên trán, trên má
ông. Ông còn nhớ cái cách cô lặng lẽ mặc những người xung quanh hỏi thăm nhiều
câu chuyện, run rẩy xúc từng thìa cơm cho ông. Ông còn nhớ ánh nhìn khổ tâm của
cô gái, khi buộc phải rời đi, không thể ở lại bên ông…
“Bác có biết không?, trong
những năm tháng yêu nhau, cháu đã cố ý nuôi dưỡng một thói quen đứng ở một nơi
cao ngắm sao trên trời, rõ ràng biết trong vũ trụ bao la này, có những vì sao ở
ngay cạnh nhau, nhìn thấy nhau nhưng không có quỹ đạo mà tụ hợp. Hay cho dù có
quỹ đạo cắt nhau thì trong giây lát cũng không cách nào tìm được nhau. Cháu
luôn tự nhủ: Ngày mai sẽ tốt thôi, thế nhưng ngày mai… nỗi nhớ về anh ấy như
một cái cây trong lòng cháu, sinh trưởng tốt tươi khiến cho cháu có cảm giác
một bộ phận nào đó trên thân thể cứ mãi đau âm ỉ…”
Ông vẫn lặng lẽ nhìn cô
gái ngồi bên cạnh, cố sức ổn định cảm xúc để nói chuyện với ông bằng những hồi
tưởng trong sự khổ đau và ngọt ngào của tình yêu nơi trần thế. Những gì sót lại
trong dáng ngồi ấy chỉ còn là đường nét của nỗi cô đơn vẽ bằng hơi thở dài ngơ
ngác. Ông có thể cảm nhận thấy rõ, đã từ lâu cô ấy quen dần với việc luôn phải
lèn chặt đau đớn trong tim, và nụ cười thì chỉ còn mang sắc màu tự vệ.
Trần thế không chấp nhận
tình yêu của hai con người ấy, bởi tình yêu đó có khi làm đau lòng người
khác, vì vậy họ đã đối diện bản thân một cách chân thực nhất, không suy tính về
thân phận, chỉ đơn thuần là một người con trai và người con gái, gắn bó với
nhau bằng trái tim. Nhưng rồi khi yêu bằng trái tim, tình yêu đó có thể làm đau
chính họ. Có điều là giờ đây trái tim của cô gái đã trong suốt nên chẳng có ai
nhìn thấy được niềm đau đó.
“Quãng thời gian ấy, anh
hầu như mỗi ngày đều bận rộn, làm không hết công việc, tham dự không hết các
cuộc họp, nhận không hết điện thoại cùng tiếp không hết các cuộc xã giao. Quãng
thời gian ấy, cháu có đôi khi đợi chờ một tin nhắn hồi âm cũng cần phải có dũng
khí và sự kiên nhẫn đến thế nào..
Thế nhưng, cuộc sống
dù bận rộn cũng không thể xóa sạch nỗi nhớ trong anh, dẫu bận dẫu mệt, giữa
những khe hở thời gian anh đều dành cho cháu những dịu dàng, những âu yếm thiết
tha, những chở che quen thuộc…
Cháu nhớ anh, rất nhớ, rất
nhớ, nhớ đến chết hình ảnh của anh đứng trong đám đông, từ đầu đến chân đều
toát lên sự kiêu hãnh và cá tính ung dung tự tin lôi cuốn. Nếu cháu có thể yêu
anh ít đi một chút, yêu bản thân nhiều hơn một chút, thì có lẽ cháu sẽ chẳng
bao giờ biết đến buồn đau, cũng như chẳng bao giờ biết đến thế nào là hạnh
phúc. Phải chăng khi yêu, giấc mơ mới là nơi để bắt đầu?”...
(To be continued)
MECGHI
commented
Nếu
cháu có thể yêu anh ít hơn một chút.... Nếu, nếu... Nếu Mec có thể ở gần P một
chút, lúc này cứ muốn ôm P vào lòng, xoa đầu P và vỗ về P như vỗ về một đứa trẻ
vốn hay hơn dỗi với cuộc đời!





